Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 544
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:55:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không thể hiểu nổi.”
Trần Thanh Dư vô cùng thể hiểu nổi.
Phải nực đến mức nào mới thể lời .
Trần Thanh Dư hiểu, Trần Thanh Dư sốc nặng.
Đừng cô hiểu, ngay cả những khác cũng hiểu nổi!
Mọi đều chị Phạm bằng ánh mắt thể tin nổi, bản chị Phạm thì chẳng thấy gì sai, túm c.h.ặ.t lấy Sử Trân Hương buông, “phịch" một tiếng quỳ xuống:
“Chị Sử, cầu xin chị, cầu xin chị giúp !
Nhà chị ba đứa con trai đều công việc, thiếu một đứa cũng chẳng , chị giúp , sẽ cảm ơn chị cả đời.
Con trai sắp mất mạng , chị giúp nó ."
“Cút nhà bà !"
Từ Tiểu Tam về tới liền đột ngột gặp hạng kỳ quặc thế , “ào" một tiếng, xông lên bồi thêm một cước:
“Bà buông !
Cái hạng hổ nhà bà, công việc đàng hoàng mắc mớ gì xuống nông thôn?
Đầu óc bà vấn đề ?
Tại nhường công việc cho con trai bà?
Nhà dựa mà thiếu một đứa con trai cũng ?
Mẹ tự ba đứa con trai ruột.
Việc gì nhận con trai bà con nuôi?
Có bà điên ?
Có bệnh thì mà khám !
Bà cái lời , nó còn là con nữa ?
là từng thấy ai tâm địa độc ác hơn bà.
Bản bà công việc bà nhường cho con trai ?
Tính kế nhà khác thì nhanh một hai, hai nhà chúng quan hệ gì?
Nhà chúng nợ nhà bà chắc?
Còn công việc của , đ-ánh ch-ết bà!"
Từ Tiểu Tam càng nghĩ càng giận, nó chứ, ai mà xuống nông thôn cơ chứ!
Anh đang công việc , việc gì xuống nông thôn!
Anh lao tới định đ-ánh , bọn bà đại ma Bạch phản ứng , vội vàng giữ :
“Được , Tiểu Tam cháu đừng chấp nhặt với bà ."
“ thế, bà là lú lẫn , cháu hà tất chấp nhặt với bà .
Không chuyện gì nực như , cháu cũng đừng giận quá thế."
“Cháu thể giận ?
Bà chẳng là bệnh ?"
“Cháu đừng đ-ánh bà , nhỡ chạm một cái lúc đó ăn vạ, cháu thế nào cũng xong , đến lúc đó e là cả công việc cũng bồi thường đấy."
Viên Tiểu Thúy nữa lên tiếng!
Trần Thanh Dư về phía Viên Tiểu Thúy, cảm thấy Viên Tiểu Thúy bây giờ đúng là chẳng còn gì để sợ nữa.
Trước cô ở trong đại viện cũng lỡ lời, giờ xem càng rõ ràng hơn.
mà...
Trần Thanh Dư cảm thấy, lời Viên Tiểu Thúy thật vài phần đạo lý.
Chuyện nực như thế , là con thì thể đồng ý , chị Phạm cũng ngu đến mức đó chứ?
Cho dù bà vội quá hóa quẫn, thì cũng đến mức đó!
Khả năng lớn nhất quả thực đúng như lời Viên Tiểu Thúy , bà là cố ý, ăn vạ ?
Có khả năng nha.
Trần Thanh Dư Viên Tiểu Thúy, cảm thấy quả thật xem nhẹ khác .
Trước cô cứ nghĩ Viên Tiểu Thúy là hạng nóng nảy suy nghĩ.
giờ xem , cô lẽ là nóng nảy thật, nhưng tuyệt đối là hiểu rõ nhà Thạch Hiểu Vĩ.
Chẳng thấy ?
Viên Tiểu Thúy mở miệng, ánh mắt của Thạch Hiểu Vĩ và chị Phạm đều bắt đầu láo liên.
Chị Phạm hung hăng quát:
“Con nhỏ ch-ết tiệt mày bậy bạ gì đó!
Cái đồ ranh con, mày cũng chẳng hạng lành gì, đáng đời mày , đáng đời mày xuống nông thôn!"
