Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 568
Cập nhật lúc: 2026-02-19 20:17:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà chỉ đơn giản là một tiếng “ồ”, khiến Vương Kiến Quốc cảm thấy áp lực tăng gấp bội, kích động:
“Bác tin , đó là sự thật.”
Bất kể là đàn ông điềm tĩnh đến mức nào, về phương diện đều mang cái danh tiếng như .
Bác gái Triệu:
“Cậu xem kìa, cuống lên thế, bảo là tin mà, xem cái mà... mà cứ kích động như thế... chút giống như cái gì mà bạc gì đó ba trăm lạng.”
Trần Thanh Dư:
“Lạy ông ở bụi .”
Bác gái Triệu:
“ đấy.”
Vương Kiến Quốc:
“!!!”
là tức.
Anh phát hiện nhé, chuyện với hạng như bác gái Triệu đúng là tú tài gặp binh, lý cũng chẳng thông, cố nén cơn giận, :
“Hai đến thăm bệnh, ở đây thì mau về .
Đừng ở đây hươu vượn nữa.”
Bác gái Triệu:
“Cậu xem kìa nhé, chúng cũng chẳng gì mà, lòng quan tâm một chút, mà thái độ như , thế là nhé, thật đúng là, mất đoàn kết hàng xóm láng giềng quá.
dạy bảo mới ...”
Vương Kiến Quốc:
“Bác , bác , bác gái Triệu , mệt , bác vẫn là nên về .”
Trong lòng chán ghét đến cực điểm.
Bác gái Triệu:
“Một ?
Nếu thì ở giúp đỡ một tay cũng mà.”
Mọi xem xem, hàng xóm nhường nào cơ chứ!
Vương Kiến Quốc đúng là hưởng phước.
Vương Kiến Quốc:
“Không cần!”
Anh gào to:
“Hoàn cần.”
Anh hít sâu một thở hắt :
“Bác gái Triệu, bác mau về .
ở đây thực sự cần đến bác .”
Chỉ hận thể tống cổ ngoài.
Bác gái Triệu tiếc nuối:
“Thế thì .”
Bà cảm thấy là một bụng nhất trần đời đấy chứ.
Bác gái Triệu dẫn Trần Thanh Dư cùng khỏi cửa, đến hành lang liền bĩu môi “nhỏ” rằng:
“Nó chắc chắn là hỏng , nếu nhắc đến là phản ứng mạnh như thế.
Con xem kìa, con xem cái vẻ mặt vội vàng thiếu kiên nhẫn của nó xem, rõ ràng là tật giật mà, thật đồng cảm với vợ nó, gặp chuyện cơ chứ.
Thảm quá mất.
Đã thế còn định cầu con trai , sắp hỏng đến nơi , cầu thế nào nữa!”
Trần Thanh Dư gật đầu.
Bác gái Triệu:
“Chúng về chớ nhé, nếu cái sẽ đổ thừa cho chúng đấy, con xem nó vẻ dễ chuyện thế thôi, chứ hạng càng để ý đến danh tiếng, đến lúc nó hỏng lan truyền rùm beng , tám phần sẽ tưởng là , đến lúc đó oán hận chúng trả thù chúng thì thế nào?
Vậy chẳng chúng còn oan hơn cả Đậu Nga ?”
Trần Thanh Dư gật đầu:
“ , chúng vẫn là đừng nhiều nữa, mau thôi, kẻo đổ thừa.”
“Phải đấy đấy.
Thật đáng thương, hỏng .”
Bác gái Triệu:
“Con bảo mấy cái lão đàn ông , từng từng một thế nhỉ, là hỏng hẳn thì cũng là sắp hỏng!
May mà là chồng , nếu sẽ ch-ết mất.
Cái hạng đàn ông hỏng hóc thì còn tác dụng gì nữa.”
Trần Thanh Dư:
“...”
Đỏ mặt, cúi đầu, dám năng gì thêm.
Được , thiết lập nhân vật nắm vững!
Bác gái Triệu:
“Chậc chậc chậc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-568.html.]
Trong phòng bệnh, Vương Kiến Quốc tức đến run rẩy, những ở giường bệnh khác lén Vương Kiến Quốc, nhỏ giọng thầm thì với nhà, đúng , đàn ông mà, hỏng thì còn cái gì nữa.
