Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 393
Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:04:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ cắt tóc ngắn ạ?”
Trần Thanh Dư gật đầu:
“ .”
“ mà tóc ngắn .”
Tiểu Viên phồng đôi má nhỏ lên , trẻ con luôn cảm thấy tóc dài thướt tha mới là nhất.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ cắt quá ngắn , kiểu tóc ngắn như bà nội và các bà , mà là ngang vai, ở tầm , vẫn thể buộc lên , nhưng quá dài.”
Tóc ngắn phù hợp với “tính cách” hiện tại của cô, cho nên Trần Thanh Dư cũng định cắt thành kiểu tóc ngắn cũn cỡn mà các bà thím để, đó là kiểu vẫn thể buộc gọn .
Thím Mai từ bên ngoài về, ngang qua nhà họ, thấy lời Trần Thanh Dư thì hỏi:
“Tiểu Trần, cháu định cắt tóc ?”
Trần Thanh Dư bước chào hỏi:
“Vâng ạ.”
Thím Mai:
“Độ dài của cháu là bán lấy tiền đấy, cháu cắt tóc những mất tiền mà còn kiếm tiền nữa, thật quá.”
Hồi Trần Thanh Dư mới tới, tóc tai chút khô vàng, nhưng vì mấy tháng nay ăn uống nên dưỡng ít, trông như một b.í.m tóc đen nhánh.
Loại tóc giá.
Thím Mai khỏi hâm mộ.
“Tiếc là nhà thím con trai, nếu thím bắt nó để tóc dài, nuôi một thời gian mang bán lấy tiền .”
Thím Mai lúc nào cũng nghĩ cách tính toán kiếm tiền để phụ giúp gia đình.
Trần Thanh Dư trêu chọc:
“Con trai cũng mà thím, ai bảo ?
Chỉ cần da mặt dày thì gì cũng hết.
Để tóc dài cũng mất kha khá thời gian, còn tiết kiệm một khoản tiền cắt tóc trong thời gian dài đấy chứ.
Cắt tóc cũng tốn tiền mà thím.”
Thím Mai vẻ suy tư:
“Cũng đúng nhỉ!”
Trần Thanh Dư giật :
“Cháu đùa thôi mà thím.”
Thời buổi gì đàn ông nào để tóc dài cơ chứ.
Thím Mai:
“Cháu cũng lý đấy.
Để thím cân nhắc xem .”
Trần Thanh Dư:
“...”
Thím Mai vẻ mặt ngây của cô thì bật , :
“Thím cũng đùa thôi.”
Dù thiếu tiền đến mấy thì đàn ông để tóc dài cũng là chuyện tưởng.
Trần Thanh Dư:
“...”
Thím Mai khuôn mặt mộc mạc của cô, cảm thán:
“Mà công nhận, Tiểu Trần , cháu trông thật xinh .
Trắng trẻo, thanh tú.
Chả trách Triệu Dung cứ lải nhải, bảo cháu còn hơn cả Viên Tiểu Thúy nhà chị .”
Trần Thanh Dư xòe tay:
“Chị Triệu khéo so sánh thật đấy, so thì cũng để Hạo Tuyết so với Tiểu Thúy chứ, liên quan gì đến cháu .
Mấy chị em gái lứa tuổi đó so với mới đúng.
Cháu lớn hơn các cô mấy tuổi lận mà.”
Thím Mai:
“Cũng .
mà cháu chả thấy già hơn họ tí nào cả.”
Nhắc đến Hạo Tuyết và Tiểu Thúy, thím Mai nhịn hạ thấp giọng hỏi:
“Hôm nay bọn họ ngoài ?”
Trần Thanh Dư nghi hoặc thím Mai, hiểu chuyện gì.
Thím Mai:
“Thì là Thạch Tiểu Vĩ với Hạo Tuyết, Tiểu Thúy, Linh Linh .”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Cháu thấy, mấy dính dáng đến thế ạ?”
Chẳng lẽ cô chỉ mới ngủ bù một buổi sáng mà bỏ lỡ tin đồn chấn động nào ?
Trần Thanh Dư vội vàng kéo thím Mai hỏi:
“Thím Mai, chuyện gì xảy ạ?”
Cái đại tạp viện của họ mà, đúng là chỉ cần “đãng trí” một chút thôi là theo kịp tốc độ lan truyền của tin đồn .
Mắt Trần Thanh Dư sáng rực lên, tràn đầy tò mò.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-393.html.]
