Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 576
Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mọi đều , xem náo nhiệt thật khoái.”
Trần Thanh Dư trái , ngược ở cửa nhà, quả nhiên đợi hết, liền thấy Viên Tiểu Thúy lấm lét .
Trần Thanh Dư:
“Phụt!”
Viên Tiểu Thúy là một cô gái cực kỳ thanh mảnh, lúc mặc cực kỳ cồng kềnh, giống như một b-éo.
Cô ăn mặc chẳng giống ai, cổ còn quấn một chiếc khăn quàng cổ nữa, đúng là tận tụy tăng thêm đồ mang theo cho bản .
Trần Thanh Dư giơ ngón tay cái lên.
Viên Tiểu Thúy đắc ý hếch hếch cằm, cô hạng để khác mặc sức nhào nặn !
Viên Tiểu Thúy cũng chẳng kịp gì với Trần Thanh Dư, vác cái bọc hành lý to đùng, cực đại, thể đè sụp cô xuống, thở hồng hộc cửa, lúc đầu nghiêm túc với cô:
“Cảm ơn.”
Chương 95 Nhà ga nhảy nhót
Giúp giúp cho trót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên.
Viên Tiểu Thúy khỏi cửa, Trần Thanh Dư cũng khóa kỹ cửa, dắt con ngoài.
Tiểu Giai nghi hoặc:
“Mẹ ơi, chúng ạ?”
Trần Thanh Dư:
“Dắt các con mua bánh ngọt, ?”
Hai đứa nhỏ lập tức gật đầu:
“Được ạ!”
Trần Thanh Dư xa gần theo Viên Tiểu Thúy, cô dự tính sẵn , nếu thực sự may gặp nhà họ Viên, cô sẽ giúp đỡ ít nhiều.
chẳng là Viên Tiểu Thúy may mắn là Tứ Cửu Thành quá lớn, dọc đường thực sự gặp quen nào.
Mắt thấy Viên Tiểu Thúy sắp nhà ga , Trần Thanh Dư cũng thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần nhà ga, dù gặp nhà họ Viên cũng chẳng cả.
Sao hả?
Còn thể cướp chắc?
dù , Trần Thanh Dư vẫn , cứ xa xa theo.
Hôm nay là ngày xuống nông thôn, nhà ga đông nghịt , tiếng huyên náo, tiếng lóc tiếng ồn ào điếc tai.
Tiểu Viên ôm c.h.ặ.t lấy cổ , nuốt nước bọt một cái, chút sợ sợ.
Trần Thanh Dư cảm nhận hai đứa nhỏ yên tâm, ôm lấy con, :
“Không , họ là hôm nay xuống nông thôn.”
Tiểu Giai nhịn nhỏ giọng :
“Mẹ ơi, Tiểu Giai lớn lên xuống nông thôn, Tiểu Giai ở bên cạnh .”
Tiểu Viên cũng vội vàng :
“Tiểu Viên cũng mãi mãi ở bên cạnh .”
Trần Thanh Dư tiếng, :
“Được, Tiểu Giai Tiểu Viên mãi mãi ở bên cạnh , các con lớn lên cũng sẽ xuống nông thôn .”
Hai đứa trẻ hiểu lắm, nghiêng đầu Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư:
“Mẹ đảm bảo, đảm bảo sẽ để các con xuống nông thôn, ?”
Cô chính là cậy tương lai, mạnh dạn phát biểu, cực kỳ tự tin.
Tiểu Giai Tiểu Viên tin tưởng gật đầu:
“Tin tưởng !”
Trần Thanh Dư tiếng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-576.html.]
“Đi, chúng xem thử nào.”
Cô khóa xe cột điện, bế hai đứa nhỏ xuống.
Chẳng còn cách nào nha, đây là đồ đạc lớn nhất nhà cô, tự nhiên cẩn thận, đừng xe đều đóng dấu thép, khóa, nhưng vẫn hạng vác cả xe đạp , Trần Thanh Dư gánh nổi tổn thất .
Không thiếu tiền, mà là nguồn gốc rõ ràng nha.
Cho nên Trần Thanh Dư vẫn quý trọng xe đạp.
Cô dùng khóa to, khóa cây thì cũng khóa cột điện, chủ yếu là một sự thỏa.