Vương Kiến Quốc nhận thấy ánh mắt của , càng thêm tức giận, cái bà bác gái Triệu , cái bà bác gái Triệu đến đây gì!
Thăm bệnh thì thăm bệnh, nhăng cuội cái gì !
Cái mụ già đáng ch-ết!
Nói to như , còn tưởng khác thấy chắc?
Cái đồ khốn khiếp !
Cái lão già đáng ch-ết!
Vương Kiến Quốc tức đến phát điên, nắm đ-ấm siết c.h.ặ.t kêu răng rắc!
Anh đ-ánh !
Lần cuối cùng cũng hiểu tại nhiều ghét bác gái Triệu như .
Bà quả nhiên là đáng ghét nhất thiên hạ!
Cái lão quạ đen !
Vương Kiến Quốc tức đến run rẩy, mặt đỏ bừng bừng, hận thể xông lên đ-ấm cho bác gái Triệu một trận.
Nhịn, nhịn!
Anh danh một đời, thể chấp nhặt với một mụ già .
mà, thực sự quá tức giận .
Vương Kiến Quốc lửa giận ngút trời.
Phải là cái tính khí cũng lớn thật, mấy lời nhỏ của trong đại viện họ thì là gì chứ, vẫn thường xuyên những lời khó hơn nhiều.
Cũng tại Vương Kiến Quốc “thiếu kiến thức” .
Vương Kiến Quốc hậm hực thôi.
Bác gái Triệu và Trần Thanh Dư hai tiếc nuối xuống lầu, bảo nhé, vốn dĩ là đến xem Ngụy Thục Phấn mà.
Kết quả là xem .
Trần Thanh Dư:
“Ơ?”
Bác gái Triệu:
“Sao thế?”
Trần Thanh Dư nhỏ giọng:
“Bà xem.
Kia chẳng là Liễu Tinh ?”
Bác gái Triệu thuận theo tầm mắt của cô qua, còn đừng nhé, đúng thật đấy.
Liễu Tinh cùng với chồng cô hai đang từ khoa phụ sản , bác gái Triệu:
“Chồng nó là hỏng ?”
Lúc bác gái Triệu cũng cạn lời, tại mấy lão đàn ông hỏng hóc nhiều như thế.
Trần Thanh Dư:
“Lời đồn thôi, ai mà chứ.”
Vợ chồng Liễu Tinh phía bác gái Triệu và cô, chồng Liễu Tinh giọng điệu vô cùng :
“Cái đứa trẻ , cô định tính thế nào!”
Bác gái Triệu và Trần Thanh Dư:
“!!!”
Ngay lập tức vểnh tai lên nhé.
Liễu Tinh:
“ là của ai, nhưng chắc chắn là của .”
Cô thản nhiên, nhưng giọng điệu vô cùng bình tĩnh :
“ thấy đứa trẻ đến đúng lúc, Lý Trường Xuyên chẳng là một đứa con , cùng lắm thì sinh đưa cho ông là , chúng đòi thêm ít tiền.”
“Thế cũng , nhưng như khác chả nhẽ hai gian tình ... cần mặt mũi chắc?”
Liễu Tinh:
“Thế thì tìm một cái lý do lấp l-iếm qua là xong chứ gì?
Cũng khó.”
“Không , đồng ý, cô m.a.n.g t.h.a.i mười tháng trời, thế thì mười tháng chẳng là ai tìm cô ...”
Liễu Tinh:
“Tiền của Lý Trường Xuyên là tiền chắc?
Nhà họ nhân khẩu đơn giản, cầu con trai, ông tay cũng hào phóng, thể kiếm tiền.”
“Để nghĩ, để nghĩ xem ...”
“Không thì tìm Trương Hưng Phát, tóm là sinh đứa trẻ , để họ nuôi con trai giúp , ?
Đây là con của chúng , nỡ bỏ .”
“Cô là của , tất cả chúng đều cùng cô... cô còn thể nắm chắc là của ai?”
Liễu Tinh đương nhiên:
“Thế thì chắc chắn !
Họ đều mà, Lý Trường Xuyên nếu thì chỉ mỗi một đứa con gái; Trương Hưng Phát cũng thế thôi.
Anh đối với bản còn lòng tin ?”