Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:04:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sử Trân Hương suýt chút nữa nghẹn thở.”

 

ngay mà, cái thằng nhóc về là chẳng , đúng là một kẻ chuyên chọc gậy bánh xe.

 

Bà vội vàng :

 

“Lời bừa nhé, cháu thế thì bác trai cháu còn mặt mũi nào mà khác nữa, cháu thể nghĩ như thế .

 

Tuấn Văn gặp chuyện trong lúc bắt trộm ở nhà máy đấy.”

 

Thằng ranh mở miệng hắt nước bẩn, truyền ngoài thì nhà bà còn sống nổi .

 

“Loại lời bừa đấy.”

 

Mã Kiện thèm đáp , chỉ hỏi ngược :

 

“Cậu mất khi nào?”

 

“Đầu năm nay.”

 

Thím Mai thở dài một tiếng, Trần Thanh Dư một cái, vội vàng :

 

“Cháu đừng xát muối vết thương nữa, đừng nhắc nữa.”

 

Mã Kiện mím môi :

 

“Đời đúng là vô thường thật, bác Sử lớn tuổi thế ch-ết, Lâm Tuấn Văn là thanh niên trẻ trung thế còn nữa, còn kém bao nhiêu tuổi cơ chứ.”

 

Bác Sử suýt thì ngất xỉu vì tức.

 

Mẹ nó, cái thằng khốn khiếp tiếng ?

 

Bà đang định c.h.ử.i ầm lên thì thấy một từ viện giữa lao , lảo đảo:

 

“Cả ơi!!!”

 

Bạch Phượng Tiên cũng ngờ tới, con trai cả về , bà lao tới ôm chầm lấy , gào t.h.ả.m thiết:

 

“Thằng khốn , cuối cùng mày cũng đường mà về , mày những năm qua nhớ mày thế nào ?

 

Cái đồ hiểu chuyện , năm đó với bố mày bảo cho mày xuống nông thôn, mày cứ nhất quyết đòi .

 

Mày soi gương xem cái bộ dạng mày xây dựng nông thôn ?

 

Nông thôn còn chả thèm cái ngữ g-ầy như bộ xương khô nhà mày , thế mà mày còn !

 

Mày ch-ết !

 

Kết hôn ở quê thèm về nữa, mày thật là đồ hiểu chuyện, mày đúng là chọc tức ch-ết mà.”

 

Bạch Phượng Tiên năng lộn xộn, kích động thôi.

 

Kể từ khi con trai xuống nông thôn, từng về nào.

 

Bạch Phượng Tiên mỗi khi nghĩ đến chuyện chỉ nuốt nước mắt trong.

 

Lúc tận mắt thấy về, bà ngừng ôm đ-ấm .

 

Trần Thanh Dư dắt hai đứa nhỏ lùi vài bước.

 

Mặc dù bản xuống nông thôn, nhưng cũng “đến” đây mấy tháng, về nỗi gian khổ khi xuống nông thôn cô cũng kể nhiều .

 

Rất nhiều gia đình cũng giống như nhà Bạch Phượng Tiên, con cái là bặt vô âm tín, giờ lâu ngày gặp , tự nhiên là kích động vô cùng.

 

Lúc ở viện viện đều kéo tới xem, náo động lớn như , ai mà chẳng tò mò.

 

Bạch Phượng Tiên kéo tay con trai buông, kiểm tra từ xuống , :

 

“G-ầy , con g-ầy thành thế , ngày tháng ở nông thôn khổ lắm .

 

Cái đứa thật là...”

 

Mã Kiện:

 

“Mẹ, con , con sống khá mà, nhà bố vợ con là hộ giàu trong làng, con ăn uống tệ .”

 

“Nói láo, ăn uống tệ mà mày g-ầy như thế !

 

tự dưng con về lúc ?

 

Có chuyện gì thế?”

 

Mọi cũng lẳng lặng xem, tò mò vô cùng.

 

Mã Kiện:

 

“Nhà máy chẳng đang tuyển công nhân ?

 

Con về để báo danh đấy, con cũng là nhà công nhân viên chức, tư cách báo danh mà.

 

Nếu thể một công nhân thời vụ ở thành phố thì vẫn hơn ở nông thôn nhiều.”

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“Hả?

 

Sao con chuyện ?”

 

Mã Kiện hì hì :

 

“Em gái thư cho con đấy.”

 

Bạch Phượng Tiên cảm động:

 

“Vẫn là cái con bé đó nghĩ cho nó.”

