“Mày bậy bạ gì đó, tao lấy tiền của mày bao giờ..."
“Mọi xem, ông còn thừa nhận!
ngay ông chẳng lành gì mà!
Ông cầm thì chính là cầm !
Mẹ lúc đó đưa tiền cho ông, khi đó bệnh nặng, lúc đó thầy thu-ốc trong thôn đều mặt đấy, nhân chứng!
Ông đừng tưởng thừa nhận, càn là xong!
Lúc đó chỉ một thấy, còn hàng xóm bên cạnh thấy nữa!"
Thực nha, thấy Viên Tiểu Thúy cũng , nhưng cô cứ khẳng định chắc nịch là bọn họ thấy.
Sao thế?
Viên Hạo Dân còn thể từng một về kiểm chứng ?
Hơn nữa, chừng thật sự thấy đấy.
Viên Tiểu Thúy gào thét, vô cùng đường hoàng.
Bộ dạng của cô, Viên Hạo Dân ngược chút do dự, ông do dự một cái, liền những khác .
Lúc nếu ông còn chuyện đó, những khác cũng quá tin tưởng nữa.
Viên Tiểu Thúy kích động:
“Hừ, các quản , cũng thèm để ý các , bà đây xây dựng nông thôn tổ quốc, mặc kệ các đấy!
Các sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!"
Cô kéo hành lý, hùng dũng oai vệ bước lên xe.
Viên Hạo Dân thấy tình hình , lập tức lôi Viên Tiểu Thúy , thể để cô cứ thế mà .
Cô mượn tiền, nhất định nhả , còn đồ đạc cô lấy trong nhà, thế ...
“Mày... a!"
Ông dùng sức kéo Viên Tiểu Thúy một cái, Viên Tiểu Thúy kéo lảo đảo, chính ông cũng lảo đảo theo, suýt chút nữa ngã nhào!
Cái túi mà nặng thế!
Lúc quần áo vây xem nổi nữa, hôm nay đến đây cơ bản đều là tiễn con cái, từng một vốn dĩ còn đang đau buồn, nhưng thấy màn cũng vô cùng khinh bỉ.
Những đến sớm đều chứng kiến bộ quá trình .
“Ông gì thế?
Sao còn đ-ánh ?"
“ thế, ông cũng thất đức quá !
Làm cái gì thế !
Sao thế?
Nói đứa nhỏ liền động thủ !
Ông cầm nhiều tiền như , xuống nông thôn lấy một chút cũng ?"
“Ông , ích kỷ như , ông cầm hơn một ngàn tệ, con bé chỉ lấy chút đồ cũ cũng ?
Vay tiền mượn phiếu mới bao nhiêu?
Không thấy ?
Tổng cộng mới mượn mấy chục tệ, so với hơn một ngàn tệ thì thấm tháp ."
“Ai bảo chứ, ông đúng là hết chỗ ."
“Trần Thế Mỹ đúng là Trần Thế Mỹ, đàn ông mà, lên cao liền quên mất vợ tào khang, cả , chuyện Trần Thế Mỹ quá nhiều.
Nên mới hy sinh quá nhiều vì đàn ông đúng là một sự xui xẻo."
“Đứa nhỏ mới thật sự là xui xẻo ."
Viên Hạo Dân tức chịu nổi, giận dữ :
“Các bậy bạ gì đó, nhà chúng đối xử với nó thế nào, hàng xóm láng giềng là rõ nhất."
Chị Phạm cũng là đến tiễn con, chị mặt từ sớm, lúc cũng giọng mỉa mai:
“ chính là hàng xóm của ông đây, trái cảm thấy Viên Tiểu Thúy đúng, mặc kệ đến , xem gì.
Dù nhà các ngoại trừ đứa nhỏ đang học tiểu học , còn ba đứa, thì mỗi đứa học cấp ba, cũng mỗi đứa xuống nông thôn.
Con ruột của Triệu Dung chịu nỗi khổ ."
