Hai thanh niên quản ngại phiền phức:
“Chúng cháu đến tìm..."
Lải nhải mãi!
Hết đến khác.
Ngay khi hai thanh niên đang kể thứ tám, bà Hoàng cuối cùng cũng gào lao từ phía :
“Con ơi, thế !
Hưng Phát nhà !
Ông trời mắt mà."
Bà chạy tới, kêu lên:
“Con trai thế nào , nặng !
Cái lũ g-iết , đang yên đang lành để ch.ó c.ắ.n cơ chứ?"
Hai thanh niên thẳng:
“Cắn m-ông , m-ông mỗi bên một miếng, cụ thể thì bà tự mà xem , chúng cháu cũng đây."
“Không .
Các đưa đến bệnh viện , các , lòng thế hả!"
Bà Hoàng đúng là hạng khách khí là gì.
Bà Triệu đến đoạn , liền xéo:
“ là thật, cái còn ăn vạ nữa cơ đấy."
Sắc mặt bà Hoàng đổi, c.h.ử.i , nhưng nghĩ đến việc Mã Chính Nghĩa thực sự đang nổi hỏa, nên gây chuyện, do dự một chút nuốt ngược trong.
Hai thanh niên cũng quen họ, vội vàng :
“Lát nữa chúng cháu còn , thời gian , hơn nữa cũng chẳng liên quan gì đến chúng cháu, chúng cháu việc cũng thể để ảnh hưởng đến công việc chứ!"
Mã Chính Nghĩa lúc cũng tới, :
“Hai , phiền hai quá, đa tạ hai qua báo tin."
“Không gì ạ, cần cảm ơn ."
Bà Hoàng vô cùng bất mãn, lầm bầm:
“Một bà già bệnh viện, mà chịu nổi?
Vương Đại Chùy, cùng ."
Vương Đại Chùy chẳng thèm quan tâm đến bà , hừ lạnh một tiếng, bỏ thẳng.
Bà Hoàng:
“Thanh niên bây giờ , đứa nào đứa nấy đều gì, hèn gì mà chẳng tìm đối tượng, cứ cái kiểu thế , mà lấy vợ?"
Mã Chính Nghĩa:
“Bà thôi cho nhờ, bà cứ cái kiểu mãi, ai mà chịu cho nổi?"
Bà Triệu:
“ thế."
Mã Chính Nghĩa day day thái dương, :
“Bà Triệu, bà cũng về nhà nghỉ ngơi một chút , lát nữa là , nghỉ ngơi thì lấy sức mà việc."
Bà Triệu:
“Cái đáng gì, bà đây lúc nào cũng tràn đầy tinh thần."
Bà quả thực là tràn đầy sức sống.
Mã Chính Nghĩa:
“Đi thôi, về nhà nghỉ ngơi một lát ."
Bà Triệu vẻ mệt mỏi của Mã Chính Nghĩa, thầm nghĩ đám đàn ông đúng là bằng đám đàn bà.
Cùng là thức đêm, đàn ông cứ như sắp ch-ết đến nơi , bà già như bà đây vẫn còn đầy tinh thần .
Chẳng thể so !
Bà hừ một tiếng.
Tuy nhiên vẫn nhận lòng của ông , Mã Chính Nghĩa bảo về nhà nghỉ ngơi, bà Triệu cũng về nhà, bước cửa thấy Trần Thanh Dư nghỉ .
Bà tò mò hỏi:
“Sao cô ngoài xem náo nhiệt?"
Trần Thanh Dư:
“Không cần xem cũng là chuyện gì ."
Cô lười biếng, giường sưởi cử động, :
“Sao ?
Tìm thấy Thạch Hiểu Vỹ ?"
Bà Triệu:
“Tìm thấy , đang quấy rầy lung tung cả lên, đám đàn ông ở đại viện chúng , đứa nào đứa nấy đúng là gì.
Chỉ con trai là còn , cô xem mấy đứa khác là cái hạng gì chứ.
chuyện cũng , coi như cái nồi quăng .