 

Nhắc đến chuyện , bà mắng:

 

“Cái con bé là đứa ngoan, chả bù cho thằng ba, suốt ngày chỉ vây quanh mụ góa phụ , một thằng thanh niên trai tráng mà cứ nhất quyết đòi tìm một mụ già hơn mười tuổi, thật sự là nó chọc cho tức ch-ết .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-394.html.]

Nó...”

 

“Khụ khụ!

 

Mẹ, đừng nữa, nhiều sợ mất mặt .”

 

Mã Kiện ngăn Bạch Phượng Tiên .

 

lúc đó, Thạch Tiểu Vĩ từ lúc nào hóng hớt, lúc nhỏ giọng :

 

“Anh về cũng báo danh , chỗ yêu cầu hộ khẩu thành phố, hộ khẩu của chuyển về nông thôn hết còn ?”

 

“Hả, còn yêu cầu về hộ khẩu nữa ?

 

Trời đất ơi, thế là mất công chạy về một chuyến .”

 

Mã Kiện kêu to lên.

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“...”

 

Đám đông xem:

 

“...”

 

Trần Thanh Dư cũng với vẻ mặt cạn lời, hóa chẳng tìm hiểu kỹ gì vội chạy về ?

 

nghĩ những lời đồn về vị đài , vẻ như sự lỗ mãng cũng là ngoại lệ.

 

Chẳng gì lạ cả.

 

Trần Thanh Dư dắt con xem náo nhiệt, thấy Mã Kiện khôi phục tinh thần nhanh.

 

Người đúng là kiểu mau quên, thẳng:

 

“Không báo danh cũng , coi như con về thăm hai thôi.

 

Con cũng tính là chạy về công cốc.”

 

Người chắc là chuyện lỗ mãng nhiều , nên bản tự điều chỉnh nhanh!

 

Bạch Phượng Tiên:

 

“Cái thằng , cái thằng ...”

 

Bà kéo tay con trai cả buông, tuy bà bốn đứa con nhưng thương nhất vẫn là đứa cả, dù đây cũng là đứa con đầu lòng của bà.

 

Bà lau nước mắt :

 

“Đi, về nhà , thịt cho con ăn.

 

Vẫn là em gái con thương nó.

 

Thằng hai với thằng ba đúng là hai thằng khốn, một đứa thì biệt tăm biệt tích, một đứa thì chỉ nịnh nọt mụ góa phụ già, thật sự sắp tụi nó chọc tức ch-ết .”

 

Mọi Bạch Phượng Tiên dắt con về nhà.

 

Trần Thanh Dư liếc mắt qua, thấy Thạch Tiểu Vĩ và Lý Linh Linh đều vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm.

 

Trần Thanh Dư:

 

“???”

 

Làm gì thế ?

 

Cô chuyển biến suy nghĩ một chút là hiểu ngay, bọn họ thêm một đối thủ cạnh tranh.

 

Dù Mã Kiện xuống nông thôn nhiều năm nhưng giáo viên, học vấn chắc chắn tồi.

 

Có thêm một là thêm một đối thủ đáng gờm.

 

Anh báo danh là kết quả nhất đối với họ.

 

Trần Thanh Dư thấu tất cả, tuy nhiên, chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô, đây là đầu tiên cô gặp Mã Kiện .

 

“Mẹ ơi, cắt tóc, cắt tóc thôi.”

 

Tiểu Giai reo lên.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Được , thu dọn một chút chúng .”

 

“Dạ !”

 

Hai nhóc tì lon ton chạy đến bên cạnh xe đạp, đợi chơi.

 

Trần Thanh Dư bật , nhanh ch.óng khóa cửa .

 

Thím Mai và mấy khác đang tụm năm tụm ba bàn tán về Mã Kiện.

 

Đừng gia đình bác Mã Chính Nghĩa điều kiện khá giả, chuyện rắc rối trong nhà cũng ít .

 

Trần Thanh Dư dắt xe cửa, Sử Trân Hương hỏi:

 

“Tiểu Trần, cháu ngoài ?”

 

Bà tò mò hỏi thăm, Trần Thanh Dư:

 

“Cháu cắt tóc ạ.”

 

Sử Trân Hương lập tức mất hứng thú, bây giờ chuyện gì lớn hơn việc Mã Kiện trở về cả.

 

Mọi cùng xì xào:

 

“Thằng nhóc vẫn bộp chộp như thế, hỏi han rõ ràng về , tiền xe cộ mất tiền chắc?

 

càn.”

 

 

Loading...