Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 527
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:42:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trần Thanh Dư cảm thấy, Viên Tiểu Thúy vận khí tệ.”
Cô liếc Viên Tiểu Thúy một cái, vểnh tai tiếp tục lén.
Viên Tiểu Thúy oán hận Triệu Dung, nếu Trần Thanh Dư giữ c.h.ặ.t cô , bịt miệng giữ , thì cô xông mắng c.h.ử.i ngay từ đầu , đúng là quá độc ác, quá giỏi tính kế, đây Viên Tiểu Thúy tin tưởng Triệu Dung bao nhiêu, thì giờ đây căm thù bấy nhiêu.
Cả hai đều lời nào, im lặng.
Lúc Triệu Dung vẫn đang chuyện với Hương Hương, lẽ vì xung quanh ai khác, nên Triệu Dung tỏ ngang ngược:
“Cái con tiện nhân , xuống nông thôn thì đừng hòng mà về."
Bà tràn đầy ác ý:
“Bấy nhiêu năm nay, nuôi dưỡng nó, nó chẳng ơn một chút nào.
ném cho một miếng xương, con ch.ó còn vẫy đuôi.
Nó những ơn mà còn bôi nhọ danh tiếng của .
Cái lúc cần cống hiến thì nó hỏng việc của , sẽ bỏ qua dễ dàng ."
Hương Hương:
“Cho nên mới mà, việc gì đối xử với con của khác, con ruột còn chắc tin , huống chi là con của khác sinh ?
Bà đúng là quá ngu ngốc, còn dẫn nó về nhà cho ăn ngon mặc hầu hạ tận nơi, bà còn trách ai nữa?
Bà nên trách chính bản , cái bài toán mà cũng tính.
với bà , đàn ông là cái thá gì, kết hôn là cái thá gì, con cái là cái thá gì.
Tự sống cho tươm tất, vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Bà bà xem, nếu bà sớm giống như , thì đến mức như bây giờ?
Đã sớm tiền địa vị ."
Bà nhịn châm một điếu thu-ốc, :
“Làm một điếu ?"
Triệu Dung nhíu mày, :
“Không, phụ nữ hút thu-ốc nhỉ?"
Hương Hương:
“Xì!
Bà đúng là giả thanh cao, giả vờ cái gì chứ!
Tốt thì thích là !"
Triệu Dung:
“ với bà giống , vẫn một cuộc sống hạnh phúc, chồng quan tâm và con cái hiếu thảo.
Phụ nữ thể kết hôn, sinh con chứ?
Thế già thì tính ?
Đợi bà thêm vài năm nữa, tuổi tác lớn dần là ngay, con cái là !"
Hương Hương rít một thu-ốc, đó :
“Bà đúng là nực , già tính ư?
Có con cái chắc gì hiếu thảo?
Lão nương đây tiền, tiền thì sống thế nào cũng , tiền thì con cái cũng chỉ là nợ đời thôi.
Thôi, với bà những chuyện gì, mỗi một cách sống.
Đi thôi, bà cùng ."
Triệu Dung:
“Để về nhà với Hạo Dân một tiếng."
Hương Hương:
“Tìm cái cớ nào một chút, chẳng hiểu bà mê mẩn cái gì ở lão Viên Hạo Dân đó, hồi trẻ trông cũng dáng con đấy, lẽ bà chỉ mỗi cái mặt thôi ?
Dù là bà là vợ cũ của lão đều ngu ngốc như , vì cái loại đàn ông đó mà hy sinh thì ích gì."
“Bà đừng thế, nhà Hạo Dân là năng lực, tài hoa, chẳng qua là giỏi giao tiếp thôi, nếu thì đến nỗi như thế ."
Hương Hương cạn lời:
“Ngu, lão mà thì đầu ngủ với vợ cũ, đẻ thêm một đứa nữa.
Chỉ bà mới coi lão như báu vật thôi, vả lão nương gặp qua bao nhiêu đàn ông , lão cái tài hoa con khỉ gì !"
Sắc mặt Triệu Dung đen vài phần, nhưng nhanh ch.óng :
“Đó là vì vợ cũ của lão đê tiện quyến rũ lão, mới đẻ cái con tiện nhân Viên Tiểu Thúy đó, nhất định tống nó đến cái nơi gian khổ nhất."
Dừng một chút, bà :
“Trước khi , nhất định cho nó một bài học.
Bên bà chẳng một cần lấy lòng ?
sẽ đ-ánh thu-ốc mê nó, giao cho bà, tùy ý các bà xử lý.
