Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 383

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:59:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bị bắt quả tang thế mà còn bảo trong sạch?”

 

“Cái gì mà bắt quả tang, bắt , chứ đây.

 

Trước đây con trai , hơn nữa, Viên Tiểu Thúy hôm qua mắng nhà chúng thậm tệ như thế, con trai tức giận chẳng là quá bình thường ?

 

Rơi ai mà chẳng tức giận chứ?

 

Nhà cũng quá là bắt nạt .

 

Chẳng lẽ còn cho phép chúng phát tiết một chút ?”

 

“Bà đúng là cái loại hồ đồ lăng nhăng, lúc còn định chối phăng thừa nhận, nhà bà thì là ai?

 

Cái thằng nhóc nhà bà vốn dĩ chẳng loại lành gì...”

 

Hai bên nhanh ch.óng cãi ỏm tỏi.

 

Trần Thanh Dư hiện trường loạn thành một đoàn, trong lòng cảm thán, ai mà ngờ chứ, kính nhà họ ném ba , hóa là ba .

 

hiển nhiên, bây giờ họ đều tin chắc rằng tất cả là do Thạch Hiểu Vĩ .

 

Hây, kẻ đổ vỏ.

 

Thạch Hiểu Vĩ cũng khách sáo, giọng hề nhỏ:

 

“Nhà ông thất đức thì thể như !

 

Muốn tất cả đều là do thể nào!

 

Ngay cả chuyện hôm nay, cũng .”

 

Mọi kinh ngạc , ném kính bắt quả tang tại trận mà còn ngang ngược thế ?

 

Mà đừng nha, Thạch Hiểu Vĩ đúng là ngang ngược thật, cao giọng:

 

căn bản !

 

sợ!”

 

Chị Phạm:

 

“Con trai bảo thì tức là , nhà các thật sự nên tự suy nghĩ xem những cái chuyện gì !

 

Phản tỉnh một chút.”

 

Trần Thanh Dư cũng kinh ngạc:

 

“Nhà các , mà lý lẽ hùng hồn thế chứ!”

 

Chương 67 Kẻ Đổ Vỏ

 

Nửa đêm nửa hôm thế , từng một đều tinh thần.

 

Nửa đêm thường xuyên xảy chuyện, quen , buồn ngủ, thật sự là buồn ngủ nữa.

 

Từng một lượt nhà họ Viên, chị Phạm và con trai đang lý lẽ hùng hồn.

 

Phải rằng, việc bắt quả tang mà còn thể ngang ngược như , đúng là hiếm thấy.

 

Chị Phạm cảm thấy nhà , ngược còn :

 

“Viên Tiểu Thúy nhà các coi thường nhà chúng như thế, con trai ý kiến thì ?

 

Chuyện rơi ai mà chẳng tức giận chứ?

 

Người bảo r-ượu lời , thấy đó chính là suy nghĩ của nhà các đấy, chắc chắn là bàn tán ở nhà .”

 

Chị Phạm tiếp tục :

 

“Sao nào?

 

Nhà các đến cửa xin một câu là ép nhà chúng bỏ qua , nhà chúng còn bỏ qua , con trai là xót vợ chồng già chúng bỗng dưng mắng nhiếc, nên mới trút giận cho chúng .

 

Các ý kiến gì thì cứ nhắm đây !”

 

Chị Phạm liên tiếp công kích:

 

“Con trai chỉ ném một thôi, các cũng thể vì tìm thấy thủ phạm thực sự mà định đổ hết lên đầu con trai , nào?

 

Con trai trông giống kẻ đổ vỏ lắm ?

 

cho các , đừng mơ!

 

Các cũng xem là cái hạng gì, trông chẳng giống loại lành gì cả, đắc tội với bao nhiêu , hạng ném kính nhà các chắc xếp thành hàng dài chứ, con trai vô tội nhất.”

 

Chị Phạm hề rằng, câu càng tô càng đen.

 

Vốn dĩ chuyện qua , nghĩ kỹ lẽ sẽ thấy lời chị Phạm chút lý lẽ, nhưng cái thái độ của chị Phạm, cứ liên tục rũ bỏ trách nhiệm cho con trai , ngược cảm thấy, đây đúng là “giấu đầu hở đuôi” !

 

Vậy thì chắc chắn là do Thạch Hiểu Vĩ nhà bà .

 

thì thông minh đều nghĩ như .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-383.html.]

Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao, Viên Hạo Dân sắp tức ch-ết .

 

Ông cái bộ mặt lý lẽ hùng hồn của chị Phạm, :

 

“Nhà đắc tội với ?

 

Nhà đắc tội với ai?

 

Ai mà chẳng gia đình Viên Hạo Dân là hạng thế nào?

 

Bà tưởng ai cũng là cái loại như bà chắc?

 

Bà đúng là cho thấy tởm lợm.”

 

Triệu Dung vội vàng kéo chồng , :

 

“Được , , cũng bớt giận .”

 

đầu , giọng điệu nhẹ nhàng nhưng hề khách sáo:

 

“Chị Phạm , lời chị cứ như thể nhà chọc giận bao nhiêu .

 

Nếu như , chúng báo công an thôi, tóm nhà chị mấy , thể điều tra rõ ràng minh bạch.

 

Nếu do Hiểu Vĩ nhà chị , thì cũng trả sự trong sạch cho .

 

Nhà cũng yên lòng.

 

Nếu cứ dăm bữa nửa tháng như , chúng chịu nổi .

 

tìm công an ngay đây.”

 

“Không .

 

Không .”

 

Chị Phạm hét lên.

 

Đừng lý lẽ hùng hồn gây chuyện, nhưng bà cũng đồ ngốc, trong lòng bà hiểu rõ, bắt quả tang tại trận thế , cho dù đây do con trai bà , thì cũng đừng hòng rũ bỏ .

 

Con trai bà tuyệt đối thể đó, một ngày một giờ cũng .

 

Cậu còn nhà máy việc nữa.

 

Nếu vết nhơ như , thì chuyện tìm việc coi như đừng nghĩ tới nữa, , tuyệt đối .

 

Chị Phạm vội vàng :

 

“Chuyện trong đại viện, tìm công an gì!

 

Công an bận rộn lắm, chúng gây thêm phiền phức cho , vả mấy cũng bảo tìm công an , đòi tìm công an?

 

Nhà các cố ý nhắm nhà ?”

 

Trần Thanh Dư:

 

“Giỏi thật!

 

là giỏi thật!”

 

Cô cảm thấy chị Phạm như , đúng là thể khiến cái vỏ đổ một cách chắc chắn .

 

Trần Thanh Dư dĩ nhiên hai nhà họ ném, nhưng ngoài mà, biểu hiện của chị Phạm, bà quá là chột .

 

Quả nhiên, lúc Triệu Dung cũng mỉa mai thành tiếng, :

 

“Chuyện đến nước , chúng tìm công an thì khác tưởng nhắm nhà chị đấy, tìm công an đúng?

 

Chị Phạm , chúng cùng ở một đại viện bao nhiêu năm , chị hẳn là thế nào, Triệu Dung kẻ gây chuyện, nhưng bắt nạt đến mức , tóm cũng đòi công bằng chứ?”

 

Triệu Dung lúc thực sự là lửa giận bốc ngùn ngụt, dạo gần đây bà thực sự là chuyện đều thuận lợi.

 

Vốn dĩ đều tính toán kỹ lưỡng cả , nhưng ai mà ngờ cái con ngốc Viên Tiểu Thúy gây bao nhiêu chuyện, chỉ chuyện công việc mà còn đắc tội với .

 

Triệu Dung bây giờ cứ nghĩ đến là đầu óc ong ong, những đó trong đại viện, chuyện vụn vặt thường ngày cho chút lợi lộc là xong .

 

Bây giờ phản ứng gì, nhưng đắc tội với cứ đắc tội xong là xong chuyện ?

 

Điều bà sợ nhất bây giờ chính là chơi lưng.

 

Triệu Dung vốn dĩ áp lực lớn, buổi tối ngủ , ngờ nhờ thế mà bắt kẻ ném kính.

 

Vừa thấy là thằng nhóc Thạch Hiểu Vĩ, bà thể giận ?

 

Thằng nhóc tính là cái thứ gì chứ.

 

Bà khinh bỉ hai con lăng nhăng hồ đồ , :

 

“Vốn dĩ cùng một đại viện, định thôi , nhưng ngờ các nghĩ như , nếu phân bua cho rõ ràng thì chúng cứ phân bua.

 

Nhà chúng tuy gây chuyện, nhưng cũng sợ chuyện.

 

Không ai bắt nạt kiểu đó .”

 

 

Loading...