Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 473
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:28:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho dù bà tìm đến tận nơi, cũng sẽ gặp bà , điểm Triệu Dung vẫn thấu .”
Bà xoa xoa thái dương, chỉ cảm thấy chuyện đang bày mắt, tích tụ một chỗ, thật đúng là một đầu bằng hai đầu.
Công việc của con gái nhà vẫn , cái ẩn họa Viên Tiểu Thúy vẫn xử lý xong.
Bà tính kế Viên Tiểu Thúy và Trương Hưng Phát, nhưng Trương Hưng Phát viện hơn một tuần mới về, về cũng chẳng mấy khi ở nhà, bà thực sự bắt cơ hội để mưu tính.
Những việc chẳng việc nào thành công, Triệu Dung chỉ cảm thấy tâm trạng nặng nề.
Kỳ thi công bằng công chính, đối với bà mà tuyệt đối là một tin .
Con gái bà học hành cũng khá, nhưng chỉ lấy tám mươi , mà báo danh lên tới mấy nghìn .
Bà vẫn tự đại đến mức nghĩ rằng con gái chắc chắn sẽ đỗ.
Triệu Dung xoa thái dương bộ về nhà, lúc nhà nhà đều thức dậy, tiếng bát đĩa xoong nồi lanh lảnh, Triệu Dung thấy tiếng động chỉ cảm thấy phiền lòng.
Dạo gần đây con khốn nhỏ Viên Tiểu Thúy đình công , cơm cũng chịu nấu, đúng là đồ đáng ch-ết, thật đáng ch-ết mà!
Triệu Dung chằm chằm cửa phòng Viên Tiểu Thúy bằng ánh mắt đầy ác ý.
Nhà họ vốn ba gian phòng, vợ chồng bà một gian, Hạo Tuyết và Hạo Nguyệt một gian, Hạo Phong một gian.
Viên Tiểu Thúy từ quê lên, Triệu Dung nghĩ thiên vị, nên ngăn từ phòng của Hạo Phong một gian nhỏ, trổ cửa phía ngoài.
Tuy thực sự nhỏ, nhưng vẫn vài phần ấm cúng.
Bà tự nhận thấy đối xử với Viên Tiểu Thúy .
Kết quả là cái con nhỏ ch-ết tiệt điều, chút việc nhỏ cho gia đình cũng chịu, đúng là ích kỷ.
Nó chẳng học chút phẩm chất nào của nó cả.
Tuy Triệu Dung và vợ cũng coi như là tình địch.
Triệu Dung vẫn cảm thấy phụ nữ đó khá “".
Cô mười mấy tuổi gả nhà họ Viên, cần cù chịu khó việc.
Còn nuôi chồng ăn học.
Không chỉ việc kiếm tiền, việc đồng áng cũng bỏ bê, còn chăm sóc cha chồng, đúng là một nhẫn nhục chịu khó.
Sau Viên Hạo Dân lòng đổi yêu bà , phụ nữ đó cũng tự phận xứng, cam tâm tình nguyện bỏ.
Thậm chí còn đồng ý “ly hôn" nhưng rời nhà, vẫn tiếp tục chăm sóc hai cái già sắp ch-ết , cho đến tận khi tiễn đưa họ .
Việc dưỡng lão tiễn đưa đều là phụ nữ đó , việc bên nhà chồng bà chẳng động tay chút nào.
Thế thôi đủ, nhà cô ở quê nuôi gà, mỗi tháng còn gửi trứng gà lên thành phố nữa, hồi bà sinh Hạo Phong ở cữ, phụ nữ đó dành dụm cho bà bao nhiêu là trứng gà, còn cắt cả thịt nữa.
Mỗi năm thu hoạch lương thực xong cũng đều gửi lên một ít đồ tươi mới.
thật là một phụ nữ lao động cần cù, nhẫn nhục chịu khó mà.
Triệu Dung cảm thấy ấn tượng khá về phụ nữ đó, vốn dĩ nghĩ rằng Viên Tiểu Thúy ít nhiều cũng giống nó một chút, ngờ chẳng giống tí nào!
là chẳng học một tí phẩm chất ưu tú nào cả.
Một đứa con gái nông thôn văn hóa thì nên giống như nó, cần cù và chịu khổ chứ.
Triệu Dung chằm chằm cửa phòng Viên Tiểu Thúy như khoét một cái lỗ đó.
