Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 310

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mọi ai lên tiếng.”

 

Ờ, sách ?

 

Mọi đều sách ở mà!

 

chẳng lẽ ai thể xuống vớt lên ?

 

Sử Trân Hương đắc ý, đó :

 

“Đều là hàng xóm láng giềng cả, chẳng mong lành gì, Hiểu Vĩ với con trai út nhà hai đứa vốn thiết, đùa giỡn thôi, mà cũng coi là thật."

 

“Đó là loại sách đoan chính."

 

Không ai nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

 

Sử Trân Hương chống nạnh:

 

“Sách gì mà đoan chính, bà mang đây xem nào!

 

bằng chứng ?

 

Mà bà dám bảo là đoan chính?"

 

Hiện trường im phăng phắc.

 

Lúc Trần Thanh Dư cũng cảm thán bố Thạch Hiểu Vĩ não nhảy nhanh thật, Thạch Sơn thì vẻ là một kẻ thích lê la hóng hớt trong đám đàn bà con gái, nhưng thực tế thời khắc mấu chốt phản ứng cực kỳ nhanh.

 

Ông như là bằng chứng còn nữa.

 

Chẳng ai thể nhảy hố phân tìm chứ?

 

Có tìm thấy còn là một chuyện.

 

Lúc đó đều đau bụng chịu nổi, chia cho , qua thì thấy đúng là lòng thật.

 

thật sự tiêu hủy bằng chứng.

 

Ai dám đó là cuốn sách đoan chính?

 

Bà đưa bằng chứng !

 

Trần Thanh Dư thêm hiểu mới về tên Thạch Sơn .

 

Phản ứng của con thời khắc mấu chốt thể thấy đó là kẻ thông minh .

 

Thạch Sơn thông minh hơn cô tưởng, thảo nào Phạm đại tỷ nuôi đàn ông một lời oán thán.

 

Thạch Sơn chắc chắn là tài khéo miệng.

 

Lúc Thạch Sơn mặt, nhưng ông xử lý cuốn sách đó, Sử Trân Hương mới thể sợ hãi gì như !

 

Mấy đồng chí công an cũng truy hỏi thêm, họ cũng , cuốn sách đó dùng “giấy vệ sinh" mất , họ cũng chẳng đến mức vì một cuốn sách mà vét hố phân, vả chuyện thật sự .

 

Tuy nhiên, nguồn gốc của loại đồ vật vẫn hỏi cho rõ.

 

Việc tìm Thạch Hiểu Vĩ .

 

Có lẽ là công an đến, cũng chẳng ai truyền lời, lúc các đồng chí nam lục tục trở về.

 

Triệu lão thái:

 

“Ơ ~ cái ...

 

Từ Cao Minh với hai cha con Trương Hưng Phát ?

 

Sao thế?

 

Ở trong nhà vệ sinh nữa ?

 

Chuyện mà trốn ?

 

Trốn mùng một trốn mười lăm, ai mà chẳng khắp họ là phân chứ."

 

“Triệu đại ma bà năng kiểu gì thế."

 

Sử Trân Hương vui.

 

Triệu đại ma:

 

“Bà tự nhà vệ sinh mà xem, nào, chẳng lẽ dối ?

 

Bà tự mà hỏi xem, ai mà chẳng chứ."

 

Sử Trân Hương, tức run !

 

Buổi yến tiệc đúng là xui xẻo tám đời.

 

Sử Trân Hương càng giận kẻ đầu tiên phao tin đồn nhảm tính kế bắt nhà bà mời khách hơn, đúng là hại ch-ết mà.

 

thật sự là vô cùng oan ức.

 

“Sử đại ma, Sử đại ma, Từ đại thúc bảo bà xách hai thùng nước ngoài đó dội cho ông một chút!"

 

Lúc con trai nhà thím Mai chạy , truyền một cái tin.

 

Sử Trân Hương:

 

“Hả!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-310.html.]

 

Triệu đại ma:

 

“Bà xem, mà, dính đầy phân nên dám về..."

 

“Bà im miệng cho !"

 

Sử Trân Hương hét lên một tiếng, vội vàng tất bật chuẩn , cũng chẳng màng đến việc bản cũng đang khó chịu, vội vã ngoài.