Viên Tiểu Thúy mà chịu nổi cái , cô lao trực tiếp tới, “chát chát chát" tát chị Phạm mấy cái:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-544.html.]
“Cái hạng hổ nhà bà, bà tưởng bà chắc?
Bà chính là tính kế công việc của khác, cái hạng hèn hạ nhục nhà bà!
Người khác sợ bà, đây chẳng sợ bà !
Kẻ hèn chẳng sợ cái gì cả.
công việc, bà tính kế cũng vô dụng!
Bà dám !
cho bà !
Mọi đây mà xem , cho , cái bà Phạm chẳng hạng lành gì , tối hôm qua thấy hết , tâm địa bà độc ác lắm.
Tối qua vệ sinh, ngang qua cửa sổ nhà bà , thấy rành rọt từng câu một.
Bà sớm con trai thi đỗ, còn con trai tìm một nữ đồng chí công việc, bảo là để con nhỏ đó nhường công việc cho con trai bà , như con trai bà xuống nông thôn nữa.
Đến lúc đó con trai bà cùng lắm thì cưới là xong, dù cũng kết hôn, nhường công việc cho đàn ông mới là lẽ đương nhiên.
Bà công việc của khác, còn cái vẻ nên mang ơn đội nghĩa nữa chứ, xem bà nhục ?
Bà ăn cơm mềm, còn ăn theo kiểu hống hách nữa cơ.
Suốt ngày mưu tính công việc của khác, bên đằng gái còn chẳng quen bà , mà bà ngóng xem đằng gái ở , định thuyết phục nhường công việc cho con trai bà , ai thấy nào nực như thế ?
là nó gặp quỷ .
Người bình thường thể cái chuyện ?
Không cái mặt để .
Hôm qua thành công, nhà đ-ánh đuổi ngoài, hôm nay giở cái trò .
Từ Tiểu Tam cũng cẩn thận nhà bọn họ đấy, bọn họ thấy khờ nhất, dễ tính kế nhất, nên định tay với đấy."
Từ Tiểu Tam:
“Mẹ nó, nó chứ!"
Tại là khờ nhất cơ chứ!
Nhà Thạch Hiểu Vĩ đúng là quá hổ mà!
Viên Tiểu Thúy:
“Chính là nam đồng chí với nam đồng chí thể kết hôn , nếu thì Thạch Hiểu Vĩ nhà bà gả cho Vương Đại Chùy !"
“Phụt!"
Trần Thanh Dư nhịn .
Cũng may, những khác cũng nhịn , phun một tràng.
Trần Thanh Dư đây là đầu tiên cảm nhận sức chiến đấu của Viên Tiểu Thúy, đây quả nhiên là sắp nha.
Lần là thả xích bản luôn.
Chị Phạm tức đến run :
“Á á á!
Đồ tiện nhân nhỏ ."
“Cái đồ tiện nhân già nhà bà."
Viên Tiểu Thúy:
“ sắp xuống nông thôn còn sợ bà chắc?
Bà là cái thá gì chứ!"
“Tiểu Thúy, bác cảm ơn cháu, nếu cháu chính nghĩa lên tiếng, thì bác chịu thiệt .
Lão Phạm, cái chuyện bà thể như , bà tính kế nhà đúng ?
May mà còn coi bà là hàng xóm , bà là cái thá gì chứ!
Tiểu Tam t.ử, , về nhà, đừng quản bọn họ, cháu coi là bạn, coi cháu là thằng ngốc đấy, !"
Từ Tiểu Tam:
“Nhổ !"
Chị Phạm tức đến run rẩy:
“Bà bà bà..."
Bà chỉ tay Viên Tiểu Thúy, Viên Tiểu Thúy:
“Hừ!"
Thạch Hiểu Vĩ luôn coi thường cô, ngày thường cứ lời mỉa mai, bao nhiêu năm qua, nào Hạo Tuyết cũng hòa giải, luôn bảo cô nghĩ quá nhiều, luôn khuyên cô đại lượng.
Lúc cô thật sự là chẳng đại lượng chút nào, triệt để lột sạch cái vỏ bọc giả tạo của họ!
Sướng quá !
Cô :
“Anh vì để xuống nông thôn mà tính kế , nhảy sông, đây chính là hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia!"
“Cô láo, cô bớt láo ."
Chị Phạm hoảng , thế là .