Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 399
Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:04:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người vợ trẻ thực cũng trạc tuổi Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư cũng nên gọi là chị là em, nên thôi cứ gọi chung chung .
Người vợ trẻ cũng nhận Trần Thanh Dư, đó cô mua hết sạch chỗ bánh còn , mà nhớ cho .”
Người vợ trẻ :
“ nhớ cô , nhà cô hai đứa nhỏ đúng .”
Trần Thanh Dư gật đầu:
“ , chị đây là...”
Cô liếc cái giỏ mà vợ trẻ đang quẩy tay, hỏi:
“Có món gì ngon ạ?”
Cô hạ thấp giọng.
Người vợ trẻ:
“Có chứ!
Hôm nay vẫn bánh quế hoa, còn kẹo vừng nữa, cô xem, là đồ ngon cả.”
Cái giỏ của cô vẫn còn đầy ắp, gần như bán gì.
Nói cũng , hôm nay cô cũng gặp xui xẻo.
Lúc đang bán hàng thì chỉ điểm, đó mua hàng một nên cô đề phòng lắm, ai dè đó cố tình kéo dài thời gian âm thầm gọi tới bắt cô!
Nếu cô phản ứng nhanh, cảm thấy điềm chẳng lành nên lập tức bỏ chạy thì lẽ bây giờ bắt .
Cái thói đầu cơ trục lợi mà.
Người mua thì vấn đề lớn, chỉ tịch thu tài sản thôi.
bán thì khác , thể tù đấy.
Cô chạy thục mạng một quãng đường dài, giờ tim vẫn còn đ-ập thình thịch, nếu thì chẳng đ-âm sầm .
Người vợ trẻ:
“ bán bao nhiêu cả, cô xem cần món gì ?
Nếu lấy thì cân một ít, ngay đây.”
Trần Thanh Dư quyết đoán:
“Chị tính xem hết bao nhiêu tiền, lấy hết cho.”
Người vợ trẻ:
“Hả?”
Trần Thanh Dư:
“Thật đấy, lấy hết luôn, chị cũng nhanh tay lên cho.”
Cô còn đang vội xem phim mà.
Người vợ trẻ:
“Hả?
Được !”
Lại chuyện thế ?
Cô vội vàng:
“ chỉ hai loại thôi, gói hết cho cô.
Cô lấy hết thì tính rẻ cho một chút...”
Hai phụ nữ xổm ở góc tường, giao dịch nhanh ch.óng như thể đang chuyện gì đại sự lắm, ai mà ngờ chứ, bọn họ chỉ là đang mua bán chút bánh quế hoa và kẹo vừng thôi mà!
Trần Thanh Dư:
“Vậy , đây, còn việc.”
“Đi mau mau, cũng ngay đây!”
Người vợ trẻ chỉ mong giải tán cho nhanh, mặc dù giỏ trống nhưng cô vẫn sợ bên đội quản lý thị trường cứ bám riết buông, nên cô cũng định bụng về nhà ngay lập tức.
An là hết, ngày hôm nay nhất là nên ngoài nữa.
Hai một cái, đều hiểu ý , nhanh ch.óng ai đường nấy.
Mặc dù đây là giao dịch thứ hai nhưng cũng chẳng ai buồn giới thiệu tên tuổi, duyên sẽ gặp !
Dù đều là những cẩn thận.
Phải là lúc Trần Thanh Dư thà một bà nội trợ, ngoan ngoãn thu giả vờ kẻ vô hại chứ thèm để lộ bản chất, là bởi vì khí xã hội lúc khá là căng thẳng.
Là một hiện đại xuyên tới, cô thực sự thể thích nghi .
Cô cũng sợ bản để lộ sơ hở gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-399.html.]
Trần Thanh Dư dám vỗ ng-ực tự xưng là nữ t.ử trời ưu ái, là vô đối.
Không dám nghĩ, dám nghĩ.
Cô chỉ là một bình thường mạnh mẽ hơn khác một chút thôi, nên cẩn thận vẫn hơn.
Trần Thanh Dư khá thông thuộc địa hình khu vực , cô vòng qua mấy con ngõ nhỏ, nhanh ch.óng hướng về phía đại tạp viện.
Đống đồ dù cũng thể mang thẳng đến nhà máy .
Giải thích xuôi.
Trần Thanh Dư nhanh ch.óng trở về đại tạp viện, lúc , xung quanh vắng ngắt, chẳng còn thấy ai nữa.
