Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 412

Cập nhật lúc: 2026-02-19 19:21:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trần Thanh Dư chạy cực nhanh, vèo một cái chạy một quãng xa, bà Triệu:

 

“Ôi trời đất ơi~”

 

Trần Thanh Dư chân cũng dài lắm mà bước nhanh thế !

 

Bà vội vàng đuổi theo, hai cứ thế chạy thục mạng ngoài.

 

Phó xưởng trưởng Hạ liếc một cái, thèm để tâm, giọng điệu khó chịu:

 

“Ban tuyên giáo sắp xếp công việc kiểu gì , nếu thời tiết thì hủy buổi chiếu là , các xem giờ náo loạn thế , thương đưa bệnh viện cũng ít, tiếng oán than dậy đất.

 

Chuyện cũng biến thành chuyện , cứ việc kiểu thì còn cái thể thống gì nữa...”

 

Lão giọng điệu cáu kỉnh, liên thanh như s-úng liên thanh.

 

lão rằng, đằng xa một đang nấp trong góc quan sát hồi lâu, thấy vẻ tìm cơ hội nào để dạy cho lão một bài học, Viên Tiểu Thúy mới c.ắ.n môi, vội vàng chạy về nhà.

 

vì đ-ánh nên chột , là lứa đầu tiên chạy ngoài.

 

Ai ngờ tới nơi thấy Phó xưởng trưởng Hạ qua đây chủ trì công việc, cô lập tức nữa.

 

nấp ở đó, chính là tìm cơ hội dạy dỗ lão một chút, nhưng bên cạnh Phó xưởng trưởng Hạ luôn , cô rốt cuộc tìm thấy cơ hội.

 

Quan niệm của Viên Tiểu Thúy mộc mạc, hạng ngủ với cô thì .

 

suýt chút nữa thì chịu thiệt thòi lớn, thì báo thù một chút, chẳng lẽ !

 

cũng lượng sức , mặc dù bốc phét cũng khá giỏi nhưng ở đây đông thế , cô dám xông qua đó.

 

Người phận gì, cô phận gì, nếu bắt quả tang, cô chắc chắn sẽ tù.

 

Viên Tiểu Thúy dầm mưa một lát, rốt cuộc cũng tỉnh táo .

 

đ-ánh thành công thư ký Bạch nên chút kiêu ngạo đây mà.

 

Viên Tiểu Thúy lạch bạch chạy về nhà, trong lòng chút sợ hãi.

 

Mặc dù cô giỏi phô trương thanh thế nhưng chung quy vẫn là cô gái từ nông thôn , thực chất chẳng chút bản lĩnh gì chống lưng.

 

c.ắ.n môi, chạy nhanh hơn.

 

Nếu cô cũng đ-ánh nh-au giỏi như bà Triệu bà Hoàng thì mấy.

 

Mà khoan, hình như bà Hoàng đ-ánh ?

 

Viên Tiểu Thúy sớm nên thấy khá nhiều .

 

gãi đầu, vội vàng chạy về phía nhà ...

 

Trần Thanh Dư bọn họ vốn dĩ tưởng là lứa cuối cùng về đến nơi, nhưng ngờ họ về đến nhà, đang đun nước thì thấy Viên Tiểu Thúy chạy về, cô thở hồng hộc, cũng mệt đến đứt .

 

Trần Thanh Dư liếc một cái, cúi đầu tiếp tục đun nước.

 

Họ đội mưa về, cảm thấy cả lạnh toát, đừng lúc sắp sang hè nhưng buổi đêm dầm mưa vẫn lạnh.

 

Bà Triệu nhóm bếp lên , đang nấu nước gừng, chuyện thể lơ là .

 

Đâu ai mùa hè dầm mưa thì cảm .

 

Bà Triệu:

 

“Nước gừng xong , Tiểu Giai Tiểu Viên, nào, mỗi đứa uống một bát.”

 

Hai đứa nhỏ đều mặc áo quần thu đông giường sưởi (kháng), lúc về chúng lau , lúc quấn chăn, cảm thấy vẫn .

 

Có lẽ vì dầm mưa nên giờ chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

 

Bà Triệu:

 

“Uống lúc còn nóng , nhưng đừng để bỏng.”

 

“Dạ!”

 

Nhà họ bận rộn tíu tít, những nhà khác cũng , đều đang bận rộn, nước gừng chắc chắn là thể thiếu, điều họ về sớm hơn một chút nên lúc gần như đều sắp ngủ .