Bà uổng công nuôi cái loại sói mắt trắng ăn cháo đ-á bát .
“Mẹ~"
Hạo Tuyết ngủ dậy , mở cửa thấy ánh mắt đáng sợ của , giật thảy .
Triệu Dung lập tức :
“Sao con dậy sớm thế?
Ngủ thêm một lát , con tinh thần thì mới thể học hành mà phân tâm, chỉ còn mấy ngày nữa là đến kỳ thi , con vẫn nỗ lực đấy."
Ánh mắt Hạo Tuyết lóe lên, đó gật đầu :
“Con , con sẽ nỗ lực ạ."
Cô cẩn thận , hỏi:
“Mẹ, xem, con thể đỗ ?
Nhiều báo danh như , con thực sự lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-473.html.]
Nếu, nếu con đỗ thì sẽ về nông thôn đúng ạ?
Thực , thực con sợ về nông thôn đến thế , con chỉ là nỡ rời xa bố thôi, đến lúc đó thể ở bên cạnh chăm sóc bố nữa ..."
“Đừng bậy!
Mẹ sẽ để con về nông thôn !
Nhất định ."
Hạo Tuyết c.ắ.n môi, :
“Mẹ, con quá khó xử..."
Triệu Dung:
“Chẳng gì khó xử cả, là của con, đương nhiên cân nhắc nhiều cho con ."
Hạo Tuyết:
“Mẹ thật quá."
Cô nép Triệu Dung, mang theo vài phần cảm động:
“Trên đời chỉ là nhất, đứa trẻ như là bảo bối ."
Triệu Dung vỗ vỗ lưng con gái, :
“Con cứ yên tâm, nhất định thể giúp con ở thành phố."
Hạo Tuyết khẽ gật đầu, đó nhỏ giọng :
“Anh Mã Kiện may mắn thật đấy, về nông thôn từ lâu , hộ khẩu cũng chuyển , mà còn thể nhanh như thế.
Anh thể về tiếp quản công việc, con thật sự ngờ tới đấy ạ."
Nhắc đến chuyện , Triệu Dung cũng vui, bọn họ đều phát điên lên .
Cái tên Mã Chính Nghĩa khốn khiếp đó, ông nguồn lực như mà một chữ cũng hé môi.
Uổng công nhà bà còn từng mời khách một , Mã Chính Nghĩa là ăn .
Chẳng năng gì cả.
Bà tin rằng đồng chí nữ theo quân đội là quyết định tạm thời, chắc hẳn là định sẵn từ sớm .
Mã Kiện về để tham gia kỳ thi của nhà máy, mà chính là để tiếp quản công việc.
Thực chất là tiếp quản, nhưng bọn họ đều hiểu rõ cả, loại chuyện thực chính là bán công việc .
Có điều chỉ cần thừa nhận là nhận tiền bán việc, mà là họ hàng xa tiếp quản, thì cũng chẳng gì .
Người ngoài như bọn họ cũng chẳng bằng chứng gì.
Hơn nữa, nhiều đều như , sẽ truy cứu , là họ hàng tiếp quản chỉ là một tấm màn che thôi.
Chính vì , Triệu Dung mới tức giận, Mã Chính Nghĩa vốn dĩ nguồn lực như tại báo cho nhà bà một tiếng.
Nhìn vợ chồng bà chạy đôn chạy đáo vì con gái để ở thành phố.
Nhà bọn họ một chữ cũng lọt ngoài!
Một công việc biên chế chính thức đấy, Mã Kiện cứ thế mà .
Thật đáng ch-ết quá.
Con gái bà là con gái, tiếp quản giáo viên cũng là hợp lý mà.
Nhà bà vẫn còn đang đau đầu vì công việc tạm thời, mà Mã Kiện công việc chính thức .
Nếu ông sớm, nhà bà thể bỏ tiền mua mà!
Mã Kiện ở nông thôn cũng việc , hơn nữa xuống nông thôn , tại còn về, tại chứ!
Một thằng đàn ông, ở nông thôn thì .
Cơ hội tại để dành cho nhà bà chứ!
Triệu Dung:
“Nhà ông một lũ ích kỷ, thấy chắc chắn là tin tức từ sớm , nên giữ cho nhà đấy, thế mà còn quản lý sân cơ chứ.
Ích kỷ đến cực điểm."