Hầu hết những xem phim đều hết .
Tuy nhiên cũng xem náo nhiệt, ví dụ như ở viện một bà lão ngoài bảy mươi, cơ bản là chẳng tham gia hoạt động nào cả, cho nên đại tạp viện của họ bình thường ngoài việc gì cũng chẳng cần khóa cửa, trông nhà mà!
Trần Thanh Dư thẳng về nhà cất đồ, vươn vai một cái cho giãn gân cốt.
Cô cũng thấy mệt lắm, thể lực của Trần Thanh Dư , khỏe như trâu .
Cô cất đồ xong đang định thì chợt nhớ hạt hướng dương ăn khô lắm, bèn mang theo một bình nước mới khỏi cửa.
Chỉ là mới bước , cô thấy tiếng cãi vã thoang thoảng đây.
Trần Thanh Dư ngẩn , do dự một chút lập tức theo tiếng động tiến gần, định bụng xem chuyện gì xảy .
Tiếng động phát từ viện giữa, Trần Thanh Dư rón rén bước tới, lén lút quan sát, thấy đang cãi chính là nhà họ Viên.
Ồ, cũng gì lạ lắm.
Dạo gần đây tâm trạng nhà họ vẻ cho lắm.
Trần Thanh Dư quan sát bốn phương tám hướng, kiểm tra khắp lượt, xác nhận các nhà ở viện giữa đều khóa cửa kỹ càng, lúc mới yên tâm lén viện giữa, xổm xuống cửa sổ.
Người đang cãi ai khác, chính là vợ chồng Viên Hạo Dân và Triệu Dung.
Triệu Dung:
“Cứ đổ cho , đổ cho , chỉ giỏi đổ cho thôi, thì còn thể gì nữa chứ!”
Giọng Viên Hạo Dân hề nhỏ, giọng điệu càng :
“Có thể gì, thể gì!
Chuyện nhỏ như mà cô còn thành thế , cô còn cái gì nữa hả?
ngay mà, đàn bà việc là xong.
Cô xem , cô việc thì thôi , đằng còn đắc tội với , đến lúc đó ngay cả khi Hạo Tuyết nhà thực sự thi đỗ công nhân thời vụ, phía bên nếu giở trò tiểu nhân đ-ánh trượt nó thì .
Lẽ nào cô đành lòng để con gái xuống nông thôn?
Ở quê là cái kiểu ngày tháng gì chứ, suốt ngày đầu tắt mặt tối ruộng đồng, cô nỡ con gái biến thành một mụ thôn nữ ?
Con gái xinh như thế, đến lúc đó mấy thằng nhóc ở nông thôn nảy sinh ý đồ , giở trò đồi bại thì .
Cô tính đây?
Nói !”
“Anh tưởng thế ?
cũng mà, nhưng ai mà ngờ con Tiểu Thúy lúc uống say cái vẻ đó chứ!
Dạo ngày nào cũng tìm Hương Hương, nhưng cô chẳng thèm đoái hoài gì đến cả.
Cô với tay Chủ nhiệm Lý quan hệ mờ ám đấy, nếu cô chịu giúp lời nữa thì chúng mới cách xoa dịu quan hệ, nhưng Hương Hương giận .
còn gì nữa?
Anh dạo áp lực của lớn thế nào ?
thực sự hết cách .
cũng nghĩ, Tiểu Thúy đắc tội thì thực sự là xong .
Chỉ thể tính cách khác thôi, viện hai Trần Thanh Dư trông xinh như thế, tuy là kết hôn và con , nhưng xinh dù cũng là một ưu điểm lớn.
Nếu thể lừa cô để chúng lợi dụng thì chừng còn kiếm chút lợi lộc.
tính tình cứng nhắc quá.
cũng sợ chữa lợn lành thành lợn què, đến lúc đó xảy chuyện giống như Tiểu Thúy thì !
Anh sốt ruột chứ sốt ruột chắc?
Bây giờ những cách nghĩ đều thành, còn gì nữa?”
Trần Thanh Dư xổm cửa sổ, mặt lập tức tối sầm .
Hóa còn dám đ-ánh chủ ý lên đầu ?
Chả trách còn gì mà chuyện công nhân thời vụ, chẳng ý đồ gì mà.
Trần Thanh Dư ghét nhất loại như , cái đại tạp viện hiểu lý lẽ thì nhiều.