Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 248

Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:27:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ánh mắt Trần Thanh Dư sáng rực lên, quả là lĩnh giáo .”

 

Thím Mai:

 

mà cháu cũng đúng, bao nhiêu lâu , thấy nhắc đến nữa, để hỏi xem , thể cứ lữa mãi thôi .

 

Chuyện mời khách nhé.

 

Đây là chuyện lớn, cũng bọn cầu xin ông mời .

 

Là tự nhà ông đòi mời mà, thể lời mà giữ lời ."

 

“Vâng , đúng ạ."

 

Trần Thanh Dư cũng là hạng thích hóng hớt chẳng sợ chuyện to.

 

Vả , ăn chực thì tội gì ăn chứ!

 

“Ây, để đằng chỗ Bạch Phượng Tiên hỏi một tiếng, xem bà ngày nào mời khách ."

 

Thím Mai nghĩ đến chuyện thấy sốt ruột .

 

Haiz, đây?

 

Chuyện nhà ai xem mắt xem mắt thì chẳng liên quan gì đến họ.

 

Đ-ánh nh-au đ-ánh nh-au cũng chẳng liên quan gì đến nhà họ.

 

mà nhé, cái vụ mời khách thì liên quan mật thiết đấy.

 

Thím Mai hăm hở rời .

 

Trần Thanh Dư tiếp tục nhặt hẹ, nhặt bỏ những lá hẹ úa hỏng, dọn dẹp xong xuôi cô bê hẹ máng nước để hứng nước rửa.

 

Đang loay hoay thì thấy đám Thạch Hiểu Vỹ học về.

 

Theo như Trần Thanh Dư thấy thì cái việc học cấp ba của bọn họ học cũng chẳng khác gì là mấy.

 

Ngày nào cũng , dăm bữa nửa tháng nghỉ, thường xuyên là chỉ học nửa buổi về.

 

Ngay cả khi nửa buổi thì cũng về từ sớm, cảm giác chẳng học cái gì đầu cả.

 

Viên Hạo Tuyết lịch sự chào Trần Thanh Dư một tiếng về phía viện giữa, ngược Thạch Hiểu Vỹ chẳng phản ứng gì, vốn dĩ xưa nay luôn coi thường khác.

 

Cậu cứ bám riết lấy Viên Hạo Tuyết buông, lải nhải:

 

“Hạo Tuyết, chứ, chúng chỉ còn vài tháng nữa là nghiệp , tính đây?

 

Chẳng lẽ thực sự xuống nông thôn ?"

 

Viên Hạo Tuyết:

 

“Để tớ xem tình hình ."

 

“Đây là chuyện xem tình hình, thể xem tình hình chứ?

 

Nhà cửa nẻo gì ?"

 

Thạch Hiểu Vỹ hỏi dồn.

 

Cậu thực sự vội, tìm một đối tượng công việc , thể vội ?

 

Người thực lòng thích chỉ Hạo Tuyết thôi.

 

“Nếu nhà cửa để thành phố thì giấu tớ đấy."

 

Cậu tính toán , nếu Hạo Tuyết một công việc thì sẽ xem mắt nữa, đến lúc đó bảo Hạo Tuyết nhường công việc đó cho , cưới Hạo Tuyết, chẳng là vẹn cả đôi đường ?

 

Vừa cả hai đều vui vẻ.

 

cũng sẽ ghét bỏ Hạo Tuyết .

 

Hạo Tuyết mặc dù mất công việc nhưng cô gả cho công nhân thì cũng thể xuống nông thôn mà.

 

Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Nếu công việc thì tớ sẽ ép tớ xem mắt đấy."

 

Trong mắt Viên Hạo Tuyết lóe lên một tia oán hận, nhưng ngoài mặt vẫn :

 

“Hiểu Vỹ, đừng là tớ cửa nẻo gì, ngay cả khi tớ thì việc tớ công việc cũng chẳng liên quan gì đến chuyện xem mắt cả.

 

Tớ vốn luôn coi như trai ."

 

Thạch Hiểu Vỹ cuống lên:

 

“Anh trai cái gì chứ, tớ trai , mà, tớ luôn thích , tớ..."

