Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 492
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:33:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô còn thèm ngó qua sách vở.”
Ban đầu cô đinh ninh rằng Triệu Dung sẽ nắm thóp, nhưng ngờ chuyện chẳng như , Triệu Dung đột nhiên còn sợ hãi gì nữa.
Cô lập tức luống cuống, cho .
Trần Thanh Dư:
“Cho dù cô đỗ, cô vẫn ở đây, vẫn sống chung một mái nhà với Triệu đại tỷ, cô hãy thành tâm xin ."
Cô ngược , biến tướng nhắc nhở Viên Tiểu Thúy.
Viên Tiểu Thúy:
“Xin cũng chẳng ích gì, xin là vô dụng, đắc tội với bà , bà hận thể để ch-ết , bà sẽ đuổi , bà sẽ để ở ."
Trần Thanh Dư xoa xoa thái dương, cảm thấy buôn chuyện với Viên Tiểu Thúy đúng là đau não, cô chẳng động não chút nào cả.
Cô cũng nghĩ xem, Triệu Dung thể để cô ở , chuyện cô xuống nông thôn là tất yếu, hơn nữa Triệu Dung hận cô như , thể sẽ khiến cô xuống nông thôn một cách t.h.ả.m hại.
Cô mà ở , Triệu Dung chắc chắn sẽ trả thù.
Vậy mà cô vẫn còn mơ mộng thể ở , dám đối mặt với thực tế.
Trần Thanh Dư tiện thẳng, nhưng ám chỉ cũng đủ rõ ràng , thế mà Viên Tiểu Thúy vẫn cứ lẩm bẩm, chìm đắm trong suy nghĩ của riêng .
Trần Thanh Dư:
“Hộ khẩu của cô ở đây, đều là một nhà, cô hãy thành tâm xin ."
Nghe thấy gì ?
Có hiểu ý ?
Hộ khẩu của cô ở nhà họ Viên, Triệu Dung báo danh cho cô thì quá dễ dàng!
Nghe hiểu ?
Viên Tiểu Thúy:
...
Chẳng hiểu gì.
Cô vẫn chìm đắm trong suy nghĩ của , Trần Thanh Dư ngán ngẩm lắc đầu.
Cô hiếm khi thẳng thừng như :
“Nếu cô thành tâm xin , bà thể báo danh cho cô Tây Bắc, cũng thể báo danh cho cô đảo Hải Nam, thậm chí còn thể báo danh cho cô sa mạc Sahara, cô việc , bà đều thể cầm hộ khẩu báo danh cho cô.
Nếu bà còn chút quan hệ, hừ, thế thì còn lợi hại hơn.
Tống cô về nông thôn gánh phân!
Bắt cô dậy sớm hơn gà, nhiều hơn trâu, ăn ít hơn lợn.
Cách dăm bữa nửa tháng hành hạ cô một trận, thế là xong, trút sạch cơn giận."
Sắc mặt Viên Tiểu Thúy trở nên trắng bệch:
“Bà , bà ..."
Lúc , Viên Tiểu Thúy rốt cuộc cũng chút não, :
“ thể để mặc bà sắp đặt việc xuống nông thôn của , thể...
, đúng, thể ở , căn bản thể ở !
Việc xuống nông thôn là chắc chắn !"
Trần Thanh Dư:
“..."
Phù!
Mệt ch-ết .
Cứ vòng vo, còn canh chừng xem ai lén !
vất vả quá mà!
Làm khó quá !
Nếu thấy cô là một cô gái dễ dàng gì, mới chẳng rỗi .
Viên Tiểu Thúy:
“ đỗ , đỗ cũng chỗ ở, vẫn ở nhà, bà tính kế quá dễ dàng.
Ồ, , căn bản là thi đỗ nổi...
Lòng bà xa như , chắc chắn sẽ giở trò tiểu xảo.
Lần đắc tội bà đến ch-ết ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-492.html.]
Cô tự lẩm bẩm một , cứ loanh quanh tại chỗ:
“ vẫn xuống nông thôn, tự báo danh, một là để thoát khỏi bà , hai là đến mức đến một nơi quá khó khăn..."
Trần Thanh Dư u uẩn lên tiếng, nhỏ giọng :
“Bao nhiêu năm qua, cô chắc cũng tích cóp chút tiền riêng chứ.