Đây cũng là để bà xây dựng quan hệ, thế nào, ?
đòi hỏi bất kỳ lợi ích nào , giúp công cho bà đấy.
cho nó , ngay cả xuống nông thôn cũng là t.h.ả.m nhất!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-527.html.]
cho nó còn cái gì mà xuống nông thôn, ngay cả khi gả chồng ở nông thôn để cải thiện cuộc sống cũng đừng hòng cái xác trong trắng mà trông cậy.
Một con đàn bà mất nết, xem ai thèm lấy nó!"
Hương Hương Triệu Dung từ xuống một lượt, :
“Bà đúng là đủ độc ác!
, chuyện của bà là phạm pháp, tham gia, cũng khuyên bà đừng thế.
Lần bà định dùng biện pháp mạnh, cứ tưởng các bà trò nửa đẩy nửa thuận, nhưng nếu bà định thật cái trò với thì .
Chỗ đều là tình nguyện, nếu xảy chuyện gì liên lụy đến , cũng chẳng tha cho .
Những đứa tự nguyện dâng hiến thì đầy rẫy, việc gì cái trò để tăng thêm rủi ro cho , chuyện phạm pháp , !"
Triệu Dung rốt cuộc cũng nhịn , mỉa mai :
“Bà còn dám mạo danh thế nữa mà, đó chẳng là chuyện phạm pháp ?"
Hương Hương nhẹ nhàng:
“ mạo danh thế là tự nguyện, chúng là hai bên tình nguyện, bà hiểu ?
Tình nguyện!
Lão nương ăn bao giờ trái ý khác, giống như bà.
Lúc nào cũng lách luật để bóc lịch.
gì cũng dựa nguyên tắc tự nguyện, hại còn đang giúp việc ở nhà kìa.
Cô tự nguyện nhường suất đó cho , chứ trộm của cô , bà hiểu cho rõ , dám thừa nhận thì sợ cái gì cả.
Bà tố cáo , cũng sẽ thừa nhận .
Nếu nể tình bà là bạn học cũ của , quan hệ hơn hai mươi năm, cũng chẳng thèm để mắt đến bà .
Bà , bà chẳng hiểu gì cả, việc gì cũng theo con đường dùng tiền mua chuộc.
Đâu giống bà, lúc nào cũng múa rìu qua mắt thợ để tù."
Nói xong, bà vẩy vẩy điếu thu-ốc, :
“Bớt mấy chuyện nhảm nhí , cũng rảnh thật, ở cửa nhà vệ sinh chuyện với bà, bà nhanh lên , !"
Triệu Dung:
“ ngay đây."
Hương Hương:
“Đi, về nhà bộ quần áo , nhanh lên nhé, còn trang điểm cho bà nữa, bà xem bà kìa, bà cũng thể vì lớn tuổi mà trang điểm chứ.
Muốn dựa cái để lấy lợi ích thì thể trang điểm!"
“Được , , ."
“Đừng để lộ sơ hở đấy, là thể diện."
Triệu Dung:
“ , sẽ bảo Hạo Tuyết che đậy cho, vấn đề gì .
Chồng tin lắm."
Hương Hương khẩy:
“Cái con con gái đó của bà cũng chẳng hạng lành gì , nếu thì bà để tự nó , bà xem bà xem..."
Triệu Dung bằng lòng:
“Bà đừng bậy, Hạo Tuyết hiền lành lắm, đứa trẻ hư , cũng nó như thế .
Bà cần nữa, chắc chắn là ."
Triệu Dung nhanh ch.óng về nhà, Hương Hương cũng rời khỏi cửa nhà vệ sinh, tựa xe đạp chờ .
Thấy cả hai đều xa, Trần Thanh Dư mới buông Viên Tiểu Thúy , Viên Tiểu Thúy nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm:
“Cậu thấy chứ?
Cậu thấy thấy chứ?
Cậu Triệu Dung xa đến mức nào chứ?
Cậu tớ dối chứ?
Người trong đại viện đều bảo tớ là đồ bạch nhãn lang (vô ơn), xem chuyện trách tớ ?
Cậu xem Triệu Dung là hạng gì ."
Trần Thanh Dư:
“Cậu nhỏ thôi."
Viên Tiểu Thúy:
“Tớ thực sự là..."
Cô hạ thấp giọng:
“Cậu xem Triệu Dung xa thế nào, bà còn bảo tớ là đồ vô ơn, tớ chấp nhận!
Tớ căn bản đồ vô ơn!"
Trần Thanh Dư:
“Biết , tớ tin ."