Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 284

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:33:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hai đứa gì từ từ , cái gì !”

 

Hàng xóm láng giềng vội vàng khuyên can, nhưng Thạch Hiểu Vĩ đ-ấm một cú mặt Tiểu Tam Tử, Tiểu Tam T.ử trực tiếp ăn một đ-ấm:

 

“Hay cho Thạch Hiểu Vĩ, cái đồ điên , dựa cái gì mà tay!”

 

Tiểu Tam T.ử mặc dù quả thật lấy đồ của Thạch Hiểu Vĩ, nhưng tự cho rằng Thạch Hiểu Vĩ dám loạn.

 

tay khiến Tiểu Tam T.ử vô cùng bất ngờ, cũng nổi hỏa khí:

 

“Anh bằng chứng gì chứng minh là lấy?

 

Anh lấy là lấy ?

 

Anh giỏi thì xem mất đồ gì ?

 

Anh !”

 

Tiểu Tam T.ử túm lấy Thạch Hiểu Vĩ, Thạch Hiểu Vĩ cũng túm lấy Tiểu Tam Tử, hai giằng co xô xát với .

 

Trần Thanh Dư xem náo nhiệt đến mức mắt tròn xoe, còn quên bình phẩm trong lòng.

 

Lời của Tiểu Tam T.ử rõ ràng là lấy đồ của Thạch Hiểu Vĩ, nhưng c.ắ.n c.h.ặ.t việc Thạch Hiểu Vĩ dám .

 

Trần Thanh Dư , những chút tâm tư cũng .

 

Tuy nhiên cũng ai tự chuốc lấy rắc rối mà vạch trần.

 

Tiểu Tam T.ử phẫn nộ:

 

“Chúng cùng lớn lên từ nhỏ, thế mà tay với như .”

 

“Đã là cùng lớn lên, tại lén lấy đồ của , thứ đó quan trọng với thế nào ?”

 

Thạch Hiểu Vĩ gầm lên.

 

Tiểu Tam Tử:

 

gì cả.”

 

“Anh giả ngu!”

 

“A!”

 

Hai giằng co ngừng, “bạch" một cái cùng ngã lăn đất.

 

Ừm, đ-ánh nh-au kịch liệt, nhưng sức chiến đấu đều là 0.5.

 

Trông chẳng chút lực sát thương nào cả, đến nửa vết thương cũng , nếu là Triệu lão thái đ-ánh nh-au, lúc đối phương sớm cào thành khoai tây sợi , mặc kệ bản thương , tóm đối phương chắc chắn chút thương tích.

 

hiện tại, ờ... ngoại trừ cú đ-ấm mở đầu của Thạch Hiểu Vĩ, hai cứ lôi lôi kéo kéo, giống như đang chơi trò kéo cưa lừa xẻ .

 

Cảnh tượng thì nhiều, nhưng chiến sự thì vi diệu.

 

Thế nhưng đừng hai thằng nhãi đ-ánh đ-ấm chẳng , mà mỉa mai ngớt, Tiểu Tam Tử:

 

“Anh còn dám tay với , , xem mất cái gì!”

 

Anh tự cho rằng dùng cái để nắm thóp Thạch Hiểu Vĩ, nên cứ liên tục nhắc nhắc .

 

Thế nhưng ngờ, càng như , càng tin chắc là lấy đồ của Thạch Hiểu Vĩ.

 

Chỉ là đó là cái gì mà khiến Thạch Hiểu Vĩ khó mở miệng .

 

Thạch Hiểu Vĩ thể mất cái gì, cũng chịu kém cạnh:

 

chính là mất đồ, cũng chỉ một phòng , thì là ai?”

 

Tiểu Tam Tử:

 

“Nói chừng là em trai đấy!”

 

Anh còn đổ thừa!

 

Thạch tiểu :

 

“Em bao giờ phòng cả!

 

Anh đừng đổ vạ cho em, em thấy phòng , lúc mặt đỏ bừng bừng, lén lút như ăn trộm.”

 

Thạch tiểu cũng khách khí, những chuyện thối nát của bọn họ đừng lôi , tuy bé là trẻ con nhưng cũng là một đứa trẻ giữ thể diện, “Em chẳng thèm quan tâm mấy chuyện r-ác r-ưởi của các , đừng chọc em!”

 

“Hơ cái thằng ranh ...”

 

Tiểu Tam T.ử định vài câu, chị Phạm vui:

 

“Anh ý gì đây!

 

Con nhà ngoan lắm, bao giờ phòng nó, chính còn đổ lên đầu trẻ con?

