Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 345
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:48:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hầy, động vật cũng tham ăn thật đấy.”
Tiểu Giai và Tiểu Viên chạy từ lúc nào, tò mò hỏi:
“Mẹ ơi, cái con dài dài là giun đất, gà mái già thích ăn giun đất đúng ạ?"
Trần Thanh Dư:
“ ."
Cô hỏi:
“Các con thử ?"
“Dạ ."
Hai đứa nhỏ động tác thạo lắm, đôi đũa dài cầm quen tay, nhưng vẫn run rẩy đút giun đất cho con gà mái già.
Nhìn thấy con gà mái mổ một phát tha mất con giun, Tiểu Giai thốt lên:
“Hô!"
Tiểu Viên chăm chú chằm chằm chuồng gà:
“Mày đẻ trứng cho nhé!"
Điều trẻ con quan tâm nhất, chỉ trứng gà mà thôi.
Trần Thanh Dư bật thành tiếng.
“Chỗ còn cho ăn nữa, để dành ngày mai dùng, đến lúc đó giao hết cho các con cho ăn, ?"
“Dạ !"
Trần Thanh Dư điệu bộ của hai đứa trẻ, dặn dò:
“Tay thò trong chuồng gà , nó mổ đấy.
Biết ?"
“Dạ ạ."
Ba con họ đang hòa thuận vui vẻ thì Thạch Hiểu Vỹ ở đối diện sa sầm mặt mày .
Kể từ sự cố “sách đắn", mấy ngày nay ít khi xuất hiện mặt .
Thỉnh thoảng gặp khác cũng vội vội vàng vàng, coi như thấy.
Lúc cũng , thấy ba con Trần Thanh Dư mà cứ như thấy, bước thật nhanh ngoài, trông vẻ là vệ sinh.
Cái gã nếu vệ sinh thì ước chừng cũng chẳng buồn khỏi cửa.
Chỉ là, tới sân thì thấy Lý Linh Linh từ trong nhà .
Tai của Trần Thanh Dư lập tức dựng lên.
Đây là đôi tai thỏ hóng hớt.
Cô cúi đầu chằm chằm chuồng gà, cứ như thể hoa đó .
khóe mắt cô liếc về phía cửa.
Thạch Hiểu Vỹ thấy Lý Linh Linh, khinh bỉ một tiếng, lầm bầm:
“Thay lòng đổi ."
Anh thích Lý Linh Linh là một chuyện, nhưng Lý Linh Linh rõ ràng là thích , mà chung thủy đến cùng mà thích khác, trong mắt đó chính là lòng đổi , giữ đạo con gái.
Trong lòng khinh thường loại như nhất.
Lý Linh Linh cũng ngờ những lời như , cô với vẻ tổn thương, nhưng nhanh đó, cô nảy sinh vài phần phục, :
“Nói lưng khác thì bản cũng gì ."
Cô càng lúc càng cảm thấy thật chuẩn, cái gã Thạch Hiểu Vỹ , quả thực là một đàn ông đáng để dựa dẫm.
Lý Linh Linh cũng chẳng thèm để ý đến , sải bước thẳng về phía , cũng lầm bầm:
“Chó khôn chắn đường."
“Cô!"
Anh ngờ Lý Linh Linh dám bất lịch sự với như .
Trong lòng , Lý Linh Linh luôn là một kẻ bám đuôi, dù thì cô cũng thích .
Thạch Hiểu Vỹ luôn lấy Lý Linh Linh để đề cao bản , giờ đây Lý Linh Linh “l-iếm" nữa ?
Thạch Hiểu Vỹ đờ tại chỗ.
Trần Thanh Dư xem xong kịch , lắc đầu, thầm nghĩ cũng tự đề cao quá đấy, xem, mặt cuộc sống mưu sinh, ai dám bảo coi tình yêu là một chứ.
Tự tin thái quá là .
Một đoạn nhạc đệm nhỏ, Trần Thanh Dư thấy thêm kịch gì nữa, bèn về nhà.
Lúc là chiều tà, ống khói nhà ai nấy cũng bắt đầu bốc khói, Trần Thanh Dư ăn nhiều nên tự nhiên cũng nhiều, vì cô đóng cửa nấu cơm.