Cô xuống nông thôn mà trong tay chút tiền, thực ngày tháng sẽ quá khó khăn ~"
Có hiểu ý ?
Chương 83 Lòng thật thâm hiểm
Girls help girls! (Con gái giúp đỡ con gái!)
Câu thì dễ, nhưng thực hiện chẳng dễ chút nào.
Dù , đời vẫn hạng như Lý Tiểu Dục – kẻ cam chịu kiếp nô lệ; cũng hạng như Viên Tiểu Thúy – việc thiếu thận trọng, bốc đồng hồ đồ.
Trần Thanh Dư Viên Tiểu Thúy hạng như Lý Tiểu Dục, nhưng Viên Tiểu Thúy nhiều tâm kế, tự cao tự đại, dễ dắt mũi.
Chỉ cần lừa một chút, chừng cô sẽ khai Trần Thanh Dư ngay.
Thế nên Trần Thanh Dư sẽ trực tiếp nhắc nhở Viên Tiểu Thúy gì.
Tuy nhiên, dù , Trần Thanh Dư vẫn bóng gió:
“Mặc dù ngày tháng ở nông thôn vất vả, nhưng cô cũng là chăm chỉ, lúc bà còn sống chắc cũng để dành ít tiền chứ?
Cô nắm chắc tiền trong tay thì việc gì cũng chút tự tin hơn."
Sắc mặt Viên Tiểu Thúy trở nên khó coi, hồi lâu mới lý nhí :
“ tiền, lúc đó tiền tích cóp của đều giao hết cho bố ."
Cô c.ắ.n môi, trong lòng cảm thấy thoải mái chút nào.
Đừng lúc cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, nhưng bây giờ trở mặt , Viên Tiểu Thúy liền thấy vô cùng khó chịu.
“Mẹ bảo còn nhỏ tiêu tiền, nên giao phó chuyện sinh hoạt của cho bố ."
Nghĩ , Viên Tiểu Thúy càng thấy đáng, bố cô và Triệu Dung nuôi nấng cô thật đấy, nhưng họ cũng tự bỏ tiền túi , là nhận lấy tiền cô để .
Hồi đó cô tuổi còn nhỏ, nhưng cũng để ý, cô lúc để dành những mấy trăm tệ cơ, hơn nữa nhà họ còn nuôi gà nuôi vịt, hầm chứa lương thực cũng tích trữ ít.
Thậm chí căn nhà ở quê, lúc ông bà nội mất cũng bảo là để cho cô .
cô giữ cho cô , cũng giao cho bố cô xử lý, cuối cùng cũng ông bán lấy tiền.
Nếu gom góp kỹ , ước chừng gần một ngàn tệ.
Trời đất ơi, nhiều tiền như , nuôi cô kiểu gì chẳng còn dư.
Viên Tiểu Thúy mím c.h.ặ.t môi, nhanh ch.óng đưa một quyết định.
Trần Thanh Dư:
“Quê cô vốn ở nông thôn, trong làng thanh niên trí thức ?"
Viên Tiểu Thúy:
“Có chứ, chắc chắn là .
Chà, cô bảo liệu thể về quê xuống nông thôn ?"
Trần Thanh Dư:
“ cũng , cô thể đến điểm thanh niên trí thức hỏi xem .
Nếu xuống nông thôn, đương nhiên là những nơi quen thuộc thì hơn, nếu đến nơi quen thuộc, thì tìm nơi nào sản lượng lương thực cao, ít nhất cũng đến mức việc nổi mà bỏ đói."
Viên Tiểu Thúy đăm chiêu gật đầu.
Viên Tiểu Thúy chân thành cảm thán:
“Vẫn là cô sướng nhất, kết hôn thì xuống nông thôn nữa."
Trần Thanh Dư mỉm , đáp câu .
Viên Tiểu Thúy chút ghen tị, hừ một tiếng.
Càng nghĩ càng thấy thật t.h.ả.m, cô sống còn chẳng bằng Trần Thanh Dư, cô xem đây là chuyện gì cơ chứ, cô bật dậy, :
“ về nhà đây."
Trần Thanh Dư:
“Ồ~"
Cô cũng ngăn cản, Viên Tiểu Thúy hớt hải chạy về nhà.
Trần Thanh Dư bóng dáng Viên Tiểu Thúy vội vàng rời , trong lòng chắc chắn rằng Viên Tiểu Thúy sắp rời .