Lý Đại Sơn:
“Được !
Cái chúng hiểu.”
Người thèm mà còn cứ sán , đó mới là bệnh.
Cái Lý Đại Sơn vẫn hiểu.
Lý Đại Sơn:
“Chị yên tâm, bảo đảm sẽ cách xa chị, để chị thấy mà thêm phiền lòng!
Cái đó... cái đó, hỏi một chút, Tiểu Lâm chôn ở , chúng với thằng bé, cũng đốt cho nó ít tiền vàng.”
Mắt Triệu lão thái lập tức dựng ngược lên, bà gào lên một tiếng:
“ ngay là bọn ông chẳng ý gì mà!
Đốt giấy?
Tự dưng đốt giấy gì!
Bọn ông đổ cái tội mê tín phong kiến lên đầu nhà ?
Hay lắm, bảo bọn ông đến đây, hóa là lòng !
Bọn ông hãm hại nhà chuyện mê tín phong kiến !
Nói, bà đây đ-ánh ch-ết bọn ông!”
Triệu lão thái vội vàng tìm chổi, trong nháy mắt vung vẩy lên.
Vợ chồng Lý Đại Sơn:
“Á!”
Kêu t.h.ả.m một tiếng, hai nhanh như cắt lao ngoài, đ-ánh nh-au hai tuy bản lĩnh chẳng tăng bao nhiêu, nhưng năng lực tránh né thì tăng vọt.
Hai chạy như bay ngoài, Lý Đại Sơn gào lên:
“Chị ơi, chị hiểu lầm !
Chị thực sự hiểu lầm , chúng mộ vái một cái, nếu mê tín thì cũng là chúng mê tín phong kiến, chị, tuyệt đối chị!”
“Ông câm miệng!”
Mắt Triệu lão thái trợn ngược:
“Không hãm hại nhà mê tín phong kiến thì là đào mộ ?
Nếu ông hỏi thăm cái đó gì!”
Cái chổi của Triệu lão thái vung lên nữa.
Lúc Lý Đại Sơn thực sự tin một câu , tú tài gặp binh, lý thông.
Bà già não nước !
Nói chuyện hẳn hoi với bà , bà hiểu !
Lý Đại Sơn cũng dám chọc bà .
Đừng con trai bà là ma, chỉ riêng bản bà già thôi cũng là chọc nổi .
Bà là thật sự đ-ánh , thật sự nổi điên nha!
Lý Đại Sơn từng đ-ánh , hiểu rõ nhất bản lĩnh của bà già , gã nhanh ch.óng né tránh, sợ dính thêm phát nào nữa.
“Hiểu lầm, hiểu lầm , bà thực sự hiểu lầm chúng , bao giờ cái chuyện đó .
Nếu thất đức như thì trời đ-ánh thánh đ-âm, thực sự mà!
Bà thực sự hiểu lầm lòng của chúng !
Bà Triệu, , thấy vẫn nên , bà bình tĩnh , bình tĩnh một chút nha!
Thực sự, chúng ác ý .”
Lý Đại Sơn thực sự sợ bà già , bà già đúng là quá điên cuồng, hiểu con dâu bà chịu đựng kiểu gì nữa.
Tuy nhiên gã vẫn vèo vèo, hai cái chân như bánh xe , vù vù một cái vọt ngoài, “rầm” một cái đ-âm sầm Vương Kiến Quốc đang từ bên ngoài .
“Á!”
Vương Kiến Quốc kêu t.h.ả.m một tiếng, ngã nhào xuống đất.
Lý Đại Sơn màng gì khác, gọi với :
“Xin nhé em, đây, đây.”
Đàn ông con trai ngã một cái cũng chẳng .
Lý Đại Sơn dắt bà vợ chạy nhanh như biến!
Triệu lão thái cầm chổi , hừ mạnh một tiếng, :
“Còn dám đến mặt tìm rắc rối, đúng là trời cao đất dày là gì.”
Đám hàng xóm:
“...”
