Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 456
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:27:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai bàn bạc xong về lượng bông, thợ hỏi:
“Cô dùng loại vải nào?”
Tiệm may cũng vải, giá bằng với hợp tác xã cung tiêu, nhằm tạo thuận tiện cho đến may đồ.
Trần Thanh Dư tối qua mua vải, nhưng màu đó hợp may áo bông lắm.
Tuy nhiên cô vẫn mang theo, ngoài còn mang theo phiếu vải, cô :
“Phiếu vải của bấy nhiêu đây, bác xem hộ xem còn thiếu bao nhiêu phiếu vải, nếu thiếu nhiều quá thì cái áo khoác sẽ dùng loại vải hoa để .”
Thế thì đúng là áo bông hoa lớn thật .
“Ồ!
Loại vải của cô đấy!
Nhìn ghét nhỉ.”
Thời buổi cái thời “ một nghề ghét một nghề", mà là “ nghề nào yêu nghề nấy".
Thợ may thích nhất là mân mê đủ loại vải vóc thế .
Vừa thấy xấp vải hoa Trần Thanh Dư mang tới, mắt bác thợ sáng rực lên:
“Tấm vải của cô quá!
Cô đổi ở thế!”
Trần Thanh Dư:
“Người nhà nhường cho đấy ạ, bảo là hàng nhưng thấy cũng .
Tiếc là may áo bông thì ngố.”
Thợ may ngạc nhiên Trần Thanh Dư, vô cùng vô cùng thể hiểu nổi, bác :
“Cái thế cơ mà.”
Trần Thanh Dư:
“???”
Cả hai đều bày tỏ sự đồng tình với thẩm mỹ của đối phương.
Thợ may tính toán một chút lượng vải của Trần Thanh Dư, quả nhiên là thiếu nhiều.
Thấy Trần Thanh Dư vẻ thích loại vải lắm, bác suy nghĩ một lát hạ thấp giọng :
“Nếu cô thích loại vải thì thể đổi với .”
Trần Thanh Dư:
“Dạ?”
Thợ may:
“Cô đổi lấy loại cô , xấp vải hoa cô đổi hết cho , sẽ bù thêm cho cô một chút, mấy thứ như dây chun, cúc áo sẽ tính tiền nữa.”
Trần Thanh Dư chớp đôi mắt to tròn:
“ đổi loại nào cũng ạ?”
“Hàng ở chỗ , cô đổi loại nào cũng hết!”
Đừng chỗ bác cũng bán vải như , nhưng giống như bách hóa hợp tác xã cung tiêu nhiều kiểu dáng, ở đây chỉ thể lấy một loại vải thông thường thôi.
Những loại đều ưu tiên cho những nơi hết .
Trần Thanh Dư dứt khoát:
“Vậy đổi lấy loại vải màu xanh mực .”
Trẻ con mà, dùng màu nhạt , chịu nổi sự phá phách của chúng !
Màu đậm là nhất, bền màu, sạch sẽ!
“Được chứ!”
Trần Thanh Dư tính kỹ thì cô chẳng thiệt chút nào.
Tuy tối qua cô dùng tiền mặt, thực tế là đắt hơn giá vải ở đây, nhưng cái chính là cần phiếu vải!
Không cần phiếu vải là cô lỗ .
Cả hai bên đều vui vẻ.
Vì sự khác biệt trong quan niệm, mỗi khi Trần Thanh Dư trao đổi vật phẩm với khác, cô thường đạt trạng thái cả hai bên đều vô cùng vui sướng, cảm thấy đối phương chút ngốc nghếch.
Tóm , ai cũng cảm thấy mới là chiếm hời.
Trần Thanh Dư:
“Vậy bao giờ thể đến lấy quần áo ạ?”
Thợ may:
“Nửa tháng lấy, nào, để phiếu cho cô.”
Trần Thanh Dư vội vàng gật đầu.
Cô bên bàn bạc xong xuôi, vì đổi vải nên phiếu vải trong tay vẫn dùng đến.
Tiểu Viên bấy giờ bĩu môi nhỏ, lầm bầm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-456.html.]
“Mẹ ơi, nhà hớ ạ, vải thế mà đổi lấy cái .”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Không hớ , chúng hời to đấy.”