 

Không giống như họ, còn tắm rửa gì.

 

Bà Triệu uống nước gừng :

 

cứ tưởng là cuối cùng cơ, ngờ Tiểu Thúy mới là cuối cùng, con bé mà chậm thế .”

 

Trần Thanh Dư cũng , lúc ở rạp chiếu phim cô để ý đến Viên Tiểu Thúy, nhưng Trần Thanh Dư còn quá lo lắng cho Viên Tiểu Thúy nữa.

 

Nếu Viên Tiểu Thúy Viên Hạo Dân và Triệu Dung là hạng gì thì mới đáng lo.

 

vô tình , thì cần quá lo lắng nữa.

 

Viên Tiểu Thúy là tính cách cam chịu.

 

Trong cái khu tập thể của họ, nếu ai là cam chịu nhất, chắc hẳn là Lý Linh Linh .

 

, lẽ trong lòng , cam chịu nhất chính là cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-412.html.]

 

Trần Thanh Dư cúi đầu uống nước gừng, nhếch môi một cái.

 

Bà Triệu lẩm bẩm:

 

“Hôm nay nhiều dầm mưa về nhà thế , bảo ngày mai chẳng khối xin nghỉ cho xem.

 

Con tin , ban tuyên giáo chắc chắn phê bình!”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con cũng hiểu mấy cái đó ạ.”

 

Cô thật sự hiểu, dù thì từ kiếp đến kiếp , cô từng một ngày nào.

 

Không hiểu, thật sự hiểu.

 

Cô thấy nước sắp sôi, :

 

“Nước , mỗi một nửa ạ.”

 

Bà Triệu:

 

“Được.”

 

Mặc dù bà cũng chẳng hạng ưa sạch sẽ gì cho cam nhưng lúc dám lơ là đại ý, bà :

 

“Hôm nay đúng là lỗ vốn .”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Không lỗ ạ!

 

Lỗ cái gì mà lỗ!

 

Dầm mưa cũng là một trải nghiệm đặc biệt mà, đúng nào, Tiểu Giai Tiểu Viên.”

 

Hai đứa nhỏ kháng, còn tì khung cửa ló đầu :

 

ạ!”

 

Giọng mềm nhũn.

 

Trẻ con hiểu nhiều chuyện như , chỉ thấy thế thực khá là vui đấy chứ.

 

Hai nhóc tì lắc lư cái đầu, Trần Thanh Dư:

 

“Được , hai đứa mau chui chăn , sắp tắm .”

 

Tiểu Giai Tiểu Viên ồ một tiếng, hai nhóc tì rụt đầu , mỗi đứa về phía chăn nhỏ của , trẻ con về đến nơi lau , tống cho bát nước gừng, nên cũng lạnh, vì đun nước liên tục nên kháng ấm sực, cảm giác ấm phả mặt.

 

Tiểu Giai hỏi:

 

“Em gái, em sợ lúc mất điện ?”

 

Tiểu Viên lắc lắc cái đầu nhỏ, :

 

“Dạ sợ!”

 

Mặc dù lúc đầu chút hoảng hốt nhưng ở bên cạnh, nhóc tì bỗng nhiên chẳng sợ chút nào nữa.

 

Tiểu Giai gật gật cái đầu nhỏ, dáng lớn :

 

“Anh cũng sợ, chỉ là lúc mất điện loạn quá mất.”

 

Tiểu Viên:

 

ạ.”

 

Con bé mềm mại :

 

“Có đ-ánh nh-au nữa.”

 

Cô bé chút phấn khích chút tiếc nuối:

 

“Tiếc quá , tối thui hà, chẳng thấy gì hết.”

 

Tiểu Giai:

 

.”

 

Hai đứa nhỏ hóng hớt thì thầm với , khá là chuyện đấy chứ:

 

“Tối om om thế , liệu đ-ánh nhầm nhỉ?”

 

“Em nữa, nhưng ở nhà mất điện thì thật.”

 

thế.”

 

Hai đứa nhỏ mỗi đứa một câu, lúc Trần Thanh Dư cũng tắm sạch sẽ, cô gội luôn cả đầu, quấn khăn kín mít phòng, Tiểu Giai lập tức :

 

“Mẹ mau chui chăn , trong chăn ấm lắm ạ.”

 

 

Loading...