Từ nay về bà đây trong sạch nhé."
Trần Thanh Dư lớn, cảm thán:
“Thật ngờ, chuyện như xảy ."
Bà Triệu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-389.html.]
“Ai bảo chứ?
À đúng , Trương Hưng Phát ch.ó c.ắ.n, là do cô ?"
Trần Thanh Dư trợn tròn mắt, vội vàng :
“Cái nhé, bà đừng vu oan cho , là tự xui xẻo thôi.
Ai bảo rảnh rỗi quá, đang yên lành đ-ánh ch.ó hoang, thế là thế đấy.
Chẳng liên quan gì đến cả."
Bà Triệu tin.
Trong lòng bà, Trần Thanh Dư chính là đại ác ma, hạng lành gì.
Bà nghi ngờ Trần Thanh Dư, tin đó là tai nạn, Trần Thanh Dư:
“Thật mà.
thực sự vô tội mà!"
Bà Triệu:
“Ồ."
Trần Thanh Dư:
“Chao ôi, bà ... thôi bỏ , dù cũng quan trọng."
Bà Triệu:
“Ồ."
Trần Thanh Dư đảo mắt, nữa, tùy nghĩ thế nào thì nghĩ.
Kệ bà .
Bà Triệu:
“À đúng , hôm nay cô đối phó với nhà Lý Đại Sơn ?"
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô :
“Thật , cũng chẳng đối phó gì, là họ tự nhảy xuống hố phân đấy."
Bà Triệu khóe miệng giật giật, Trần Thanh Dư đầy ẩn ý, biểu cảm hiện rõ mồn một là:
“Chuyện , cô xem tin nhé.”
Bà từng thấy ai tự nhảy xuống hố phân cả.
Trần Thanh Dư:
“Thật mà!"
Mắt cô mở to đen láy, thực sự, dối lấy một chữ.
rõ ràng là chẳng ai tin cả.
Thế thì...
Trần Thanh Dư bất lực lên trần nhà, buồn bã thở dài, cô cảm thấy thật là vô tội nha.
Rõ ràng cô , nhưng chẳng ai tin cả.
Bà Triệu:
“ sống ngần tuổi , từng thấy ai tự nhảy xuống hố phân, cũng thấy ai cái sở thích cả."
Tóm là, cô đừng hòng lừa .
Trần Thanh Dư:
“Thôi thôi, bỏ !
Mệt , cũng ."
Dù cô cũng chẳng giải thích nổi nữa .
Trong mắt bà Triệu, cô chính là một đại ma đầu.
Bà Triệu:
“Con dâu , thấy cô thực sự giỏi đấy, cũng may là cô, chứ nếu là báo thù, thì thực sự chẳng nên trò trống gì, nhưng cô xem cô giỏi kìa.
Trị bọn họ đấy."
Không đùa.
Điểm bà Triệu thật lòng, thực sự cảm ơn Trần Thanh Dư.
Cô tuy liều lĩnh, nhưng cũng coi là liều lĩnh đầu óc.
Giỏi hơn bà nhiều.
Nếu chỉ bà, thì chẳng chịu bao nhiêu thiệt thòi .
Bà Triệu ít nhiều cũng hiểu tính cách của chính .
Bà , đ-ánh nh-au thì , nhưng nóng nảy, vòng vo.
Cũng thấu mưu kế của khác.
Có Trần Thanh Dư , quả nhiên hơn nhiều.
“Hừ, hồi lão còn cầm đầu cô lập con trai , cố ý giao cho nó việc nặng, sư phụ mà chẳng thèm dạy bảo gì, bây giờ thì , xem lão mất mặt !
Hết đến khác nhảy xuống hố phân, tin khác chê lão thối, cô cứ đợi mà xem, sẽ rêu rao cho lão một phen, cho thiên hạ đều !
Để tất cả đều chê bai lão , xem bản lão nếm trải mùi vị đó .
Hừ!
Lần , lão mất hết thể diện, đáng đời!"