Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 299

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:40:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Na Na lắc đầu:

 

“Con ạ!"

 

Cô bé hai đứa em, hai đứa trẻ cũng lắc đầu.

 

Vương Mỹ Lan cũng thấy lạ, bản bà chẳng cảm giác gì, cả ba đứa trẻ cũng chẳng thấy gì.

 

Vừa ngẩng đầu lên, thấy hai con Triệu đại má ở cửa xem náo nhiệt, bà liền sán gần hỏi:

 

“Triệu đại má, bác vẫn chứ?"

 

Triệu đại má lắc đầu:

 

."

 

Vương Mỹ Lan ngạc nhiên, Triệu đại má cũng việc gì.

 

Đột nhiên, trong đầu lóe lên một tia sáng, Vương Mỹ Lan bỗng nhiên :

 

“Triệu đại má, bác ăn thịt kho đúng ?"

 

Triệu đại má đảo mắt trắng dã:

 

tranh miếng nào !"

 

Vương Mỹ Lan:

 

cũng ăn!"

 

cùng bàn với Triệu đại má, bàn già, tranh dữ quá, bà cũng chẳng dám tranh, một miếng cũng ăn .

 

Vương Mỹ Lan vội vàng hỏi:

 

“Các con ăn thịt ?"

 

Bà hỏi ba đứa con , Na Na lắc đầu, Nhị Na thì bĩu môi nhỏ, :

 

“Tranh Mạnh Mạnh ạ."

 

Vương Mỹ Lan:

 

“..."

 

Na Na lanh lảnh:

 

“Thịt bưng lên bàn, Mạnh Mạnh và mấy đứa lao cướp, con còn chẳng tranh miếng nào, các em cũng ăn."

 

Bàn trẻ con của họ Trương Mạnh Mạnh, còn cháu trai cháu gái nhà Từ Cao Minh, và mấy đứa trẻ khác trong viện, Na Na đúng là tranh thật.

 

Đừng cô bé lớn hơn một chút, nhưng nhà cô bé điều kiện , bình thường cần tranh giành gì .

 

Thế mà tranh .

 

Vương Mỹ Lan vỗ ng-ực:

 

“Tạ ơn trời đất, may mà các con tranh ."

 

Ba chị em Na Na vốn đang vì tranh thịt mà bực bội, bực cả buổi trưa , ngờ thấy lời .

 

Chuyện mấy đứa trẻ ngơ ngác, cơ?

 

Thế là trong cái rủi cái may ?

 

Na Na và Nhị Na tuy nhỏ nhưng cũng phân biệt .

 

Chỉ Tam Na bé xíu là thật sự hiểu gì.

 

Na Na và Nhị Na hai chị em ngẩn .

 

Vương Mỹ Lan vội vàng chi-a s-ẻ suy đoán của với những xung quanh:

 

đoán là do thịt tươi , mấy chúng đều là những ăn thịt nên đều cả."

 

“À!

 

Có khả năng lắm!

 

cũng tranh , cũng chẳng thấy gì."

 

Đầu bếp Trần liền thuận thế luôn:

 

“Lúc lên bàn thì đĩa trống trơn , cũng ăn."

 

Chà, đúng là thế thật, một hồi đối chiếu, những hiện giờ thấy biểu hiện gì, ngoại trừ việc ăn thì cũng là ăn ít.

 

Có điều lúc cũng chẳng còn ai duy trì trật tự nữa, Mã Chính Nghĩa chạy nhà xí , còn vợ ông thì chạy vệ sinh từ sớm.

 

Vương Mỹ Lan:

 

“Cái chuyện đúng là..."

 

Nhất thời gì cho , nhưng bà vẫn dặn:

 

“Na Na, con dẫn các em về nhà , đừng chơi ở ngoài nữa, cứ chạy qua chạy thế , va các con thì khổ."

 

Na Na vội gật đầu, trông ai nấy đều vội vã.

 

Vương Mỹ Lan về nhà, cạnh Trần Thanh Dư, vẫn còn sợ hãi:

 

“Cái chuyện đúng là..."

 

Phẹt phẹt phẹt!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-299.html.]

Trương Mạnh Mạnh tranh nhiều nhất, lúc đó phẹt phẹt phẹt, phàm là con thì ai cũng đó chẳng là thả rắm nữa .

 

Cũng may bây giờ là mùa hè mặc váy.