Thím Mai:
“Cũng chẳng chuyện gì lớn, nhưng mà Tiểu Vĩ lúc nào cũng dây dưa với Hạo Tuyết ?
Linh Linh thích Tiểu Vĩ, mà Tiểu Vĩ đ-ập kính cửa sổ là vì Tiểu Thúy...
Thím cứ thắc mắc, lúc bọn họ gặp thì sẽ cái vẻ gì nhỉ.
Đám thanh niên quan hệ thật phức tạp, chẳng giống thời của bọn thím chút nào, đơn thuần lắm!
Thím cứ tự hỏi xem bọn họ gặp ầm ĩ gì !
Chỉ là tò mò thôi mà!”
Trần Thanh Dư lắc đầu :
“Cháu thấy, ai mà .”
Thím Mai cảm thán:
“Cái đứa , xem náo nhiệt mà cũng chẳng theo kịp nhịp điệu gì cả, đúng là quá thật thà.
Thím thấy cháu...
Á á á!”
Thím đột nhiên hét toáng lên, mắt trợn trừng.
Trần Thanh Dư:
“Thím Mai, thím chứ?”
Thím Mai chằm chằm phía lưng Trần Thanh Dư, thét ch.ói tai:
“Á á á!”
Trần Thanh Dư phản ứng , vội vàng đầu , chỉ thấy một đàn ông trông vẻ yếu ớt, g-ầy như que củi, lưng đeo một cái bọc lớn, đang nở nụ với thím Mai:
“Thím!”
Trần Thanh Dư:
“...???”
Ai đây?
Không quen chút nào!
Giọng của thím Mai như tiếng gà lôi, gào rát cả cổ họng:
“Mã Kiện!!!
Sao cháu về !!!”
Trần Thanh Dư:
“Ai thế ạ, ai thế ạ?”
Cô nhận !
Thím Mai còn kịp trả lời thì Sử Trân Hương thấy động động tĩnh liền ló đầu xem, cũng kinh ngạc kêu lên:
“Á á á!”
Từng một đều hóa thành “gà la hét” hết cả .
Trần Thanh Dư gãi đầu.
Anh thanh niên yếu ớt rạng rỡ với , ánh mắt dừng Trần Thanh Dư, tò mò hỏi:
“Ai đây ạ?”
Tiểu Giai và Tiểu Viên thấy tiếng động cũng chạy , mỗi đứa một bên nép cạnh Trần Thanh Dư, thò đầu quan sát.
Anh thanh niên tên Mã Kiện vẻ là tự nhiên, :
“Ồ, đại tạp viện thêm mới , đây là vợ nhà ai thế, con cơ ?”
Nhìn hướng họ , kinh ngạc:
“Lâm Tuấn Văn kết hôn ?”
Lúc thím Mai mới hồn, :
“Mã Kiện, cháu về thế .
Tiểu Trần, cháu nhỉ?
Đây là Mã Kiện, con trai lớn của bác Mã, hồi xuống nông thôn .”
Trần Thanh Dư bừng tỉnh đại ngộ:
“Ồ~”
Chính là cái từng kiên quyết xuống nông thôn để xây dựng quê hương, nhưng mấy ngày chịu nổi, lóc t.h.ả.m thiết đòi về.
Thấy mắt về liền nhanh ch.óng tìm con gái của đại đội trưởng kế toán đại đội gì đó để kết hôn, chớp mắt trở thành giáo viên trường làng, sống kiếp “mặt trắng” ăn cơm mềm của nhà vợ, khiến ông bố ruột tức đến mức đòi đoạn tuyệt quan hệ mà.
Thím Mai:
“Mã Kiện, đây là vợ của Tuấn Văn, Tiểu Trần, còn đây là hai đứa nhỏ nhà họ.”
Mã Kiện cảm thán:
“Hồi xuống nông thôn, thằng nhóc Lâm Tuấn Văn mới là một đứa choai choai, giờ vợ con đề huề cơ đấy.
Cậu giờ gì ?
Vào nhà máy việc ?”
Câu hỏi khiến sắc mặt đều trở nên khó coi.
Thím Mai liếc Trần Thanh Dư một cái, :
“Tuấn Văn mất .”
“Cái gì!!!”
Mã Kiện thể tin nổi kêu lên, ngay đó về phía Sử Trân Hương, :
“Bác Sử, bác trai Từ hại ch-ết ?”