Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Haizz, xem thời buổi thể trực tiếp mua đồ ăn sẵn nhỉ, hễ cơ hội như , cô chắc chắn sẽ mua, tiếc là .”

 

Trần Thanh Dư buổi sáng hấp bánh bao, hâm nóng bánh quế.

 

Về chuyện ăn uống, ngoại trừ bữa tối, Trần Thanh Dư và bà Triệu từ đến nay đều là ai nấy lo.

 

“Cô Trần, cô Trần ơi.”

 

Trần Thanh Dư mở cửa :

 

“Chị Triệu Dung?”

 

Cô thật ngờ, là Triệu Dung qua tìm .

 

Người , ?

 

Cô nhướn mày Triệu Dung, hỏi:

 

“Chị Triệu Dung, chị việc gì ?”

 

Triệu Dung ôn hòa mỉm , :

 

bình thường cô bờ sông câu cá, thu hoạch cũng khá , thể để cho hai con ?”

 

dấu một chút, ý tứ rõ ràng.

 

“Không để cô bận rộn công .”

 

Trần Thanh Dư sẽ bao giờ nhận tiền, bình thường cô cũng chỉ sự “trao đổi” với thím Mai, mà là trao đổi thực sự, dính dáng đến tiền bạc, hễ liên quan đến tiền là Trần Thanh Dư .

 

bao giờ cho bất cứ ai cơ hội tính kế .

 

Cô ngây thơ mỉm :

 

“Chị Triệu Dung, dạo em ạ, hôm nay trời mưa, ngày mai ngày em còn hái nấm, còn nhiều ngày nữa mới câu cá .”

 

Ngừng một lát, cô càng thành thật thêm:

 

“Hơn nữa nhà em ăn còn chẳng đủ nữa là, chuyện do chồng em quyết định, chị với em thì em cũng chẳng chủ ạ.”

 

Nụ mặt Triệu Dung nhạt vài phần, thầm than Trần Thanh Dư điều, cô đây là đang cho cô một cơ hội để tích cóp tiền riêng, đường nắm bắt, còn cứ thế từ chối thẳng thừng.

 

Trong lòng cô khó chịu.

 

Nếu lôi kéo cô, từng bước thu phục cô để sử dụng thì cô cũng chẳng bỏ tiền mua cá .

 

Triệu Dung hạ thấp giọng, giả vờ quan tâm:

 

“Cái cô vợ trẻ , cô xem lo cho bản gì cả.

 

Chuyện gì cũng để chồng quyết định, bà chẳng bắt nạt cô ch-ết ?

 

!

 

là đơn thuần quá.

 

Cô thế bảo Tiểu Lâm yên tâm cho .

 

cũng thấy cô sống dễ dàng gì, nên mới nghĩ cách giúp đỡ cô đôi chút, giá đưa thấp.

 

Cô đổi lấy ít tiền, cũng tích cóp tiền riêng, chung quy vẫn hơn bây giờ chuyện gì cũng theo bà Triệu chứ.”

 

Chỉ cần tích cóp tiền riêng, thì cái ham nhỏ nhoi đó sẽ dần dần lớn lên.

 

Trần Thanh Dư Triệu Dung bằng ánh mắt trong trẻo, ánh mắt hề tán thành, cô kiên định :

 

“Chị Triệu Dung, chị cái lời gì thế ạ.

 

Mẹ chồng đối xử với em , chị đây chẳng là đang chia rẽ tình cảm ?

 

Chúng em là một nhà, em lời bà thì chẳng lẽ lời chị?

 

Em nghĩ Tuấn Văn nếu còn sống cũng sẽ yên tâm khi thấy em và chung sống hòa thuận.

 

Chúng em cuối cùng cũng còn chí ch.óe như nữa.

 

Khó khăn lắm mới hòa thuận .

 

Sao chị còn thêm dầu lửa thế ạ!”

 

Triệu Dung:

 

“Ơ , lấy oán báo ân thế hả.”

 

thật sự cạn lời, não đến mức chứ?

 

Tùy tiện nghĩ một chút cũng lời cô mới là đúng chứ.

 

Chẳng lẽ cô nên cảm động đến rơi nước mắt ?

 

Trần Thanh Dư khẽ c.ắ.n môi, :

 

“Chẳng lẽ chị chia rẽ quan hệ chồng nàng dâu nhà em mà em còn cảm ơn chị ?