Nhà khác thì chắc, hôm nay nhà ai ăn thịt mà lúc ngửi thấy mùi thơm truyền .
Mùi vị đại khái là truyền tới từ sân giữa, Trần Thanh Dư ló đầu một cái tiếp tục bận rộn việc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-345.html.]
Tiểu Giai và Tiểu Viên thì dắt tay xem náo nhiệt, một lát , hai đứa nhỏ “tạch tạch tạch" chạy về.
“Mẹ ơi, là nhà dì Triệu ăn thịt ạ."
Trần Thanh Dư:
“Sao thế?
Các con thèm ?"
Hai đứa nhỏ thẹn thùng, xoa xoa cái bụng nhỏ :
“Cũng... cũng ạ."
Trần Thanh Dư nghĩ cũng đúng, dạo nhà cô ăn cá, ăn thịt ít hẳn.
Trần Thanh Dư:
“Vậy các con đừng vội, đợi ngày mai cũng mua thịt về cho các con ăn."
“Dạ!"
Hai nhóc tì lập tức phấn chấn hẳn lên.
Trần Thanh Dư:
“Các con rửa tay ."
“Dạ."
Mùi thịt xào lan tỏa trong sân, về đến cổng lớn đều rảo bước nhanh hơn vài bước, hận thể đó là cơm canh nhà .
Ngay cả bà Triệu cũng thế.
Có điều bà về đến cửa nhà là như xác ch-ết vùng dậy gào toáng lên:
“Trời đất ơi, đây là xe nhà ?
Ái chà chà, nhà cũng xe cơ !
Ông trời ơi, ông thật với Triệu Đại Nha quá.
Triệu Đại Nha lúc sinh thời thế mà cũng thể sở hữu một chiếc xe đạp, đúng là chính sách của Đảng , chính sách của nhà máy mà."
Bà Triệu về nhào tới chiếc xe đạp, những lời khác tạm thời , cứ gọi trời gọi đất cái .
Bà tỉ mỉ sờ mó chiếc xe đạp, yêu rời tay.
Nói:
“Mọi xem , xem , đây đúng là cảm giác của hãng Phượng Hoàng nha~ Đây là thứ mà những chiếc xe đạp khác .
Ơ, chỗ còn cái giỏ?"
Trần Thanh Dư:
“Con mua đấy ạ."
Lão thái Triệu:
“Tốt lắm, việc con đấy."
Bà gào thét ầm ĩ, sờ xe đạp buông tay, mấy ông chú về cũng xúm xem, đàn ông mà, ai mà mê xe, ít nhiều cũng mang theo vài phần ghen tị.
Đã bao giờ bà Triệu thể lấy phiếu mua xe đạp chứ?
Mọi xem còn thiên lý ?
Càng nghĩ càng thấy ghen tị, chỉ hận thể lúc đó mặt là , giải vây cũng là , chẳng ai ngờ chủ nhiệm Vương thể tranh thủ phiếu xe đạp cho cơ chứ.
Bây giờ bao nhiêu xem náo nhiệt đều đang rơi nước mắt chua xót.
Chỉ hận bản lúc đó giữ kẽ tay.
Làm việc cho lãnh đạo thì xông xáo lên chứ!
Cái vị chủ nhiệm phòng nhân sự cũng là một cán bộ đấy!
Sơ suất quá mà!
“Bà Triệu, nhà bà khá thật đấy, giờ sắm cả xe đạp .
Sao nào?
Sau bà đạp xe ?"
Bà Triệu:
“ đạp xe gì, nhà máy gần thế , xe để cho con dâu dùng.
Nó ngày nào cũng câu cá, đây là xe buýt, còn tốn mất hai lượt tiền xe buýt, giờ thì , khoản tiền tiết kiệm ."
Lão thái Triệu thực tâm tính toán cái sổ sách , :
“Con dâu ngày nào câu cá cũng thu hoạch, ăn hết nhà phơi khô cá.
Mùa đông cũng thêm một món thức ăn mặn, ái chà chà.
Phải hàng ngày mới hợp lý chứ.
Có khi cái tiền xe với tiền mua rau cũng tiết kiệm tiền xe đạp chứ."