Mọi đều thấy rõ nha, xách đồ đến, bà đ-ánh cho chạy mất dạng khi tay trắng.
mà!
Mọi với Lý Đại Sơn cũng chẳng thiết gì, nên chẳng ai nhiều lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-591.html.]
“Kiến Quốc, Kiến Quốc con chứ?”
“Con trai ơi...”
Bà Vương lao ngoài, Vương Kiến Quốc đất, chỉ thấy cơn đau rát buốt truyền đến.
Mồ hôi gã chảy ròng ròng, đau đớn :
“Con, con bệnh viện ...”
Bà Vương:
“Hả?
Mau, mau lên, mau đưa con trai bệnh viện.
Hu hu, nhanh lên...”
Triệu lão thái chép miệng:
“Cái đúng là đen thật.”
Tuy nhiên bà cũng hồ nghi Vương Kiến Quốc, thắc mắc:
“Chẳng ngã gãy chân, thắt lưng cũng thương ?
Sao ở bệnh viện mà dưỡng thương, còn về đây gì?”
Triệu lão thái hỏi như , bà Vương lập tức chĩa mũi dùi con dâu, mắng:
“Vương Mỹ Lan, cái đồ lương tâm , cô ở bệnh viện chăm sóc chồng, để nó xuất viện hả?
Đây là chồng của cô, cô xót hả?
Nằm viện tốn bao nhiêu tiền ?
Chuyện mà cô cũng tiết kiệm ?
Cô đúng là tức ch-ết mà.
Cô xem cô thể chuyện .”
Vương Mỹ Lan:
“Không , con xuất viện .”
Cô nào tiếc tiền chứ, chẳng tại Kiến Quốc cứ đòi xuất viện đó thôi.
“Con ...”
“Cô gì mà , cô xem tìm cái loại con dâu như cô chứ, đúng là mệt mỏi mà.
Gặp cô đúng là nhà vô phúc tám đời.”
Bà Vương hài lòng với con dâu.
“Cho dù cô thì cô cũng khuyên can chứ, nếu thì cần cô cái gì?
Cô chẳng khuyên can chút nào, mau bệnh viện , nếu nó mà nặng thêm thì xem xử cô thế nào.”
Vương Mỹ Lan nghẹn đến đỏ cả mặt.
Vương Kiến Quốc:
“Mẹ, trách Mỹ Lan , là tại con thấy ở bệnh viện chán quá, là của con.
Suỵt...
thôi, về bệnh viện.”
Gã lẽ nên về, nếu về để hóng hớt chuyện phiếu nhà Triệu lão thái mượn mất thì gã chẳng xuất viện gì.
Kết quả thành thế .
Đáng hận!
“Nhanh lên!”
Mọi vội vàng đỡ Vương Kiến Quốc lên chiếc xe đẩy nhỏ, một đám rầm rầm rộ rộ theo, Triệu lão thái thì , ngược còn :
“Mọi xem, cứ bảo là chồng ác nghiệt, thế cái thì gì hơn?”
Mọi đưa mắt , ngược Trần Thanh Dư khẽ :
“Thế còn so bì xem ai tệ hơn nữa ?”
Mọi kinh ngạc Trần Thanh Dư, cô lập tức lộ vẻ sợ hãi, :
“Con về nhà đây.”
Triệu lão thái:
“Đợi với, xem Lý Đại Sơn tặng cái gì, cái lão già , tưởng tặng chút đồ là xong ?
Hừ, đồ cứ nhận, nhưng sẽ tha thứ cho bọn họ .”
Bà cũng chẳng quan tâm khác nghĩ gì, ngân nga nhà.
Cẩn thận lật mở túi đồ , một lượt :
“Xem nhà Lý Đại Sơn cũng còn chút lễ nghĩa.”
Có thành tâm xin , đồ tặng là ngay.
Nhìn thế thì nhà họ cũng coi như điều, chuẩn đồ khá.
Hơn nữa còn hậu hĩnh.