Viên Hạo Dân:
“Bà im miệng cho , ở đây việc gì đến bà... a!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-579.html.]
Ông chỉ cảm thấy bắp chân đau nhói, “bịch" một tiếng, một chân quỳ xuống đất.
“Cái đệt!"
“Ái chà ơi!"
“Cái ông đúng là gì cũng xong."
“Năm xưa ăn cơm mềm mà, các còn trông mong ông chí khí cứng cỏi đến mức nào?"
“Đang yên đang lành quỳ xuống, là báo ứng ."
Viên Tiểu Thúy cũng giật một cái, nhưng nhanh đó lùi một bước, :
“Ông quỳ gì, tổn thọ ?
Ông chính là cố ý trò !"
Trong dự tính của cô, hề màn .
Viên Tiểu Thúy hoảng loạn một chút, ngay đó phản ứng , mau ch.óng lên xe thôi!
Nếu bọn họ thật sự xông lên cướp thì tính ?
Cô vẫn cầm theo ít đồ, Viên Tiểu Thúy lập tức lên xe, ngược Viên Hạo Phong tinh mắt, đưa tay bắt lấy Viên Tiểu Thúy.
Trần Thanh Dư thấy thế lập tức b.úng một viên sỏi ...
Cô thích nhất là sự vây quanh của biển như thế , đông mà, cô chút tiểu xảo, thì an vô cùng.
Càng đông càng an , ít ngược mới dễ lộ.
đông , thỏa!
Viên Hạo Phong vốn định túm lấy Viên Tiểu Thúy, nhưng còn chạm cô, thấy chân đau nhói, ngã nhào về phía ...
“A!"
“A a a!"
Viên Hạo Phong ngã nhào lên cha - Viên Hạo Dân, hai cha con bò đất rên rỉ.
“Cái đệt!"
“Cái ..."
Mọi hỏa tốc âm thầm lùi một bước.
Phải rằng, cú ngã cũng khá đáng sợ.
Nghĩ đến nhà loại lành gì, chắc chắn là xa một chút, nếu đổ thừa thì .
Viên Tiểu Thúy cũng ngẩn một lúc, ngờ xảy sự cố bất ngờ như , trời đất ơi, lẽ nào, ông trời cũng đang giúp cô?
Nghĩ như Viên Tiểu Thúy càng thêm kích động, quả nhiên, quả nhiên quả nhiên, cô sai!
Những xa như , ông trời cũng nổi nữa .
Cô há miệng định , chỉ là, trong thoáng chốc phản ứng bậy.
Nói thế là mê tín dị đoan.
Cô nhanh ch.óng kéo lấy hành lý của , vội vã chạy lên xe lửa, ngay cả nhân viên soát vé cũng soát vé.
Viên Tiểu Thúy kéo hành lý của , về phía chỗ , mồ hôi đầm đìa!
Điều gì lạ nha, bây giờ đang là mùa hè, cô mặc trong ba lớp ngoài ba lớp mà nóng ?
Đứng yên một chỗ cũng nóng , huống chi cô còn bận rộn ngừng.
Viên Tiểu Thúy là hành lý to nhất trong đám thanh niên trí thức, nhưng cũng quá đố kỵ với .
Dù , náo nhiệt cũng xem một hồi lâu .
Viên Hạo Dân cha con ngã nhào, điều Triệu Dung tức nổ mắt, đúng là việc thì ít bại sự thì nhiều.
Bà vội vàng tiến lên đỡ con trai .
Đàn ông quan trọng bằng con trai .
Bà cấp thiết hỏi:
“Có ngã hỏng chỗ nào ?
Có ?"
Viên Hạo Phong:
“Tiểu Thúy lên xe lửa ."
Viên Hạo Dân kêu lên:
“Tao lôi nó xuống, nó thật sự là gan tày trời , còn dám vay tiền, còn dám lấy tiền của gia đình, cái con nghịch t.ử , tao đáng lẽ nên bóp ch-ết nó lúc nó mới sinh ..."