Tiểu Giai Tiểu Viên đều quen , tò mò ngó một cái cũng thấy quá kinh ngạc, dù xe đạp bây giờ đối với ai cũng là đồ vật lớn.
Trần Thanh Dư cũng chẳng chậm trễ, dắt con nhanh ch.óng nhà ga, mỗi tay dắt một đứa, Tiểu Giai Tiểu Viên:
“Oa ô ~”
Chúng là đầu tiên đến nhà ga, thấy đám đông ở nhà ga, còn cả tàu hỏa to đùng, cái miệng nhỏ đều há hốc .
“Mẹ ơi, tàu hỏa to quá!”
“Đây chính là tàu hỏa ạ!”
Hai đứa nhỏ đều là đầu tiên thấy tàu hỏa, đôi mắt sáng lấp lánh.
Trần Thanh Dư cảm thán thời quản lý thực sự lỏng lẻo, đều thể tùy tiện lên sân ga, giống như hậu thế, ít nhiều gì cũng qua cửa an ninh, bây giờ là .
Tình cảnh như thế Trần Thanh Dư từng thấy, nhưng cô khá thích cái bầu khí sinh hoạt đậm đà .
Trần Thanh Dư náo nhiệt, cũng vội vàng tìm kiếm Viên Tiểu Thúy, văn phòng thanh niên trí thức đăng ký cũng phân theo từng khu, như đều là vì thuận tiện cho công việc, Trần Thanh Dư theo biển chỉ dẫn tìm nơi đăng ký của khu họ, liền thấy Viên Tiểu Thúy qua đó .
Viên Tiểu Thúy nhanh ch.óng đăng ký xong, cái thực chẳng gì đáng , đều là cực kỳ nhanh.
Chỉ là xác nhận đến, ký cái tên là .
Chỗ đăng ký xong , nơi xuống nông thôn sẽ tiếp nhận đúng hạn, nếu mãi đến, đó mới là vấn đề lớn.
đến , cũng chẳng qua là đăng ký đơn giản, phức tạp lắm.
Viên Tiểu Thúy đang định , liền thấy quát to một tiếng:
“Viên Tiểu Thúy!”
Viên Tiểu Thúy đầu , hóa là Viên Hạo Phong!
Hai em Viên Hạo Phong và Viên Hạo Tuyết còn đang quanh quẩn ở nhà ga, thoáng cái thấy Viên Tiểu Thúy, cô túi lớn túi nhỏ, còn cái gì mà hiểu nữa, nhịn mắng:
“Sao em thể chuyện như !
Em xuống nông thôn trong nhà cũng chuẩn đồ cho em, em thể ăn trộm đồ trong nhà.
Em chúng tìm em vất vả thế nào ?”
Anh là sợ hỏng danh tiếng của Viên Tiểu Thúy.
Lúc Viên Tiểu Thúy đăng ký, thấy , chuyên môn đợi Viên Tiểu Thúy đăng ký xong mới gọi , chính là sợ cô đổi ý, bây giờ thì , đăng ký xong , ầm ĩ lên lúc tàu chạy cô cũng .
Chỉ là Viên Hạo Phong trái từng nghĩ tới, Viên Tiểu Thúy cũng đang nén giận đấy.
Cô mấy ngày nay dám manh động, đó là sợ bản thực sự sơ sẩy một cái tính kế, nhưng bây giờ sắp , cô còn sợ cái con khỉ gì nữa!
Tiếng của Viên Tiểu Thúy còn to hơn cả Viên Hạo Phong, cao giọng:
“Anh xì cái !
Anh hỏng danh tiếng của ?
Anh còn dám mặt dày bảo ăn trộm đồ trong nhà?
Anh lời cũng sợ gió lớn thổi trúng lưỡi.
Nhà các thiếu đức đến bốc khói, từng đứa từng đứa đều đáng trời đ-ánh thánh đ-âm!
Mọi dừng một chút ạ!
Mọi mau đến xem , tên là Viên Hạo Phong, là nhân viên phục vụ tàu.
Bên cạnh là em gái Viên Hạo Tuyết, là nhân viên tạm thời thi đỗ của xưởng cơ khí đợt .
Họ là trai và chị gái cùng cha khác của !
Cha của chúng chính là Viên Hạo Dân của văn phòng xưởng cơ khí, cái mụ kế của , cũng chính là ruột của họ.
Cũng là của xưởng cơ khí, tên là Triệu Dung.”