Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 441
Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:27:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thạch Hiểu Vĩ:
“Anh tránh .
Đừng cản , nhất định dạy cho nó một bài học..."
Thạch tiểu :
“Lêu lêu lêu!
Không bắt , bắt !
Anh là trai thì dựa cái gì mà dạy bảo ?
Bố đều ở đây cả.
Anh tính là cái hành tỏi gì chứ?
Sao hả?
Làm mưa gió đầu chị cả đủ, giờ còn mưa gió đầu ?
Anh mơ !"
Thằng bé lủi lưng Viên Hạo Dân.
Thạch Hiểu Vĩ đuổi theo, tuy tức đến nổ phổi nhưng cũng dám tay:
“Có giỏi thì mày đừng chạy."
“Kẻ ngốc mới chạy!
Anh học hành thì gì, đ-ánh em trai thì đúng là tay nghề giỏi, cứ đợi xem thi trượt xuống nông thôn thế nào!~"
Thạch tiểu lủi lưng bà đại nương họ Triệu, dù thì cũng đừng hòng bắt nó.
Thạch Hiểu Vĩ dám chọc Vương Đại Chùy, cũng dám đụng đến Viên Hạo Dân, nhưng đối với bà Triệu, đầy vẻ khinh bỉ.
Hắn tự thấy vô cùng coi thường hạng đàn bà già nua thế , đặc biệt còn là hạng già nua gây sự vô lý.
Nghĩ , chút nể tình mà vung tay lên, định tát một cái:
“Bà tránh cho !"
Tay còn chạm bà Triệu, đột nhiên loạng choạng một cái, tát hụt trung.
Bà Triệu sững , đó lập tức phản ứng , nhét ngay bát cơm tay Trần Thanh Dư, túm c.h.ặ.t lấy Thạch Hiểu Vĩ mà c.h.ử.i:
“Thằng ranh con , nó chứ, mày còn dám tay với tao ?"
Bà cũng hạng dễ bắt nạt, túm c.h.ặ.t lấy Thạch Hiểu Vĩ, đợi kịp lên tiếng, “bốp bốp bốp" là ba cái tát nảy lửa.
“Thằng nhãi ranh mày còn đ-ánh tao?
Lão nương đây chọc gì mày, ghẹo gì mày?
Tao cho mày cái tội tiện tay !
Cho mày cái tội tìm chuyện, cho mày cái tội dưng kiếm chuyện tao vui!
Tao đ-ánh ch-ết mày!"
Mấy cái tát nổ đom đóm mắt Thạch Hiểu Vĩ xây xẩm mặt mày.
“Á!
Bà buông con trai , đồ mụ già độc ác..."
Chị Phạm vội vàng xông lên định cứu con trai.
Bà Triệu giơ chân đ-á một cái, “choảng" một tiếng, chị Phạm ngã nhào xuống đất.
Bà Triệu khinh khỉnh:
“Cái hạng mà cũng đòi đấu với ?
Sao hả?
Thằng nhỏ kiếm chuyện đ-ánh thì định để con già lên ?
Cũng xem là cái thứ gì!
Mẹ nó chứ, lúc lão nương đây đ-ánh lộn với thì mày còn đang nghịch bùn với nước tiểu đấy, mà dám giương nanh múa vuốt với tao?
Tao thấy mày đúng là trời cao đất dày là gì!"
Bà Triệu bồi thêm mấy cái “uỵch uỵch", Thạch Hiểu Vĩ lảo đảo, cảm giác như sắp ngất đến nơi.
“Con ơi...
Bà Triệu đồ thất đức...
Á!"
Bà Triệu chẳng thèm quan tâm, bồi thêm một cước:
“Cô còn mặt mũi mà ?
Thằng ranh con nhà cô tâm địa , còn lấy để lập uy?
Cũng là cái giống gì.
Tưởng chắc?"
Bà dùng lực hất Thạch Hiểu Vĩ về phía , đè thẳng lên chị Phạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-441.html.]
Cả hai con đều phát tiếng rên hừ hừ.
Bà Triệu thèm để ý, hừ lạnh một tiếng :
“ thấy lão nương đây hiền lành quá nên cái thằng nhãi ranh lông còn mọc đủ cũng dám động thủ với , thấy mày đúng là họ gì !"
“Xin , thật sự xin !
Bà Triệu, chuyện là hiểu lầm, đúng là hiểu lầm, đứa trẻ nó tức quá hóa rồ thôi, tuyệt đối thật sự tay với bà .
