Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 462

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:27:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Triệu một tay túm tóc bà vợ già của Lý Trường Xuyên, một tay điên cuồng cào cấu:

 

“Cái đồ thiếu đức, các là một giuộc với , các , các thiếu đức đến bốc khói, các hèn hạ vô liêm sỉ!”

 

Bà Triệu quá rõ, cái lão già chẳng hề hối cải, còn mồm mép bẩn thỉu.

 

Nếu con dâu bà cũng tức giận đến thế, mà dìm lão xuống hố phân!

 

“Đừng đ-ánh nữa đừng đ-ánh nữa!”

 

“Trời đất ơi mau dừng tay !”

 

Vị đồng chí công an theo bà Triệu cuối cùng cũng đuổi kịp, ông vội vàng lách :

 

“Bà đừng...”

 

Bà Triệu lúc như mãnh hổ xuống núi, ai cản nổi, bà đẩy bà vợ già của Lý Trường Xuyên sang một bên, nhân lúc vị công an già đỡ lấy bà lão , bà Triệu nhanh ch.óng tiến lên, chiêu như thể luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo .

 

Cũng may hiện tại tiểu thuyết của Kim tiên sư vẫn phát hành, sách truyền tới đây, nếu chắc chắn sẽ nghi ngờ vị là đang tu luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, y hệt như Mai Siêu Phong .

 

Bà Triệu cào cấu điên cuồng.

 

Chân còn dùng lực đ-á, bà chẳng thèm quan tâm đ-á chỗ hiểm , cứ thế mà tay khách khí chút nào.

 

“Á!

 

Á á á!”

 

“Cứu mạng với!”

 

Lý Trường Xuyên kêu t.h.ả.m thiết, chẳng còn sức mà mắng nữa, thật sự đ-ánh nổi!

 

“Ông nó ơi!

 

Cái mụ điên !”

 

Bà Triệu:

 

cho ông bắt nạt con trai !

 

cho ông !

 

cho ông thiếu đức!

 

Mọi mà xem , mà xem gặp hạng sư phụ thế , thì còn đường sống nào nữa !

 

Con trai thật sự là thành thật, chuyện nó còn thèm vạch trần các , nó chính là quá thành thật nên mới các hại!

 

Triệu Đại Nha đây thể con trai chịu uất ức như .

 

Ông .

 

Ông xem tại ông nhằm con trai , hôm nay ông cho rõ ràng, hôm nay lão già liều mạng cũng đ-ánh ch-ết hai cái lão già khốn nạn các !”

 

“Mọi mau xem !

 

Xem xem sư phụ mà hại , thì đồ còn đường sống !

 

Mọi mau xem !”

 

Bà Triệu thể trải qua trăm trận chiến, tuyệt đối chịu thiệt.

 

Cái mồm liến thoắng ngừng, chân tay cũng chẳng hề nghỉ ngơi.

 

Đồng chí công an vội vàng lên kéo :

 

“Bà Triệu, bà Triệu bà bình tĩnh ...”

 

“Con trai mất , bình tĩnh nổi!

 

Trời cao đất dày ơi, con trai mất !

 

Đứa con trai vất vả nuôi nấng trưởng thành mất !

 

Tất cả đều là vì cái lão Lý Trường Xuyên , đều là vì lão !

 

sống nữa cũng đòi công bằng cho con trai !

 

, sống nữa, các cũng đừng hòng mà sống yên.”

 

Bà Triệu đẩy mạnh đồng chí công an già , nhảy thẳng lên giường lò, rầm rầm rầm!

 

Đ-ập vỡ kính cửa sổ.

 

Loạt xoạt!

 

Những xem vội vàng lùi .

 

Bà Hoàng thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc tại hiện trường, nắm lấy tay Sử Trân Hương, run rẩy :

 

“Bình thường bà đối với , vẫn là nương tay lắm đấy.

 

Lúc chúng đ-ánh nh-au, bà vẫn còn nể tình làng nghĩa xóm chán!

 

Mẹ ơi sợ quá.”

 

Sử Trân Hương cũng run rẩy.

 

Nhà bà với bà Triệu cũng đ-ánh nh-au mấy trận, vết thương tính là nghiêm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-462.html.]

 

Xem bà Triệu đối với họ vẫn là nương tay thật.

