Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mã Kiện càng thêm kích động:

 

“Vậy , con sẽ thể hiện thật !"

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“Anh đấy, chỉ cần thể trở về là hơn bất cứ thứ gì ."

 

Con cái mà, đều là nợ cả!

 

Mẹ con Bạch Phượng Tiên đang dăm ba câu chuyện phiếm, thì Trần Thanh Dư đến trạm thu mua phế liệu.

 

Nơi cực kỳ lộn xộn, cũng là bàn hỏng tủ nát, Trần Thanh Dư cũng lật tìm lung tung mà trực tiếp lấy một xấp báo cũ.

 

Còn về việc tìm bảo vật, cô thể nào.

 

Mặc dù trong nhiều tiểu thuyết đều tình tiết tìm bảo vật ở trạm phế liệu, nhưng nếu là loại “cá lọt lưới" cực kỳ bí ẩn, thì đồ tuyệt đối sẽ chảy đến đây.

 

Người của Ủy ban Cách mạng cũng ngốc, bất kể lúc nào, đồ vẫn là đồ , mù cũng nhận mà.

 

Cho nên trực tiếp coi đồ là đồ bỏ tống đến trạm phế liệu thì đúng là nghĩ quá nhiều .

 

Tủ ở trạm phế liệu đều dỡ hết, phàm là chỗ nào trống bên trong đều dỡ kỹ, những thứ còn nguyên vẹn thì qua là đồ phổ thông chút gì kỳ lạ.

 

Ở đây cũng chẳng ai đến tìm bảo vật, Trần Thanh Dư nhanh ch.óng .

 

Người đến trạm phế liệu tìm bảo vật gần như , nhưng đến mua báo cũ thì vẫn khá nhiều.

 

thì đây cũng là thứ thiết yếu để dán tường mà.

 

Trần Thanh Dư thanh toán hết năm xu, thu hoạch một xấp báo.

 

Lúc tính tiền, cô liếc thấy cái nắp hố ga vứt ở xó xỉnh, ừm, thời trộm nắp cống ?

 

Ấy, đúng đúng, thì bọn chúng cũng chẳng dám mang đến đây bán.

 

Cô cũng là chuyện gì, nhưng cũng tò mò, ngược vì thế mà nhớ đến một chuyện cũ.

 

ngẩn ngơ đặt xấp báo giỏ xe đạp xe rời , lẽ, cô nên đến nhà cũ của ngoại một chuyến nữa...

 

Chương 72 Cống thoát nước

 

Trần Thanh Dư đạp xe vù vù!

 

Bàn đạp sắp tóe lửa luôn , lao v.út , loáng cái mất hút.

 

Ông lão trông cửa trạm phế liệu giật nảy , thò đầu một cái, cảm thán:

 

“Cái con bé đạp xe nhanh quá nhỉ?"

 

trẻ tuổi khác!

 

Động tác nhanh thật!

 

Trần Thanh Dư lầm bầm về , cô đạp xe vù vù, nhanh lao về phía căn nhà cũ.

 

Cô bây giờ cảm thấy giống như “Thiếu niên Bao Thanh Thiên" .

 

Cái kiểu “một vài câu vô tình giải khai nỗi nghi hoặc của ".

 

Hoặc giả, cô chính là Conan, chỉ một chuyện nhỏ tùy tiện cũng khiến cô nảy linh cảm...

 

Hiện giờ Trần Thanh Dư chính là trạng thái đó, vốn dĩ cô nhớ , nhưng thấy cái nắp hố ga, cô đột nhiên nhớ , đó đại khái là ký ức năm cô mười tuổi, hồi đó vẫn qua đời, dựng một cái xích đu ở trong sân, Trần Thanh Dư xích đu đung đưa, lưng đẩy cô, hai ồn ào náo nhiệt bàn luận về bộ phim điện ảnh từng xem.

 

Nhắc đến phim điệp viên, một vị đồng chí già giấu đồ, Trần Thanh Dư dõng dạc :

 

“Nếu là cháu, cháu sẽ để ở trong nhà, như dễ tìm thấy lắm."

 

“Thế để ở ngoài lỡ mất thì ?"

 

Trần Thanh Dư bảo:

 

“Thì nhét cống thoát nước ạ, tìm một chỗ mà giấu ."

 

“Phụt, bậy."

 

“Cháu thấy thế đúng mà, nghĩ xem, ai mà ngờ chứ, cháu bọc kỹ một chút, nhất là lớp đến lớp khác..."