Bà đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt con họ, về nhà nhất định sẽ dạy bảo chúng nó hẳn hoi, sẽ phê bình chúng nó, đều là của chúng , bà nể mặt một , đừng giận nữa."
Thạch Sơn vội vàng bước tới, ở cùng một đại viện bao nhiêu năm nay, Thạch Sơn quá hiểu tính tình bà Triệu.
Cho nên ông cũng thèm biện minh thêm, trực tiếp xin .
Đây là cách nhanh gọn nhất, nếu còn đôi co...
đừng nhà họ lý, dù lý chăng nữa thì cũng thể lý với bà lão , ông quá hiểu con bà Triệu .
“Đều là của họ, về nhà sẽ mắng chúng nó, là nhà , bà Triệu, chỉ một thôi, đảm bảo , cam đoan với bà."
Bà Triệu:
“Hừ!"
Bà chống nạnh, dáng vẻ hệt như một mụ xoa, mắt xếch ngược, hếch cằm lên:
“Thạch Sơn, nể mặt ông, bỏ qua, nhưng nếu còn , sẽ khách khí .
Sao hả, tưởng là quả hồng mềm chắc?
Ông cứ hỏi thăm từ nam thành đến bắc thành , về chuyện đ-ánh nh-au, Triệu Đại Nha ngán ai bao giờ!
từng thua !"
“Vâng , bà là lợi hại nhất!"
Bà Triệu:
“Hừ!"
Bà chẳng hề khoác lác!
Lão nương đây đúng là lợi hại thật!
Trần Thanh Dư mỉm , nhân lúc khác chú ý, cô giơ ngón tay cái về phía bà Triệu.
Bà Triệu thoáng chút ngượng ngùng, ơ!
Khoác lác thấu .
mà!
Không cả!
Đều là nhà cả, Trần Thanh Dư sẽ bán bà !
Bà Triệu ngẩng cao đầu, chống nạnh :
“Đừng lúc nào cũng trách trẻ con thật, giỏi thì đừng mấy cái chuyện mờ ám đó !"
Thạch tiểu vẫn đang trốn, cũng giơ ngón tay cái về phía bà Triệu.
Hay lắm, nó thấy động tác của Trần Thanh Dư , nhưng Trần Thanh Dư cũng chẳng thấy ngại!
Người nhà bênh vực nhà, điều đó chẳng bình thường !
Trần Thanh Dư mỉm .
Cô đại khái , Thạch tiểu quậy một trận thế để chọc tức trai nó, mà là nó hút m-áu chị gái nó nữa.
Đừng nghĩ chuyện vô dụng, với khác thì chắc, nhưng với chị Phạm chắc chắn là tác dụng.
Chị Phạm là trọng sĩ diện nhất.
Trong cái đại viện , một Từ Cao Minh, một Viên Hạo Dân, một chị Phạm, thể coi là “tam đại cự đầu" về lòng tự trọng .
Đặc biệt là chị Phạm, khỏi cửa là bôi mỡ lợn lên môi để khoe khoang là ăn thịt.
Trong nhà mấy cái cổ áo giả để mặc giả áo sơ mi nữa kìa.
Thạch tiểu náo loạn một trận, vạch trần như thế, bà trọng sĩ diện như , chắc chắn thể thư đòi đồ của con gái nữa.
Nghe , cô con gái lớn nhà họ Thạch hiếu thảo, nếu chị Phạm thư, cô chắc chắn sẽ tìm cách, cho nên Thạch tiểu đúng là đang giảm bớt gánh nặng cho chị .
Nói thật, Trần Thanh Dư quá hiểu nổi kiểu ngu hiếu .
trong ký ức của cô, cô gái đó đúng là như .
Hơn nữa hình như những cô gái tính cách như cũng ít, Trần Thanh Dư thấy khó hiểu.
nghĩ mấy chục năm vẫn còn những “phù ma" (quỷ giúp em trai), nên cũng thấy lạ nữa.
“Thôi giải tán , Thạch Sơn ông mau đỡ vợ về nhà , đừng náo loạn nữa, ngày chủ nhật hãy nghỉ ngơi cho , náo loạn thế thật chẳng , cũng mặt tí nào!
Chị Phạm, chị cũng đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến việc hút m-áu con gái lớn, nó ở nông thôn kiếm điểm công, lấy tiền?
Chị dù cũng đang , lương cũng thấp.
Làm để gì!
Chị bà Triệu đây , một bà lão học hành gì còn đối xử công bằng, cháu trai cháu gái đều như , chị cũng thể cứ thiên vị mãi như thế ."
Mã Chính Nghĩa lúc mới lên tiếng.