“Cảm giác nhẹ nhõm khi mái tóc dài cắt ngắn, từng trải qua sẽ hiểu .”
Mặc dù bây giờ cũng chẳng gọi là tóc ngắn hẳn, nhưng đúng là thoải mái hơn nhiều.
Hai nhóc tì ngẩng cao đầu, Tiểu Giai vui vẻ :
“Mẹ ơi, tóc con ngắn .”
Trần Thanh Dư:
“ , cảm thấy thế nào con?”
“Hơi mát ạ!”
Trần Thanh Dư bật , hỏi:
“Còn Tiểu Viên thì ?”
Tiểu Viên buộc hai b.í.m tóc cừu, mái bằng, trông vô cùng đáng yêu.
Cô bé lí nhí :
“Tiểu Viên trở nên xinh hơn .”
Trần Thanh Dư phì thành tiếng.
“Mẹ ơi, về nhà ạ?”
Trần Thanh Dư:
“Đi thôi!”
Kể từ khi xe đạp, đúng là thuận tiện hơn bao nhiêu, chả trách ai cũng một cái xe.
Trần Thanh Dư chở hai đứa nhỏ, :
“Hai đứa cảm thấy gió thổi ?”
“Dạ !”
Đứa trẻ đáp lời dõng dạc:
“Có gió ạ.”
Trần Thanh Dư ngẩng đầu bầu trời, quả nhiên mây đen kéo đến, cũng chẳng lạ gì, tối qua cô ngoài cảm thấy trời u ám , còn gió, ước chừng mấy ngày tới sẽ mưa.
Nghĩ đến trời mưa là nghĩ ngay đến việc hái nấm, Trần Thanh Dư cũng thấy hứng thú hẳn lên, hái nấm là thú vị nha.
Dù Quản Đình Đình coi thường bà nội trợ như cô, nhưng bản Trần Thanh Dư thích nghi .
Cô dù gì nữa thì cũng lúc .
Mấy năm nay, cứ bình lặng mà sống mới là chân lý.
Dù gì nữa, chỉ cần thấy vui thì là lãng phí thời gian.
Trần Thanh Dư là quá để tâm đến cách của khác, cô :
“Nếu trời mưa, cơn mưa con sẽ ngoại thành hái nấm, ?”
“Dạ !”
Tiểu Giai và Tiểu Viên hăng hái :
“Chúng đạp xe ngoại thành, chúng xe mà.”
Trần Thanh Dư:
“ .”
“Tiểu Trần~”
Trần Thanh Dư đang đạp xe thì thấy gọi , đầu thấy Triệu Dung đang đạp xe tới.
Triệu Dung kinh ngạc Trần Thanh Dư, hỏi:
“Sao em cắt tóc ngắn thế?”
Trần Thanh Dư:
“Sắp đến mùa hè , nóng bức quá ạ.”
Cô cũng thấy tò mò lắm.
“Chẳng bây giờ vẫn đến giờ tan ?
Chị xin nghỉ ?”
Triệu Dung gượng gạo :
“Chị chút việc, chiều nay xin nghỉ.”
Chiều nay bà xin Hương Hương, trong lòng bà hiểu rõ, nếu Hương Hương ở giữa dàn xếp, bà xin những lãnh đạo cũng chẳng đường nào mà .
Tuy nhiên bà cũng đắc tội quá mức , hôm nay đến cũng chỉ nhận một gáo nước lạnh.
Trong lòng Triệu Dung như lửa đốt, bà những việc mà còn hỏng việc, bà cũng tự hiểu rõ điều đó nên trong lòng vô cùng phiền não.
Bà nỡ để con gái ruột xuống nông thôn chứ!
Triệu Dung thở dài một tiếng, nhưng ngoài mặt vẫn cố gượng :
“Em cắt tóc ngắn trông cũng đấy!”
Trần Thanh Dư như :
“Em cũng chẳng quan tâm , thấy thoải mái là quan trọng nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-396.html.]
Triệu Dung giật giật khóe miệng, :
“Tiểu Trần , em suốt ngày dắt hai đứa con, cứ quanh quẩn ở nhà lãng phí thời gian thế ?
