Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:22:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Tam Hạnh:

 

là hời cho cái bà Triệu , bà thật là phúc mà hưởng."

 

Lý Linh Linh:

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Lâm Tam Hạnh tâm trạng vui, đây ở đại viện , ăn cơm ở nhà bếp tốn tiền chỉ chồng bà , đây là phúc lợi ngầm của nhà bếp, bây giờ khác thế mà cũng đãi ngộ y hệt.

 

càng thêm khó chịu, :

 

“Người như bà Triệu mà cũng xứng việc ở nhà bếp, đúng là ông trời mắt."

 

vốn dĩ là tính tình dịu dàng yếu đuối, ít khi khác, lúc kìm .

 

Lý Linh Linh:

 

“Hầy, ai bảo nhà bà ch-ết con trai chứ, đây chẳng suất .

 

Chuyện như cũng đáng để vui mừng ạ.

 

Làm gì hơn bằng gia đình đoàn viên."

 

Lý Linh Linh an ủi , Lâm Tam Hạnh cuối cùng cũng vui vẻ trở , gật đầu:

 

“Con cũng đúng, thôi , xào thức ăn đây!

 

Nhà cả tuần nay miếng thịt nào , thiệt thòi cho bố con quá.

 

Một bố con vất vả như , tẩm bổ một chút là lẽ đương nhiên.

 

Trong cái nhà một đàn ông là quan trọng nhất, nếu thì sẽ giống như nhà bà Triệu .

 

Làm lụng vất vả cực nhọc, nhà đa phần nhờ bố con nên cuộc sống mới thế .

 

Đều là công lao của bố con cả.

 

Con học cách ơn."

 

Lý Linh Linh:

 

“Con ạ."

 

“Được , con mau sách ."

 

Lý Linh Linh:

 

“Vâng!"

 

Hai con cứ thế tâng bốc Lý Trường Xuyên lên tận trời xanh, Lý Trường Xuyên ngoài việc , những chuyện khác tuyệt nhiên bao giờ quản tới, trong nhà chai dầu đổ cũng thèm dựng dậy, đúng chuẩn là trụ cột gia đình.

 

Lúc đây, “trụ cột gia đình" đang bước từ một con ngõ, ông chỉnh đốn quần áo của , mang theo nụ bỉ ổi.

 

Bà Triệu:

 

“???"

 

Bà Triệu ngoài mua đậu phụ, thế là tình cờ thấy Lý Trường Xuyên từ trong một con ngõ .

 

Còn kịp chào hỏi thì thấy một phụ nữ theo ông từ trong ngõ , phụ nữ đó cũng đang chỉnh quần áo.

 

Bà Triệu:

 

“???"

 

Mặc dù bà Triệu góa bụa nhiều năm, nhưng ở cái tuổi , chuyện gì mà chẳng từng thấy qua.

 

Cái thì...

 

Bà Triệu nhớ mang máng, con ngõ là ngõ cụt ở phía , vốn dĩ là ngõ ch-ết, hai bên đều nhà dân.

 

Hai bước từ đây, thì...

 

Bà Triệu lúc đầu óc cứ ong ong hết cả lên.

 

Chao ôi, từng thấy chuyện như thế bao giờ.

 

Nói thật nhé, luôn đồn Vương Kiến Quốc và Lý Trường Xuyên con trai nối dõi, nên bên ngoài chút “mèo mỡ", nhưng tin đồn vẫn chỉ là tin đồn, chứ bao giờ tận mắt thấy.

 

mắt thế thì...

 

Bà Triệu như đang theo dõi, ở phía bọn họ, Lý Trường Xuyên đột nhiên dừng bước.

 

Bà Triệu vội vàng nép cái cây bên đường.

 

Không thấy , thấy , thấy !

 

Bà Triệu g-ầy gò, đúng là thể nấp kín , vả Lý Trường Xuyên cũng căn bản hề ngoái , ông dừng bước, phụ nữ rảo bước nhanh hơn, tiến gần bên cạnh ông , hai sóng vai về phía .

 

Bà Triệu thập thò nghé mắt thêm cái nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-437.html.]

 

Cái khiến tròng mắt bà như lồi ngoài.

 

Hừ!

 

Hai gan cũng to thật đấy.

 

Tay của hai thế mà lén lút móc .

 

Trời đất ơi, đây là cái trò gì thế !

 

Đây đang là ban ngày ban mặt mà, gan của họ là quá lớn ?