 

Chị Triệu Dung, uổng công em cứ tưởng chị là đấy.

 

Chị như , cả nhà ở bên , quan trọng nhất là nhà hòa vạn sự hưng mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-414.html.]

Cô dịu dàng :

 

“Chị Triệu Dung, chắc chắn chị hiểu lầm chồng em , chồng em thực , chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, bà thực yếu đuối, cái dáng vẻ mà chị thấy bây giờ đều là lớp ngụy trang của bà cả.

 

Thực bà là thầm, bao nhiêu cay đắng đều nuốt ngược trong.

 

Bên ngoài thì cố tỏ mạnh mẽ, sự hiểu lầm của đối với bà thực sự quá nhiều, quá nhiều .”

 

Trần Thanh Dư gây hấn nhưng vẫn quên sức, cô khẽ khàng:

 

“Nhìn thể chỉ bề ngoài ạ, em sở dĩ chị nghĩ về chồng em như chắc chắn là vì chị hiểu bà, đợi đến khi chị thực sự hiểu bà , chị sẽ sai lầm đến mức nào, khi nửa đêm còn bật dậy tự vả mồm vì hối hận chứ, thật đấy, chồng em là .

 

Chị cùng nhà máy với bà, hai năng với !

 

Chỉ năng , chị mới bà là một đến thế nào.

 

Biết đấy, hai trở thành những bạn , cực kỳ luôn .”

 

Triệu Dung cảm thấy cả nổi hết da gà da vịt lên , chỉ thấy từ xuống đều khó chịu, bạn cái nỗi gì.

 

Định buồn nôn ch-ết ?

 

đời nào thèm coi trọng cái loại mụ già chanh chua như bà Triệu.

 

“Chị Triệu Dung, thực em...”

 

sắp muộn .”

 

Triệu Dung dứt khoát ngắt lời Trần Thanh Dư, cô :

 

“Thời gian còn sớm nữa, đây.”

 

Thực , cô muộn .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ơ?

 

Chị vẫn ạ?!

 

Em cứ tưởng chị bệnh viện chứ?

 

Tối qua chị cũng đ-ánh ?

 

Chị cái mặt chị kìa, đ-ánh t.h.ả.m quá .

 

Chị soi gương , sắp biến dạng đấy.”

 

Hôm qua Viên Tiểu Thúy nổi điên, tay khách sáo, mặt Triệu Dung bây giờ vẫn hết sưng, khóe miệng và má vẫn còn vết bầm tím, kể trán còn móng tay cào rách.

 

Trần Thanh Dư , “đồng cảm” :

 

“Tại đ-ánh chị chứ?

 

Chị cũng xui xẻo quá mất.”

 

Sắc mặt Triệu Dung càng thêm khó coi, cô vốn dĩ giỏi giả vờ, nhưng dạo thực sự quá nhiều chuyện tồi tệ xảy .

 

miễn cưỡng :

 

“Sơ suất thôi, là một sự cố ngoài ý , đây.”

 

Thật sự tán dóc với Trần Thanh Dư thêm một giây nào nữa.

 

Triệu Dung cảm thấy cô bao giờ gặp một đàn bà nào ngu ngốc, ngang bướng, ăn não như .

 

thẳng cửa, siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm.

 

Mặc dù Trần Thanh Dư ngu ngốc nhưng dễ tính kế, chuyện bây giờ!

 

Phía Viên Tiểu Thúy cô cũng tính toán, nhưng tối qua mấy nhà họ Trương đều thấy về, bệnh viện ...

 

Triệu Dung chỉ thấy việc đều thuận lợi.

 

Điều cấp bách nhất hiện giờ chính là chuyện của Viên Tiểu Thúy.

 

ngoài, xoa xoa huyệt thái dương, chỉ thấy đầu đau như b.úa bổ.

 

Triệu Dung , Sử Trân Hương rốt cuộc cũng vội vàng hỏi:

 

“Triệu Dung tìm em gì thế?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Chị đổi với em con cá, nhưng dạo em câu nên từ chối .

 

À, chị thấy ?

 

Chị Triệu Dung đ-ánh t.h.ả.m quá cơ!

 

Sao chị đ-ánh nhỉ, lạ thật đấy.”

 

Sử Trân Hương:

 

“Ơ, cô đ-ánh ?”

 

thấy chính diện mà.

 

 

Loading...