 

Nhìn xem là cái hạng gì, đúng là chẳng thứ gì.

 

Cái đồ thiếu đức, là thấy vô lương tâm.

 

Sao thất đức đến thế chứ.”

 

“Bà mắng con gì!

 

Tiểu Tam T.ử cũng là đưa nghi vấn thôi...”

 

Sử Trân Hương giúp con trai .

 

Chị Phạm:

 

“Phi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-284.html.]

Nghi vấn cái con nó!

 

Nhìn nó thấy chẳng thứ lành gì , đúng là một tên trộm.

 

Nhà bà chẳng nuôi dạy thứ gì hồn ...”

 

Sử Trân Hương:

 

“Bà bậy.

 

Bà...”

 

Hai lập tức thóa mạ lẫn , hai nữ đồng chí lúc vẫn còn coi là kiềm chế, đều chống nạnh, quát mắng đối phương, vẫn động thủ.

 

Triệu đại ma mà chậc chậc, :

 

“Thật là , chẳng chút bản lĩnh nào cả, chỉ mắng mỏ thế thì ích gì.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

Triệu đại ma:

 

“Phải động thủ mới phân thắng thua chứ, nếu cứ đây lải nhải mấy lời vô ích gì, đúng là chẳng gì thú vị.”

 

Trần Thanh Dư gật đầu.

 

Hai con dâu hiếm khi chung chí hướng mà một cái, đủ , Trần Thanh Dư vô tình đầu , hố!

 

Hai nhóc tì nhà cô đều đang áp mặt cửa sổ , chẳng là dậy từ lúc nào nữa, quần áo còn mặc, mặc mỗi bộ quần áo thu áp sát cửa kính, tuổi còn nhỏ mà chứng kiến bao nhiêu là chuyện.

 

mà cứ xem xem , cô cũng chẳng sợ con cái xem những thứ , thấy nhiều rộng một chút cũng chẳng hại gì.

 

Lúc đang ồn ào náo nhiệt, ở viện viện đều kéo qua cả, xem náo nhiệt là việc mà.

 

Tuy nhiên Tiểu Tam T.ử gào lên:

 

“Bà bớt vu khống , kẻ trộm.

 

Bà còn vu khống nữa là khách khí với bà .”

 

“Chính là , đồ ăn cắp!

 

Anh là đồ trộm cắp!”

 

Thạch Hiểu Vĩ tức đến thở hồng hộc.

 

Tiểu Tam Tử:

 

“Có giỏi thì , xem mất cái gì!”

 

Anh cao giọng:

 

“Anh dám ?”

 

Thạch Hiểu Vĩ:

 

“Anh!

 

Anh !

 

Được.

 

Anh cứ đợi đấy!

 

Anh đợi đấy cho !”

 

Cậu quả thật dám.

 

Cậu chỉ tay Tiểu Tam T.ử giận dữ :

 

“Anh cứ đợi đấy cho , xem xử thế nào.”

 

Tiểu Tam T.ử đắc ý:

 

đợi đấy, kiếp đừng tưởng sợ !

 

Anh vu khống , còn tính sổ với .

 

Anh tính là cái thá gì chứ.”

 

Lúc chị Phạm và Sử Trân Hương cũng c.h.ử.i mệt , chị giận dữ :

 

“Hiểu Vĩ, con cứ , xem mất cái gì, tìm công an, xử lý thật cái tên trộm .

 

là cả nhà bao che cho một tên trộm.”

 

Trần Thanh Dư vội vàng sang Thạch Hiểu Vĩ, biểu cảm của Thạch Hiểu Vĩ đúng là... ngũ sắc rực rỡ, tóm là một vẻ khó coi.

 

“Hiểu Vĩ con .”

 

Ai nấy đều thứ Thạch Hiểu Vĩ mất là thứ khó , nhưng chỉ đẻ là chị Phạm .

 

Ngược Thạch Sơn lúc mới ló đầu , :

 

“Được , ?

 

Con mất cái gì thì tìm một chút là , đừng cứ khăng khăng là ai lấy, là con để sai chỗ thôi.”

 

Ông sâu Tiểu Tam T.ử một cái, :

 

“Tiểu Tam Tử, chú nó xin cháu, việc cũng thể là nhà chú hiểu lầm , cháu kẻ trộm, là nhà chú hiểu lầm thôi.”

 

Không đợi Tiểu Tam T.ử kịp đắc ý, Thạch Sơn :

 

cháu đừng đến nhà chú nữa.”

 

 

Loading...