 

Triệu đại ma:

 

“Thật là, lời thật thì thường khó ."

 

Mấy đồng chí công an ngơ ngác một nữa:

 

“..."

 

Nói thật, họ chút hiểu Triệu đại ma lòng như thế .

 

Ừm, là đồn cảnh sát phụ trách khu vực , họ ít nhiều cũng qua danh tiếng của Triệu đại ma, lúc mới đầu kịp nhận , nhưng giờ thì khớp hiệu .

 

Cái thật sự là thể trách khác thích bà , cái miệng quá lèo nhèo , quá lắm lời!

 

Triệu đại ma:

 

“Con dâu, lát nữa con đem cái vứt cho mèo hoang bên ngoài , mà đừng nhé, từ khi lũ mèo hoang quanh đây lượn lờ cửa nhà , cảm giác chuột bọ trong các nhà cũng ít hẳn, đây là công lao của nhà đấy."

 

Bà đắc ý tự thổi phồng , tuy nhiên những khác đều coi như thấy, thấy.

 

Triệu đại ma lải nhải đủ mới dùng dây cước xâu cá muối , treo mái hiên, vô cùng đắc ý:

 

“Ngày tháng của nhà , sự dẫn dắt của thì ngày càng thăng tiến."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Vâng, tất cả là nhờ cả."

 

Giọng cô nhẹ nhàng mềm mại.

 

Triệu lão thái:

 

“..."

 

Thật giả tạo, đúng là kẻ hai mặt.

 

những khác đều tỏ vẻ chẳng gì ngạc nhiên, bà cảm thán nữa, thế gian ai cũng là thông minh, thể thấu sự giả tạo của khác, chắc chắn là bà !

 

Triệu lão thái cũng chẳng rảnh mà quản Trần Thanh Dư, bận rộn xong rửa sạch tay là vèo vèo ngoài, :

 

xem mấy thế nào đây."

 

Bà vô cùng xem mấy ở trong nhà vệ sinh bày hầy thành cái dạng ch.ó ch-ết gì, mặc dù lẽ buồn nôn, nhưng mà, vẫn xem!

 

, ai mà chẳng xem đối thủ mâu thuẫn với sống thê t.h.ả.m chứ.

 

Đừng mấy cái đại đạo lý gì, chỉ hỏi thật lòng một câu, ai mà chẳng xem!

 

Triệu đại ma hăm hở xông ngoài, đầu tiên, thấy Từ Cao Minh cởi quần ngoài , chỉ mặc một cái quần lót, ồ, màu xám xịt, đang cầm xà phòng gội đầu.

 

Triệu đại ma thấy gì nhiều hơn, nhưng tận mắt thấy chỗ nước gội xong đều màu vàng, Triệu lão thái:

 

“Hô!"

 

Sử Trân Hương thấy nước đủ dùng, :

 

“Thằng cả thằng hai hai đứa về mượn cái thùng xách thêm ít nước đây."

 

Mấy đứa con trai nhà họ Từ đều gật đầu lệnh.

 

Ngược con dâu thứ hai :

 

“Mẹ, bẩn thế , chắc cho mượn ."

 

Sử Trân Hương lập tức lườm con dâu thứ hai một cái, chỉ thấy đứa con dâu thật sự là dễ thương chút nào, :

 

“Bán em xa mua láng giềng gần, mượn cái thùng nước thì ?

 

Cũng trả."

 

Nói thì thế, Sử Trân Hương vẫn chút yên tâm, thấy mấy bà già đều đang xem náo nhiệt, :

 

“Mọi giúp một tay với..."

 

Chưa dứt lời, Triệu đại ma trực tiếp xua tay:

 

“Không mượn mượn, nhà chỉ hai cái thùng nước, một cái xách nước một cái đựng cá, mượn ."

 

Bà cũng chẳng khách khí:

 

“Cái thứ của bà giặt là phân, cho bà mượn chúng còn dùng nữa .

 

thể vì bản ngại khó mà hại hàng xóm ."

 

Sử Trân Hương một nữa tức run , bà thật sự là đối phó nổi với Triệu đại ma.

 

Nếu thật sự đạp ch-ết mụ già , đúng là thất đức mà!

 

là chẳng chút tình nghĩa hàng xóm láng giềng nào cả.

 

 

Loading...