 

Trần Thanh Dư thành tiếng, hồi đó cô còn nhỏ xíu, buộc hai cái b.í.m tóc sừng dê.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-417.html.]

Trần Thanh Dư c.ắ.n môi, nhanh ch.óng đạp xe đến nhà cũ của ông bà ngoại, cô cửa, quả nhiên từ xa thấy cửa nhà một cái nắp hố ga.

 

Trần Thanh Dư do dự một chút, qua đó, ngược nhanh ch.óng đạp xe về nhà.

 

Lúc cô sẽ loạn, xe chỗ để.

 

Trời tối om om cũng chẳng mang theo đèn pin nữa.

 

Phải về chuẩn một chút mới .

 

Trần Thanh Dư nhanh ch.óng đạp xe về nhà, đường nghĩ đến ông bà ngoại, lòng thấy khó chịu.

 

Rõ ràng, cô là xuyên tới mà, nhưng đối với ông bà ngoại, thậm chí đối với Lâm Tuấn Văn, cô đều một loại tình cảm nồng đậm khó diễn tả thành lời.

 

Trần Thanh Dư lắc đầu, để bản tỉnh táo , đạp xe càng nhanh hơn.

 

thẳng về nhà, bên ngoài mưa nhỏ , nhưng vẫn còn mưa bụi li ti.

 

Vì trời mưa nên trong đại viện ai bên ngoài, Trần Thanh Dư hớt ha hớt hải chạy về, cũng chẳng thèm quản báo ướt hết, trực tiếp cắt những chữ cần thiết xuống, lúc mới dán lên một tờ giấy.

 

Làm xong việc, Trần Thanh Dư nhét chỗ báo còn góc tường, định bụng để nhóm lửa.

 

“Mẹ ơi, gì thế?"

 

Đứa nhỏ từ trong phòng thò đầu , Trần Thanh Dư để con thấy đang gì, :

 

“Mẹ dọn dẹp đồ đạc thôi, lát nữa còn ngoài một chuyến, hai đứa ở nhà ?"

 

Tiểu Giai:

 

“Vâng ạ."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Mẹ về sẽ dẫn hai đứa tắm."

 

Tiểu Giai:

 

“Hả?

 

Thật ạ!"

 

Tiểu Giai vội vàng kéo em gái, hai em nhỏ đều vui mừng hớn hở, chúng thích nhà tắm công cộng, đây là sự “tận hưởng lớn" hiếm hoi của trẻ con đấy.

 

Trần Thanh Dư tủ tìm đèn pin, còn kịp ngoài nữa thì thấy bà nội Hoàng .

 

Bà nội Hoàng là từ bên ngoài về, ánh mắt bà chạm Trần Thanh Dư là lửa giận bốc lên, định mở miệng c.h.ử.i bới thì đột nhiên nhớ điều gì đó, thấp thỏm liếc một cái, đó hừ mạnh một tiếng nhanh ch.óng lẩn .

 

Trần Thanh Dư:

 

“???"

 

Đây là ?

 

Người gây sự?

 

Hôm qua Trương Hưng Phát mới đ-ánh mà!

 

Ngay cả chính bà cũng bà nội Triệu dạy dỗ, thế mà phát hỏa?

 

Trần Thanh Dư thắc mắc theo, bà nội Hoàng quả nhiên nhanh ch.óng về nhà, căn bản tìm chuyện.

 

Trần Thanh Dư thấy vô cùng mờ mịt, cái , đôi khi khác tìm chuyện, cô cũng thấy lạ lùng cơ đấy.

 

Cô gãi đầu, khó hiểu, đây là cô rẻ rúng bản cứ gây sự mới vui, mà là, bà nội Hoàng như thế thì lạ quá .

 

Nói cũng , bà nội Hoàng đúng là kỳ lạ, nhưng lúc thật sự dám trêu Trần Thanh Dư nữa.

 

Đừng là Trần Thanh Dư, bà nội Triệu bà cũng dám.

 

Con mà, thể đấu với , nhưng thể đấu với ma .

 

Mê tín phong kiến tuy đến muộn nhưng đến !

 

Bởi vì những chuyện gần đây, thêm một bà già lún sâu mê tín phong kiến!

 

Trần Thanh Dư hề , trong lòng vẫn đang tính toán các bước một hai ba bốn để đối phó bà nội Hoàng, nhưng rằng, bà nội Hoàng căn bản dám đến gần nữa.

 

Lần về nhà là để dọn đồ cho con trai, con trai bà là Trương Hưng Phát, nhập viện .

 

 

Loading...