Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-02-19 07:46:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sử Trân Hương vỗ đùi:
“Ông đúng, đúng đúng đúng, ông già ạ, ông đúng là thông minh quá mất."
Từ Cao Minh mỉm , kiêu ngạo :
“Chỉ là chức vụ của ở nhà máy thấp một chút thôi, nếu thì vị trí quản sự của đại viện , chắc chắn thuộc về .
Còn thể đến lượt Mã Chính Nghĩa ?
Hiện giờ ông vẫn đè đầu cưỡi cổ một bậc, thực sự đáng giận."
“Ông già, vất vả cho ông ."
Sử Trân Hương nắm lấy tay Từ Cao Minh...
Nhà họ Từ toan tính xong xuôi, lúc ở một gia đình khác tại viện giữa cũng đang mây đen bao phủ, chuyện Triệu lão thái tiếp quản công việc là điều khiến nhà họ phẫn nộ nhất.
Phạm đại tỷ ba đứa con, nhà bà thực sự là trọng nam khinh nữ, hồi đứa con gái lớn xuống nông thôn, bà chẳng hề giúp sức lấy một chút nào.
Hiện giờ đến lượt đứa thứ hai, bà sốt ruột như lửa đốt, vốn dĩ là đang nhắm công việc mà Lâm Tuấn Văn để đó.
ngờ Triệu lão thái tiếp quản công việc , một khi tiếp quản thì khó để khác thế.
Hy vọng của vợ chồng Phạm đại tỷ tiêu tan, con trai bà là Thạch Hiểu Vĩ cũng ở nhà mặt mày sưng sỉa, cáu kỉnh.
“Mẹ, con xuống nông thôn , dù con cũng , cuộc sống ở nông thôn khổ lắm!
Con , cái loại con gái lỗ vốn như Lý Linh Linh mà còn thể , tại con !
Dù bố cũng nghĩ cách cho con.
Con là con trưởng của bố , là ở thành phố để phụng dưỡng bố , nghĩ cách chứ."
Phạm đại tỷ:
“Ngày mai đến nhà máy hỏi thăm xem , bây giờ mỗi một hố , tiền cũng mua .
Hôm nay còn thấy Triệu Dung xin nghỉ đấy, chắc cũng là lo liệu chuyện , đầu đuôi gì ."
Thạch Sơn lắc đầu:
“Nhà họ Triệu còn nghiêm trọng hơn nhà , con gái nhà ít cũng xuống nông thôn , nhà họ đứa nào cả.
Bà cứ chờ mà xem, đợi đến tháng sáu tháng bảy nghiệp cấp ba, ban công tác khu phố chắc chắn sẽ tìm đến nhà họ đầu tiên.
Còn đứa con nào cũng xuống nông thôn ư?
Đâu chuyện như ."
Nhắc đến nhà họ Viên, Thạch Hiểu Vĩ lập tức dậy:
“Con tìm Tuyết Tuyết đây, ngày mai tụi nó định lên núi hái nấm, con cũng tham gia."
Nó chạy vù một mạch ngoài.
Phạm đại tỷ:
“Này, ..."
Bà đen mặt:
“Thằng nhóc chỉ lấy lòng con bé nhà họ Viên thôi, ngày mai cũng cuối tuần, chúng nó học..."
Thạch Sơn ngắt lời bà :
“Trường chúng nó ngày mai nghỉ ."
Phạm đại tỷ lầm bầm:
“Sao nghỉ suốt thế!
Cứ hở tí là nghỉ, hở tí là nghỉ, học hành cái kiểu gì .
Nó cũng thế, cứ quấn lấy con bé Tuyết Tuyết buông.
Bây giờ thế , chẳng cưới vợ quên ?"
Thạch Sơn thì tán đồng:
“Bà bớt lo chuyện bao đồng , ai chẳng từng trải qua thời trẻ?
Con bé Hạo Tuyết là đứa chúng tận mắt nó lớn lên, là một đứa trẻ ngoan."
Thấy Phạm đại tỷ định đôi co tiếp, lão vội vàng chuyển chủ đề:
“Này, là ngày mai bà cũng xin nghỉ , cơn mưa đều lên núi hái nấm, bà cũng , kéo theo cái cô góa phụ nhỏ nhà đối diện, thăm dò thực hư xem .
Bây giờ tìm một công việc thật sự quá khó, chúng vẫn nên xem công việc Lâm Tuấn Văn để xem, liệu khả năng nào lấy ..."
Phạm đại tỷ suy nghĩ một lát, gật đầu:
“Được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-62.html.]
Chuyện của con trai là quan trọng nhất.
