Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 550

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:55:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

nếu bắt trộm, chắc chắn là lợi lộc gì đó.”

 

Trong phút chốc, hễ là ai phản ứng nhanh một chút đều xông lên phía .

 

Tên trộm g-ầy rốt cuộc là phía hai cái đệm thịt, nên khá hơn những khác một chút, định phản kháng, Triệu lão thái tát cho một cái nảy lửa:

 

“Mày còn dám đến đại viện nhà tao trộm đồ, xem đại viện nhà tao là những hạng nào !

 

Chu Bát Bì ngang qua cũng ở trần mà đấy!"

 

Tên trộm g-ầy một cái tát trời giáng, hoa mắt ch.óng mặt.

 

Trần Thanh Dư nhắc nhở:

 

“Cẩn thận d.a.o đấy ạ!"

 

Cô là thật lòng nhắc nhở đấy nhé.

 

Triệu lão thái:

 

“Lột sạch bọn chúng !

 

Đừng là d.a.o, đến một sợi lông cũng để chúng giấu , đừng hòng mà đ-ánh trả!"

 

!

 

thấy đấy!"

 

Bà Hoàng cũng hăng hái.

 

Mấy bà già chẳng thèm quản nhiều thế, trực tiếp tay luôn.

 

Mấy bà già xúm kéo giật, tên trộm g-ầy:

 

“Á á á!

 

Các bà cái gì thế, thì chứ động tay động chân gì!

 

Á á á!

 

Các bà lột quần áo cái gì, sĩ khả sát bất khả nhục!

 

Mấy cái mụ lưu manh , các bà gì thế...

 

Trời đất ơi!

 

Mấy cái ông đàn ông quản chút chứ!

 

Quản lý mụ vợ nhà !

 

Đừng kéo...

 

Trời đất ơi!

 

Các bà cái gì thế!

 

Cứu mạng với!"

 

Mấy bà già chẳng thèm quan tâm, bảo lột sạch là lột sạch, ai dám lo chuyện bao đồng chứ?

 

Đàn ông trong đại viện từng một sờ mũi giả vờ như thấy, dù lột cũng .

 

Hơn nữa cái vẻ phấn khích của Triệu lão thái và bà Hoàng kìa, ai mà dám cản chứ, bộ sợ ăn mặc quá chỉnh tề chắc?

 

“Cứu mạng với!

 

Trời đất ơi, cái đại viện là hạng gì thế !

 

Các bà thế chứ!

 

Mau đến cứu với!

 

Ai cứu với!"

 

“Đại ca, đừng mà, hu hu, các bà lột đại ca thì thôi đừng lột mà, còn lấy vợ ..."

 

“Các bà lôi một bên mà lột chứ, Kiến Quốc, Kiến Quốc ?

 

Mọi mau giúp một tay !"

 

Những âm thanh hỗn loạn vang lên ngớt, lúc đều rối thành một đoàn.

 

Thấy từng món quần áo quẳng ngoài, Trần Thanh Dư lặng lẽ gãi gãi đầu, xoay nhà.

 

Tuy Trần Thanh Dư là một hóng hớt, nhưng cũng mấy mặn mà với việc xem mấy gã đàn ông nhớp nháp !

 

Cô lặng lẽ , những khác da mặt mỏng cũng hổ che mặt , ngược Viên Tiểu Thúy hăng hái ở phía nhất, chẳng thèm bận tâm chút nào, cô nàng hớn hở châm dầu lửa:

 

“Lột sạch , xem bọn chúng còn giấu d.a.o nữa."

 

Các đồng chí nam trong đại viện Viên Tiểu Thúy với ánh mắt cạn lời.

 

Viên Tiểu Thúy:

 

“Trình độ thế mà cũng đòi trộm.

 

Thật là mất mặt giới trộm cắp quá ."

 

Mã Chính Nghĩa hít sâu một , :

 

“Tiểu Thúy , cháu rốt cuộc cũng là một cô gái chồng, ít nhiều cũng nên chú ý một chút, đừng xem nữa..."

 

Viên Tiểu Thúy:

 

“Cháu xem thì , cũng mất miếng thịt nào."

 

Cô nàng còn thấy đàn ông ở trần bao giờ, xem chút, còn cái mà so sánh chứ.

 

, những thì cao to vạm vỡ nhưng chắc gì, cô nhân cơ hội xem thử, trong lòng cũng cái định lượng, tránh đàn ông lừa.