 

Mẹ nó ơi!

 

Nhìn hai vợ chồng Lý Trường Xuyên kìa!

 

Thảm quá mất!

 

mà cũng là đáng đời thôi.

 

Bà Triệu đ-ập vỡ kính, thở hồng hộc nhảy xuống, quét tay lên tủ một cái, leng keng xoảng!

 

Đồ đạc đều rơi sạch xuống đất...

 

“Cái mụ điên , bà gì thế, đồ đạc của ...”

 

Bà Triệu lao lên, công an nhanh ch.óng từ phía ôm ngang eo bà giữ :

 

“Đừng đ-ánh nữa...”

 

Bà Triệu giữ c.h.ặ.t một cách thô bạo, nhưng bà vẫn kịp nhảy lên tung một cước, đ-á trúng bà vợ già của Lý Trường Xuyên, vị công an già dùng sức kéo bà Triệu , khuyên nhủ:

 

“Đại ma, bà bình tĩnh chút , chuyện là họ sai, nhưng bà quậy thế là bà sai .

 

trong lòng bà giận, ai gặp chuyện cũng giận cả, nhưng giận thì giận chúng cũng thể để bản chịu thiệt !

 

Đừng đ-ánh nữa, thật sự đừng đ-ánh nữa...”

 

Ông mồ hôi đầy đầu, ngờ bản hiện tại khống chế nổi một mụ già.

 

Cũng may, một đồng chí công an khác cũng tới:

 

“Trời đất ơi!”

 

Hai cùng giữ c.h.ặ.t bà Triệu, lúc Lý Trường Xuyên sợ rúm ró , nhưng bà vợ già của lão thì sợ, thấy cơ hội , liền tiện tay vớ lấy cái chậu rửa mặt tráng men, sờ soạng định đ-ánh lén.

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“Bà Triệu cẩn thận!”

 

Hô to một tiếng.

 

Bà Triệu né thật mạnh, cái chậu đ-ập trúng đồng chí công an già.

 

Tiếng “coong” vang lên.

 

Bà Triệu:

 

“Hay lắm, bà còn dám đ-ánh !

 

Các buông , các cái hạng xem, nhà chuyện mà còn lý sự, còn đ-ánh lén nữa.

 

Đây là coi các đồng chí công an gì mà!

 

Để dạy cho bà một bài học.”

 

Bà dùng sức vùng vẫy một cái, thế mà thoát , bà dùng sức giật lấy cái chậu, nhắm đầu cái mụ già khốn kiếp , coong coong coong đ-ập mấy phát liên tiếp, “ cho bà đ-ánh lén!

 

cho bà đ-ánh !

 

cho bà táng tận lương tâm đến cả đồng chí công an cũng tha!

 

cho bà !

 

cho bà kiêu ngạo !”

 

“Á á á!

 

Bà còn dám đ-ánh , sẽ bảo trai thông gia của con gái đuổi việc bà, cái mụ già còn dám đ-ánh , đuổi việc, nhất định đuổi việc bà!”

 

Bà Triệu:

 

“Hay lắm, mà xem, mau , nhà hống hách như hóa chỗ dựa cơ đấy, hèn chi mà kiêu ngạo thế, đều là công nhân mà dám bắt nạt đồng nghiệp, hóa kẻ giúp đỡ !

 

Phi!

 

Bà tưởng sợ bà chắc?

 

là công nhân chính thức, chồng con trai đều là vì nhà máy mà mất mạng.

 

Chồng vì ngăn chặn đặc vụ phá hoại mà hy sinh.

 

Con trai vì bắt trộm mà hy sinh, cả nhà đều công với nhà máy.

 

Nhà hề cậy công mà đòi hỏi gì, chỉ là thế thôi, bà còn đuổi việc ?

 

tin lãnh đạo nhà máy lời xằng bậy của nhà bà!

 

Ai dám đuổi việc , dám kiện!

 

Bà còn đòi đuổi việc ?

 

Bà tính là cái thá gì!”

 

Bà Triệu lúc càng nghĩ càng giận, cũng chẳng đ-ánh nữa, rầm rầm bắt đầu đ-ập phá!

 

Hai đồng chí công an ngăn cản động tác của bà, sức lực cũng nhỏ nhiều.

 

 

Loading...