Trong đại viện , cần công việc chỉ nhà bà , vẫn chủ động thôi!
Trần Thanh Dư tuy để ý nhưng những nhòm ngó thì ít, tuy nhiên dù cô cũng chẳng sợ.
Cô là hạng để mặc cho tính kế.
Tiếng mưa rơi rả rích vang lên suốt một đêm, Trần Thanh Dư thì ngủ khá ngon, ngược Triệu lão thái buồn rầu, đêm qua bà vẫn thừa lúc ngủ say để áp chế đứa điên , nhưng sơ ý một chút là ngủ quên mất.
Giấc ngủ kéo dài đến tận đại thiên sáng, kế hoạch áp chế đứa điên, một nữa thất bại.
Lúc sáng khỏi cửa, Triệu lão thái vẫn ỉu xìu, lầm bầm mắng c.h.ử.i đường , bà thể ngủ say như cơ chứ, bà rõ ràng cố gắng gượng chờ Trần Thanh Dư ngủ mới dậy, ngủ chứ!
Khổ!
Mẹ kiếp!
Triệu lão thái suốt dọc đường tuôn những lời “hoa mỹ"...
Lý Trường Xuyên:
“...
Xúi quẩy quá mà!"
Sáng nào cũng gặp cái mụ già ch-ết tiệt , sáng nào cũng mụ mắng c.h.ử.i khác!
Xúi quẩy quá, ngày nào cũng cùng đường với cái đồ xúi quẩy như thế .
Làm ông thể sinh con trai đây?
Con trai chắc cũng sợ chạy mất dép thèm đầu t.h.a.i nhà ông nữa !
Phiền ch-ết !
Phiền ch-ết phiền ch-ết mất!
Lý Trường Xuyên cũng suốt dọc đường mắng c.h.ử.i thậm tệ...
Công nhân tình cờ gặp lúc sáng sớm :
“..........................."
Sao gặp hai cái đứa mở miệng là phun phân thế cơ chứ!
Đi nhanh nhanh thôi!
Nhóm Triệu lão thái sớm hơn một chút, những khác thì đều muộn hơn, tiếng leng keng vang lên, buổi sáng trở nên náo nhiệt hẳn lên, tiếng nấu cơm leng keng, tiếng đ-ánh răng rửa mặt, còn cả tiếng chuyện, Trần Thanh Dư dụi mắt dậy.
Hôm nay cô ngủ nướng, còn lên núi mà.
Trần Thanh Dư dụi mắt mặc quần áo, cơn mưa xuân trời cũng lạnh thêm, nhưng thời tiết dạo vốn ấm áp gì, cô mặc áo bông, chẳng nỡ cởi .
“Vợ Tuấn Văn ơi, Thanh Dư, Thanh Dư !
Có nhà ?"
Trần Thanh Dư:
“Có ạ."
Cô mở cửa thấy Sử Trân Hương xách một hũ đào đóng hộp, hớn hở vẻ “từ bi", bà oang oang cái giọng, chỉ sợ khác thấy:
“Thanh Dư , bác mang cho cháu hũ đào , chuyện chiều tối hôm là bác đúng, nhưng bác thực sự ý , mà chồng cháu thì chẳng thấu hiểu cho bác gì cả, bác..."
Bà vẻ thất vọng, đó lập tức :
“Bác mang hũ đào sang tạ với cháu, cháu tha cho sự đường đột của bác ?"
Trần Thanh Dư nhướn mày, đột nhiên bật thành tiếng...
Ôi chao~
Chương 20 Nấm của đều cho bác hết
Trần Thanh Dư hồi nhỏ là một kẻ sức ăn cực lớn.
Thế nên mặc dù cuộc sống ở cô nhi viện hiện đại đến mức khó khăn tới nỗi cơm ăn, nhưng Thanh Dư nhỏ bé vẫn chẳng bao giờ thấy no.
Cô luôn cảm thấy đói, đói, thế nên luôn giỏi trong việc tự tìm cái ăn cho , cậy sức khỏe, hồi nhỏ cô còn dám lên núi cô nhi viện để bắt gà rừng.
May mà thứ động vật nhà nước bảo hộ, nếu thì tuổi đời còn nhỏ cô hát bài ca song sắt .
Còn về việc câu cá bắt chim các thứ, cô cũng đều cả.
Dù thì từ nhỏ bươn chải vì cái miệng mà!
Nói đến hái nấm, cô thực sự cũng từng , nhưng cô chỉ hái những loại nấm phổ biến thôi, còn những loại lạ một chút thì cô tuyệt đối dám động .
Do đó cũng thể coi là kinh nghiệm phong phú.