 

Vì là ngày Chủ nhật nên lúc đường qua khá đông, bà Triệu vô cùng chấn động, cảm thấy hai quả nhiên là to gan lớn mật.

 

mà, bóng lưng của phụ nữ trông mà quen mắt thế nhỉ?

 

Là ai thế nhỉ?

 

Bà Triệu xoa tay:

 

tò mò!

 

Kích động!

 

Hóng hớt!

 

Quả nhiên, quả nhiên quả nhiên!

 

Cái ngữ ăn tuyệt tự (chiếm đoạt tài sản nhà vợ) còn lật mặt vô tình thì đúng là chẳng loại lành gì.

 

Lâm Tam Hạnh đúng là lầm !

 

Bà Triệu hận thể lao lên túm lấy hai để cho kỹ xem rốt cuộc là ai, nhưng thế chắc chắn , bà Triệu sốt ruột đến mức sắp mòng mòng tại chỗ.

 

theo hai họ, mong chờ phụ nữ đầu , bà thực sự xem cô là ai.

 

mà, bà Triệu càng càng thấy hoang mang, hai thẳng một mạch về hướng đại viện của họ, chẳng lẽ phụ nữ còn dám “ngang nhiên nhà" ?

 

Mắt thấy thêm một đoạn nữa là đến ngõ nhà , phụ nữ dừng bước, cô gì với Lý Trường Xuyên, Lý Trường Xuyên liền móc túi...

 

Bà Triệu:

 

“Hô!

 

Móc tiền !"

 

Ánh mắt bà Triệu sắc lẹm, ngay lập tức quét thấy Lý Trường Xuyên thế mà móc một tờ mười đồng!

 

Bà Triệu:

 

“!!!"

 

Người phụ nữ vẻ cũng vui mừng, thậm chí còn chỉnh đốn quần áo cho Lý Trường Xuyên, bấy giờ mới lưu luyến rời xoay , ngoảnh rẽ trong ngõ.

 

Bà Triệu thấy mặt nghiêng của phụ nữ , bà ch-ết lặng ngay lập tức.

 

Ôi trời ạ~

 

Cái đệch!~

 

Đây chẳng đó !

 

Đây là nhân tình của Trương Hưng Phát, là Liễu Tinh ở phân xưởng của họ mà!

 

Dù cho kiến thức rộng rãi đến , bà Triệu cũng sững sờ đến mức tay chân luống cuống!

 

Thực sự luống cuống!

 

Chương 75 Lão thái thái trâu bò

 

Bà Triệu mơ mơ màng màng theo Lý Trường Xuyên, hai bước sân.

 

Vì nhà họ Lý xào thịt nên sân chút mùi thơm, Trương Manh Manh đang quanh quẩn ở sân , thấy bà Triệu là đầu chạy biến.

 

Con xem , mặc dù danh tiếng của một đàn bà chanh chua ho gì cho lắm, nhưng thực sự thể giải quyết vô những rắc rối vụn vặt một cách vô hình.

 

Ít nhất thì đứa trẻ tay chân sạch sẽ như Trương Manh Manh dám càn mặt bà Triệu.

 

Dạo Trương Hưng Phát vẫn đang viện, mỗi bà Huỳnh về cũng chỉ chuẩn đồ đạc ngay, thực sự tìm cơ hội để chuyện hẳn hoi với bà , dẫn đến việc Trương Manh Manh “lảng vảng" ở đại viện thường xuyên hơn!

 

cũng nghi ngờ, dù tìm bà Huỳnh thì ước chừng bà cũng sẽ lén lút đắc ý vì nhà chiếm hời, cho nên chuyện vẫn nên chính thức một chút, nhất là lúc cả nhà bà đều mặt, đại viện họp hành hẳn hoi để chuyện, thể tiếp tục như thế .

 

Một cái đại viện mà xuất hiện một tên trộm vặt, bé trộm kim lớn trộm vàng, chuyện .

 

Bà Triệu thấy Trương Manh Manh, vô cùng khinh thường lắc đầu.

 

mà, bà nhanh ch.óng định thần , liếc nhà họ Lý một cái, bĩu môi về nhà, nôn nóng chi-a s-ẻ chuyện hóng hớt hôm nay thấy với Trần Thanh Dư.

 

Thật sự là, đúng là chỉ cần sống đủ lâu thì chuyện gì cũng thể gặp .

 

 

Loading...