Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 385
Cập nhật lúc: 2026-02-19 12:04:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư:
“Không nữa, chắc là nhỉ?
Dù cũng là một thanh niên trai tráng, đến mức yếu ớt thế chứ?"
Vương Mỹ Lan hừ một tiếng, tỏ rõ thái độ.
Chị Phạm quá thiên vị, cho nên Thạch Hiểu Vỹ từ nhỏ đến lớn đều nuông chiều, một chút khổ cũng chịu nổi.
Chị đầy ẩn ý.
Trần Thanh Dư cái lỗ thủng nhà họ Viên, :
“Chuyện kính cửa coi như xong chứ?"
Vương Mỹ Lan:
“Bị bắt quả tang , chắc chắn nhà họ bỏ tiền thôi."
Vương Mỹ Lan thật sự kinh ngạc:
“Chị thật ngờ, chuyện là do Thạch Hiểu Vỹ ."
Nói thật, đó nhà chị nghi ngờ nhất chính là bà Triệu đấy, ngờ !
Thật sự khiến ngờ tới.
Oan uổng .
Ánh mắt chị Trần Thanh Dư chút áy náy.
Trần Thanh Dư:
“........................"
Kẻ đổ vỏ!
Cô mím môi, gì.
Vương Mỹ Lan đột nhiên tiến gần Trần Thanh Dư, nhỏ giọng hỏi:
“Tiểu Trần , chị hỏi em chút chuyện."
Trần Thanh Dư:
“Chị ."
Vương Mỹ Lan:
“Hồi lúc em mang thai, ăn cái gì ?
Hay là phương thu-ốc bí truyền nào ?"
Trần Thanh Dư:
“???"
Vương Mỹ Lan đôi mắt to trong vắt của cô, :
“Em ăn cái gì mà sinh cặp long phụng thế?"
Trần Thanh Dư gãi đầu, :
“Em ăn gì ."
Cô ngơ ngác Vương Mỹ Lan, một hồi lâu mới hiểu vấn đề.
Quả nhiên, đúng là một chuyện ho!
Quả nhiên tin đồn sân điên cuồng cầu con là sai chút nào, đều hỏi thăm đến tận chỗ cô .
Trần Thanh Dư:
“Em bí quyết gì , cứ thuận theo tự nhiên thôi.
Với gì bí phương như chứ!
Em bao giờ."
Vương Mỹ Lan:
“Sao ?
Có đấy, chị những gia đình giàu ngày xưa đều cả."
Trần Thanh Dư:
“???"
Cô bất lực giang tay:
“Nhà em cũng gia đình giàu gì!
Hơn nữa em luôn cảm thấy chuyện gia đình giàu bí phương cũng là nhảm thôi, mấy nhà giàu đó cũng thấy nhà nào cũng sinh con trai ."
Trần Thanh Dư cảm thấy lời chắc chẳng ai tin nhỉ?
Trước khi xuyên cô sống ở năm mươi năm , cũng chẳng thấy phát triển đến mức m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên mà thể kiểm soát sinh trai gái cả!
Trần Thanh Dư:
“Thật trai gái đều như mà."
Vương Mỹ Lan:
“Nói thì , nhưng cũng một đứa con trai chứ, chị ba đứa con gái .
Không sinh con trai, Kiến Quốc cũng chẳng ngóc đầu lên nổi.
Đàn ông ai mà con trai nối dõi tông đường?"
Trần Thanh Dư mím môi.
Vương Mỹ Lan:
“Chao ôi, em xem bà Sử bí phương ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-385.html.]
Em bà bao giờ ?
Mẹ chồng em và bà cùng lứa tuổi, chắc bà đấy nhỉ?"
Trần Thanh Dư:
“Em ."
Vương Mỹ Lan:
“Thở dài."
Chị thở dài một tiếng, hai cứ mải mê trò chuyện, nên chú ý thấy Viên Tiểu Thúy vẫn .
Cũng đúng, thêm một cô bé như nó cũng chẳng nhiều, bớt cũng chẳng ít.
Viên Tiểu Thúy chẳng qua chỉ là một cô bé mà thôi.