Chị nhớ em cũng là nghiệp trung học nhỉ?
Bây giờ nhà máy đang tuyển công nhân, em báo danh?
Em đủ mặt đều phù hợp mà.
Không báo danh thì tiếc quá.”
Bà đảo mắt một cái, :
“Nếu em báo danh, chị quen đấy, cửa nhà máy đấy.”
Trần Thanh Dư phì thành tiếng, :
“Chị Triệu, chị cửa dùng cho Tiểu Thúy với Hạo Tuyết nhà ?”
Cô dõng dạc:
“Hai đứa nó mà nhà máy thì xuống nông thôn đấy.
Chị chắc chắn là nỡ nhỉ?
Em chị Triệu là nhiệt tình, nhưng chị vẫn nên lo cho nhà ạ.
Em thì cần , em mà thì hai đứa nhỏ nhà em tính .
Trường mầm non nhận trẻ ba tuổi .”
Triệu Dung gượng một cái, :
“Chị đương nhiên là nỗ lực vì chúng nó , nhưng Tiểu Thúy dù cũng chỉ nghiệp sơ trung, kém một chút, ôi~ chị cũng đang sốt ruột đây.”
Trần Thanh Dư:
“Chị Triệu quen rộng, chắc chắn thể giúp Tiểu Thúy ở mà, chúng em đều chị là năng lực nhất.
Lúc còn bảo , ai ở chứ Tiểu Thúy với Hạo Tuyết chắc chắn ở , năng lực của chị là một .
Chị chắc chắn sẽ vì Tiểu Thúy con ruột mà cố tình để nó xuống nông thôn , ạ?”
Chẳng là mỉa mai châm chọc ?
Cô mà!
Quả nhiên, Triệu Dung càng thêm lúng túng.
Nếu là lúc , Triệu Dung còn thể diễn kịch , nhưng dạo gần đây thực sự quá nhiều chuyện phiền lòng.
Mọi chuyện dồn dập kéo đến mà chẳng việc nào suôn sẻ, tâm trạng bà vô cùng tồi tệ.
Triệu Dung mím môi :
“Chị chẳng đang nỗ lực vì chúng nó !
Em xem dạo chị xin nghỉ suốt đấy, ôi!”
Trần Thanh Dư:
“Chị chắc chắn là mà, ai bảo chị là em tin .”
Cô cứ thế tâng bốc Triệu Dung lên tận mây xanh, nhưng Triệu Dung chẳng thấy vui vẻ gì, lúc nụ gượng gạo cũng nặn nổi nữa.
“Chị sực nhớ còn chút việc, đây nhé.”
Trần Thanh Dư:
“Vâng, chị bận thì cứ ạ.”
Triệu Dung nhanh ch.óng rẽ sang hướng khác, về nhà nữa.
Trần Thanh Dư mặc kệ, huýt sáo đạp xe về nhà, một mạch về tới ngõ nhỏ.
Còn đến viện thấy lũ trẻ trong ngõ đang nhảy nhót vui vẻ, đứa nào đứa nấy hớn hở.
Vương Na Na cũng ở đó, cô bé từ xa thấy họ gọi:
“Tiểu Giai, Tiểu Viên, tối nay ở nhà máy chiếu phim đấy!
Chúng cùng xem phim !”
Tiểu Giai, Tiểu Viên:
“Oa!”
Hai đứa nhỏ vùng vằng đòi xuống xe, Trần Thanh Dư vội vàng bế chúng xuống.
Hai nhóc tì lon ton chạy về phía Na Na:
“Khi nào ạ!
Chúng tớ xem!”
Lúc đám trẻ trong ngõ đều tụ tập chân tường, đứa nào đứa nấy hớn hở:
“Trời tối là đấy, bố tớ tin tức .”
Na Na là đắc ý nhất.
Mắt Tiểu Giai và Tiểu Viên sáng lấp lánh.
Trần Thanh Dư cũng chút phấn khích, ha, đây là đầu tiên cô xem phim chiếu ngoài trời đấy, hi hi!