Cô lừa dối trẻ con, mà nghiêm túc phân tích cho con :
“Nhà là phụ nữ, chỉ bà nội là kiếm tiền, những khác đều đang chằm chằm nhà đấy.
Nếu nhà mặc quá , ăn quá ngon thì sẽ tìm chuyện gây khó dễ.
Tất nhiên là chúng cũng chẳng sợ gây chuyện .
Một bà nội con là thể chấp hết cả lũ .
cứ ồn ào suốt ngày cũng phiền lắm con ạ.
Hai con thấy đúng ?
Chúng xem chuyện vui của khác thì thấy vui, nhưng khác xem chuyện vui của thì chẳng vui tí nào!
Thế nên bớt một chuyện còn hơn thêm một chuyện, chúng đổi sang màu xanh đen thì lộ liễu nữa, con mặc bên trong thì khác cũng con mặc áo bông mới, thế chẳng ?
Đôi khi , tiền tài nên để lộ ngoài.”
Đứa nhỏ hiểu lắm, nhưng ngẫm nghĩ một hồi dường như cũng dần dần hiểu .
Trần Thanh Dư:
“Mẹ đổi với bác thì tiết kiệm phiếu vải, hơn nữa cúc áo, dây chun cạp quần gấu quần đều mua, con xem, thế chẳng tiết kiệm tiền ?”
Hai hạt đậu nhỏ cũng chẳng là thật sự hiểu là giả vờ hiểu, đồng thanh gật đầu.
Trên mặt Tiểu Giai lộ vẻ vui mừng, :
“Vậy thì, chúng lãi ạ.”
Trần Thanh Dư:
“Tất nhiên , chúng nhất định là lãi .
Bên ngoài chúng mặc rách một tí, cũ một tí là để cho , nhưng bên trong chúng mặc đồ mới mà, thế chẳng ?”
Cô giơ giơ mấy tấm phiếu vải trong tay, :
“Mẹ mua cho hai con một bộ quần áo thu mới, để dành đến Tết mặc nhé, ?”
“Được ạ!”
Đứa nhỏ dõng dạc trả lời!
Tuy còn nửa năm nữa nhưng mà chứ!
Đứa nhỏ bắt đầu vui mừng hẳn lên.
Trần Thanh Dư cũng bật .
Cô đạp xe chở con đến căn nhà cũ của ông bà ngoại, giấu con gà trống lên mái nhà, :
“Đi thôi, câu cá nào.”
Tiểu Giai, Tiểu Viên:
“???”
Họ đến đây gì nhỉ?
đứa nhỏ hiểu, cứ theo là .
Trần Thanh Dư định nướng gà ở bên , nhưng vẫn câu cá .
Dù thì xách theo một con gà đầu lung tung cũng lắm!
Nhỡ ai vô tình thấy rước thêm phiền phức.
Trần Thanh Dư chuẩn thứ xong xuôi, bấy giờ mới dẫn con bờ sông.
Trần Thanh Dư cũng coi như là khách quen của bờ sông , nhưng vì cô là phụ nữ nên cũng tiện qua nhiều.
Tuy nhiên, hai bạn nhỏ Tiểu Giai và Tiểu Viên thì chứ!
Có mấy bác lớn tuổi thấy hai đứa nhỏ đến liền trêu chọc:
“Hai nhóc tì ơi, mấy ngày thấy các cháu đấy nhé!”
Tiểu Giai hào phóng :
“Mấy hôm chúng cháu hái nấm ở ngoại ô ạ.”
“Ồ, cháu còn hái nấm cơ , cháu nhận nấm đấy?”
“Nhận ạ!
cho chúng cháu hái.”
Đứa nhỏ nghiêm túc:
“Mẹ nấm ăn đúng là sẽ ch-ết đấy ạ.
Nấm hái về đều để bà nội kiểm tra một nữa cơ.”
Đứa nhỏ vẫn còn nhớ chuyện ông Từ và bà Sử ăn nhầm nấm loạn lên đấy.
Cậu , Tiểu Giai, tuyệt đối để mất mặt như thế.
“Nấm ngon nhưng cẩn thận.”