 

Triệu lão thái vẫn cứ điều như cũ, gào lên:

 

“Lão Trương, Trương Hưng Phát, hai , thấy con bé nhà bậy kìa.

 

Một là đưa nó về nhà, hai là lôi nó nhà vệ sinh, cái gì , định ở đây bẩn nhãn quan cái nhị viện của chúng .

 

Cái loại nhân phẩm gì , thật là ý !"

 

“Bà năng kiểu gì đấy!"

 

“Gì mà năng kiểu gì, sự thật đấy thôi, ông định để cái nhị viện yên nữa hả, thật là ích kỷ, hả?

 

Nhà ông định xử lý cái đống ?"

 

Triệu lão thái vốn chẳng nhịn, dựa mà nhị viện của bà chịu tội!

 

Lão Trương mặt sa sầm, gọi:

 

“Bà nó , bà nó ."

 

“Bà Hoàng vệ sinh còn ."

 

Bụng lão Trương cũng kêu ùng ục.

 

Ông vô cùng khó chịu, quát:

 

“Mày theo tao, nhà vệ sinh tìm bà mày."

 

Trương Mạnh Mạnh im bất động, khép c.h.ặ.t c.h.â.n :

 

“Ông nội ơi, trong quần phân, ."

 

Cái cô bé đúng là chẳng thấy ngại chút nào, cô bé bảo:

 

“Vừa nó rơi thì thế nào?"

 

“Vãi thật!"

 

“Ôi ơi, thật là kinh tởm quá mất."

 

“Lão Trương nhà ông thế, mau bế con bé ngoài ."

 

thế!"

 

Lão Trương tức đến mức nên lời, bụng đau quặn , quát lớn một tiếng:

 

“Trương Hưng Phát, mày bế con gái mày đây."

 

Trương Hưng Phát:

 

“Vết thương của con vẫn lành hẳn..."

 

Cái tên dưỡng thương hơn một tháng , mà khỏi cực kỳ chậm.

 

“Đây là con gái mày, mày quản thì ai quản?

 

Mau lên."

 

Lão Trương lúc cũng ôm bụng, :

 

“Mày bế nó theo tao."

 

So với cảnh tượng nhà họ, những đứa trẻ tiêu chảy của nhà khác đều lớn dẫn ngoài .

 

Cũng may còn đường nhà vệ sinh, chứ nếu ai cũng như Trương Mạnh Mạnh thì chắc chẳng còn cái mùi gì ngửi nổi nữa.

 

Có điều cái nhà vệ sinh lúc , thật sự là chẳng ai dám bén mảng tới.

 

Nhìn ai nấy đều thê t.h.ả.m như , Triệu lão thái lén liếc Trần Thanh Dư, cảm thấy “điên bà" chỉ đ-ánh mà còn cái mồm quạ đen nữa.

 

rõ, “điên bà" từ đầu lo lắng về bữa tiệc nhà họ Từ, bản cô còn chẳng dám ăn miếng nào.

 

Không ngờ...

 

Không ngờ đoán trúng phóc.

 

Bà cũng rõ, cái vụ tiêu chảy thành thế chắc chắn do con dâu bà giở trò, nhưng mà, chuyện càng chứng minh “điên bà" cái mồm quạ đen, xem, nỗi lo của cô trở thành sự thật .

 

Chẳng lúc bà vẫn mắng Trần Thanh Dư là cái chổi xể , cô đúng là cái chổi xể thật mà.

 

Nghe cái chổi xể thì cả màu đen, đầu cắm một cái lông vũ.

 

Thế thì chẳng là con quạ ?

 

Được , cái chổi xể cái mồm quạ đen thì vấn đề gì ?

 

Không !

 

Triệu lão thái tự nhanh ch.óng xâu chuỗi chuyện, cảm thấy đoán chẳng sai tí nào, Trần Thanh Dư thật sự hạng lành gì.

 

Triệu lão thái lén Trần Thanh Dư thêm cái nữa, cô lúc là khắc nhà , những bên cạnh đều còn nữa; giờ bắt đầu khắc những đối đầu với cô ?

 

Có khả năng, quá khả năng luôn chứ.

 

Lúc cũng là cái chổi xể, nhưng khắc những thiết, những với cô đều biến mất hết.

 

Giờ chẳng còn ai che chở cho cô nữa, khác còn bắt nạt cô , giẫm đạp cô , thế là cô “hắc hóa" .

 

đúng , chính là như thế, khi “hắc hóa", cô bắt đầu khắc những đối xử với .

 

 

Loading...