 

Đàn ông là chúa bốc phét mà.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-550.html.]

Cô xem nhiều chút cho để còn đường.

 

Viên Tiểu Thúy:

 

“Cháu mở mang tầm mắt chút."

 

Các đồng chí nam:

 

“..."

 

“Cái thì gì mà mở mang tầm mắt chứ?"

 

“Một cô gái chồng xem cái gì, thật là ngượng."

 

Không là gã đàn ông nào lầm bầm, các cô gái còn gì, các gã đàn ông lên tiếng .

 

Viên Tiểu Thúy chống nạnh:

 

“Liên quan gì đến các ông!"

 

Cô hừ một tiếng, :

 

“Đàn ông các ông là chúa lừa , xem nhiều cho thì gì sai!

 

Thế lúc thấy phụ nữ mặc quần áo, các ông đứa nào đứa nấy chẳng nhào lên phía nhất?

 

Lúc đó các ông ngượng ?

 

Còn !"

 

“Làm gì chuyện đó chứ."

 

thế, hề chuyện đó nhé."

 

Viên Tiểu Thúy:

 

là đang ví dụ!"

 

Vương Mỹ Lan thành tiếng:

 

“Mọi đừng ví dụ với cãi nữa, mau lên, mau đưa Kiến Quốc nhà bệnh viện !"

 

“À đúng !"

 

Mọi mải mê xem náo nhiệt mà quên mất ở đây còn một thương, cũng , Vương Kiến Quốc đúng là quá đen đủi mà.

 

Nếu bảo là vì bắt trộm mà thương thì còn nể phục một chút, vấn đề là, đây là vì bắt trộm !

 

Mọi xem ai mà ngờ chứ, ông tên trộm đè cho ngất xỉu.

 

“Ơ , chẳng bảo là đừng ném đ-á nữa ?

 

Ai ném thế nhỉ?"

 

“Ông thế là , ném đ-á cũng để đ-ập Vương Kiến Quốc mà!

 

Chẳng là để đ-ánh trộm , nếu ném trúng tên trộm thì chúng bắt nó?"

 

“Ông ném đ-á ?"

 

“Cái đó thì , nhưng chắc chắn chỉ một ném , mấy hòn đ-á cơ mà."

 

“Cũng đúng nhỉ."

 

“Ai ném đ-á thế , ném chuẩn thật đấy."

 

“Ai thế nhỉ?

 

Sao việc dám mặt thế?"

 

Mọi đều im lặng, chẳng ai thừa nhận là ném đ-á cả.

 

nhỏ giọng lầm bầm:

 

“Thì chắc chắn là thể thừa nhận , tuy là việc nhưng Vương Kiến Quốc cũng thương , dù cũng sợ rước họa mà?"

 

“Cái đó thì chắc chắn ."

 

Mọi , thật sự là ai ném đ-á.

 

“Chậc, việc mà cũng dám thừa nhận, bao nhiêu công lao thế mà cũng dám nhận."

 

“Ai mà Vương Kiến Quốc thương thế nào , thôi cứ tránh rắc rối cho lành, kẻo rõ ràng ."

 

“Cũng ."

 

Mọi bàn tán xôn xao, ai cũng thừa nhận, thực thừa nhận mới đúng, chẳng ai đây là do Trần Thanh Dư ném.

 

Bản Trần Thanh Dư càng bao giờ thừa nhận.

 

ở cửa nhà , cô cũng chẳng là cô gái thẹn thùng gì.

 

Cô cũng chẳng hổ, thuần túy là thấy quá nhớp nháp thôi.

 

Nếu đó là một mỹ nam vóc dáng chuẩn, đường nét rõ ràng thì xem mới là lỗ, kiểu gì cũng liếc một cái.

 

hai cái gã !

 

Hai gã ... một cái thôi thấy đau mắt ?

 

Trần Thanh Dư đau mắt, thật sự là xem nổi.

 

cô cũng phòng, cứ ở cửa nhà , chồng cô hò hét dẫn đầu các nữ tướng lột sạch sành sanh hai tên trộm, hai tên trộm gào t.h.ả.m thiết:

 

“Cứu mạng với!

 

Các bà cái gì thế!

 

Chúng còn lấy vợ mà.

 

Các bà cũng táng tận lương tâm quá !"

 

 

Loading...