Triệu lão thái:
“Ơ, cô đừng thế nhé, cái cũng đúng đấy, đây chẳng tài cán gì khác, chứ đ-ánh nh-au thì là một tay cừ khôi đấy.”
Trần Thanh Dư nắc nẻ.
Tiểu Giai và Tiểu Viên tò mò sắc mặt hai , chút m-ông lung nhỏ.
Hồi , bà nội và sẽ hòa thuận với thế , bà nội lúc nào cũng hằm hằm mặt bắt nạt khác, thì lúc nào cũng cho mách bố.
Lúc đó Tiểu Giai và Tiểu Viên đều dám to.
giờ hai khác .
Ngay cả lúc bà nội mắng , cũng sợ nữa.
Hai đứa nhỏ cũng hiểu lắm, nhưng trong lòng thấy nhẹ nhõm ít.
Triệu lão thái:
“Khi nào các cô câu cá?”
Trần Thanh Dư:
“Giờ luôn đây, con gọi qua việc, cuối cùng bản chẳng miếng nào.”
Triệu lão thái:
“Thế gào to hơn chút nữa.”
Bà hắng giọng, :
“Mẹ con cô còn mau , ăn cái gì mà ăn, mau câu cá cho , thời gian việc mà cứ nghĩ mấy chuyện tào lao.
Mau cút khỏi cửa cho !”
Màn dạo đầu lúc nãy bà mắng , giờ thế thấy đột ngột.
Trần Thanh Dư hôm nay cũng mang theo cơm, chọc chọc hai đứa nhỏ, :
“Mặc quần áo , dẫn hai đứa ngoài chơi.”
Tiểu Viên lén bà nội một cái, đôi lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t , nhưng mà trẻ con vẫn thể cảm nhận ác ý của khác.
Bà nội tuy to mắng , nhưng dường như thật tâm mắng.
Cô bé lén một cái, gãi gãi đầu, hiểu.
Không hiểu thì mặc quần áo, dù cũng lời .
Tiểu Giai và Tiểu Viên, đúng là những đứa trẻ “bám "!
Hai đứa nhỏ nhanh ch.óng dọn dẹp xong, Trần Thanh Dư dắt chúng cùng khỏi cửa, thím Mai thấy thì sững một lúc, vội vàng gọi cô :
“Tiểu Trần cô câu cá ?
Hôm nay ăn tiệc cô về kịp ?”
Trần Thanh Dư thím Mai, thấy thím đói đến mức lảo đảo , cũng thật bái phục, vì bữa trưa hôm nay mà thím bắt đầu ăn cơm từ tối hôm .
Nhà thím dường như ai cũng .
Trần Thanh Dư vội vàng :
“Thím cũng xuống chuyện .”
Đừng để ngất đấy.
Cô khổ một cái, :
“Chúng cháu ăn ạ.”
Thím Mai:
“Thế , chồng cô chứ, đây ăn của bà , bà đúng là lắm chuyện.
Cô ở , để với bà .
Khó khăn lắm mới cơ hội cải thiện bữa ăn, thể đuổi cô việc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-286.html.]
Cũng chẳng kém gì một ngày .”
Trần Thanh Dư vội vàng giữ thím Mai , :
“Thím ơi thím đừng , ạ, bản cháu cũng ăn lắm.
Cháu khá là thích câu cá, là cháu tự câu cá đấy ạ.
Thật đấy, chồng ép cháu .”
Biểu cảm thím Mai vi diệu:
“ cũng điếc, thấy hết .”
Thím miệng, nhưng ánh mắt rõ ràng.
Trần Thanh Dư:
“Thật mà, tự cháu câu cá, cháu cực kỳ thích câu cá, Tiểu Giai và Tiểu Viên cũng cực kỳ thích .”
Thím Mai:
“Cô thật là.
Cô thật là...”
Sao thể cứng rắn lên chút nào thế .
Thím :
“Cô ăn thì trẻ con cũng ăn chứ.”
Trần Thanh Dư lắc đầu:
“Cháu vẫn là nên dắt chúng theo thôi, hôm nay đông như , cháu ở nhà chẳng ai trông nom chúng cháu yên tâm.”
Thím Mai nghĩ cũng , nhưng vẫn :
“Đại viện cũng chẳng ngoài, ai đến là thấy ngay mà.”
Trần Thanh Dư vẫn lắc đầu:
“Sợ nhất là vạn nhất thôi ạ, , cháu với Tuấn Văn chỉ hai đứa con , cháu thể buông tay .”
Thím Mai:
“Cô đấy...”
Thật là sầu ch-ết mất.
Thím Mai vô cùng lo lắng cho sự yếu đuối của Trần Thanh Dư.
Triệu lão thái thấy bèn lạnh hừ hừ, lạnh đến mức cả đại viện đều thấy.
Thím Mai lườm Triệu lão thái một cái.
Triệu lão thái:
“...”
Bà thật sự cô giỏi diễn kịch đến mức nào !
Kẻ giỏi giả vờ nhất đại viện chính là Trần Thanh Dư.
Mẹ kiếp!
Cái lũ ngốc !
Sao chẳng một ai thấu bản chất của Trần Thanh Dư nhỉ.
Mọi đều say tỉnh táo!
Triệu lão thái lặng lẽ trời, vẻ cao nhân.
Thật sự là cao nhân luôn!
Cái vị cao nhân con mắt tinh tường thấu bản chất của con đàn bà điên !
Các , tất cả đều xong!