Nó vểnh tai lời của Vương Mỹ Lan và Trần Thanh Dư, lên tiếng :
“Hồi ở trong thôn ăn nhiều lựu thể sinh con trai.
Có điều bao giờ ăn, cũng thấy quả lựu trông như thế nào."
“Lựu?
Đó là một loại trái cây ?"
Vương Mỹ Lan dù cũng chút kiến thức, nhưng chị cũng từng thấy quả lựu .
Họ đều là những gia đình bình thường, loại trái cây lạ lẫm như bán.
Trần Thanh Dư rơi trạng thái hoang mang tột độ, ăn lựu sinh con trai?
Chưa bao giờ nha!
Cô :
“ bao giờ chuyện ."
Viên Tiểu Thúy:
“Lựu quý giá như , cô tất nhiên là qua , bà thím ở thôn chúng hồi trẻ từng nha trong gia đình giàu đấy.
Kiến thức nhiều lắm.
Người thành phố cũng bằng bà .
Nghe quả lựu nhiều hạt, nhiều hạt tức là nhiều con (đa t.ử), cô xem, chẳng là ứng nghiệm ?"
Trần Thanh Dư im lặng.
Được , các vui là .
Chẳng ?
Mắt Vương Mỹ Lan sáng rực lên kìa.
“Vậy chị hỏi thăm kỹ mới , thứ đúng là thấy bán."
Càng là thứ khó mua, Vương Mỹ Lan càng tin rằng thứ đó hiệu quả.
Trần Thanh Dư gì cho .
Viên Tiểu Thúy đắc ý hếch cằm, :
“Tuy hồi nhỏ sống ở nông thôn, nhưng kiến thức ít .
Chẳng kém gì các cô gái thành phố các ."
Trần Thanh Dư nhướng mày.
Có lẽ vì nhận một tin từ chỗ Viên Tiểu Thúy, Vương Mỹ Lan cũng thiện với cô bé hơn vài phần, :
“Tiểu Thúy , chuyện thi cử của em chắc chắn ?"
Sắc mặt Viên Tiểu Thúy lập tức trở nên khó coi, tuy là uống say, nhưng khi tỉnh r-ượu nó cũng quên sạch, vẫn nhớ một chút, nghĩ đến tình cảnh lúc đó, mặt Viên Tiểu Thúy đen , bây giờ nó cũng đang phiền lòng.
Chuyện thành, còn đắc tội với , nếu thi đỗ thì .
Nó chẳng về quê chút nào.
Viên Tiểu Thúy cứng giọng:
“ sẽ cố gắng thi ."
Vương Mỹ Lan:
“Nhà em ưu thế hơn nhà khác, lão Viên và Triệu Dung đều là sinh viên đại học, các em cũng chính quy hướng dẫn, là giỏi hơn khác ."
Viên Tiểu Thúy lập tức đắc ý trở :
“Đó là đương nhiên, bố giỏi lắm đấy."
Nó sùng bái bố ruột Viên Hạo Dân, :
“Bố tài hoa, tiếc là một lãnh đạo tài hoa, chỉ xem lấy lòng khác , hại bố đến giờ vẫn thăng chức.
Đều là do lãnh đạo mù mắt!"
Viên Tiểu Thúy hậm hực.
Trần Thanh Dư:
“...?"
Cô cảm thấy, Viên Tiểu Thúy đúng là bộ lọc quá dày đối với bố ruột nha, với cái trình độ của Viên Hạo Dân, trọng dụng ông mới là bình thường đấy.
“Bố là những sinh viên đại học đời đầu đấy, cô xem một đứa con nhà nông mà thể thành danh là khó khăn bao, bố thật sự là một ..."
Thấy Viên Tiểu Thúy bắt đầu bốc phét về bố , Trần Thanh Dư nổi nữa, :
“Con nhà còn nhỏ, yên tâm, về nhà đây."
Cuối cùng cũng lúc khoe Lâm Tuấn Văn thì khác cảm giác gì .
Trần Thanh Dư thẳng về nhà, Vương Mỹ Lan vẫn còn đang tán gẫu với Viên Tiểu Thúy, quả nhiên bí quyết sinh con là quan trọng như .