 

Cậu cũng chẳng màng là đang ở trong viện, đưa tay nắm lấy cánh tay Viên Hạo Tuyết, hai ngay vị trí giữa viện hai và viện ba, cứ thế giằng co với .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-248.html.]

Trần Thanh Dư:

 

“Hai con mắt của chính là hỏa nhãn kim tinh!!!”

 

Viên Hạo Tuyết:

 

“Cậu đừng lôi lôi kéo kéo như thế, để hiểu lầm thì ?

 

Bản tớ thì , nhưng sắp xem mắt, đồn ngoài thì .

 

Hai chúng lớn lên cùng từ nhỏ, tớ thể coi là đàn ông chứ?

 

Trong lòng tớ, trai nhất.

 

Nếu lỡ việc tìm đối tượng của , tớ thực sự sẽ dằn vặt đến ch-ết mất."

 

Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Tớ sợ, tớ chẳng sợ lời tiếng của khác, Hạo Tuyết, coi tớ là trai, nhưng lòng tớ đối với như , tớ thực sự thích ."

 

Viên Hạo Tuyết lắc đầu, cô thâm trầm :

 

“Hiểu Vỹ, như , cứ lời , tìm một mà kết hôn, cố gắng ở thành phố, chúng thực sự hợp .

 

Nhà tớ bây giờ vẫn cửa nẻo gì, chắc chắn là tớ xuống nông thôn .

 

Cậu dây dưa với tớ cũng chẳng ích gì , cho dù cố đ-ấm ăn xôi xuống nông thôn thì chúng cũng là em, thể ở bên chứ?

 

Không , tớ Linh Linh thích , nếu hai thể ở bên thì tớ cũng thấy nhẹ lòng.

 

Hai , một trai của tớ, một là chị em của tớ, đó mới là lựa chọn đúng đắn chứ."

 

Trần Thanh Dư cúi đầu rửa rau rửa rau tiếp tục rửa rau, mớ hẹ sắp rửa đến nát bét , dù thì cô cũng nhất quyết rời khỏi máng nước.

 

Hai tai thỏ của cô dựng hết cả lên, rằng Viên Hạo Tuyết thật cách ăn , mặc dù xanh" một chút, nhưng với hạng như Thạch Hiểu Vỹ thì từ chối là đúng đắn nhất.

 

phàm là chút não thì thể nào tìm .

 

Trần Thanh Dư lẩm nhẩm logic của Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Viên Hạo Tuyết công việc thì xem mắt — Công việc của Viên Hạo Tuyết nhường cho — Cậu cưới Viên Hạo Tuyết, nhưng vấn đề là Viên Hạo Tuyết đủ tuổi kết hôn mà!”

 

Thế thì cô chắc chắn xuống nông thôn còn gì.

 

Đợi Viên Hạo Tuyết ở nông thôn dầm mưa dãi nắng hai năm, mặt bán cho đất lưng bán cho trời, Thạch Hiểu Vỹ bội tình bạc nghĩa thì ?

 

Chuyện ai mà ?

 

Ngay cả bố đẻ Viên Hạo Tuyết còn là hạng như , cô còn lạ gì mà tin Thạch Hiểu Vỹ chứ?

 

Trông cô cũng ngu!

 

Trần Thanh Dư cảm thấy Thạch Hiểu Vỹ đúng là đang lừa trẻ con, hèn chi Viên Hạo Tuyết cứ một câu “ trai", hai câu “ trai", nhất quyết chịu yêu đương, ai thèm thành một nhà với chứ?

 

Tính toán quá thể.

 

Trần Thanh Dư mím môi, liếc một cái, thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt Viên Hạo Tuyết.

 

Đấy đấy!

 

ngay mà!

 

Thạch Hiểu Vỹ đúng là coi khác như kẻ ngốc, nhưng cũng xem phối hợp .

 

Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Hạo Tuyết, tớ thích Lý Linh Linh, tớ với cô căn bản là thể nào, cô đến cấp ba còn chẳng học, công việc chính thức, tớ ở bên cô để gì chứ?

 

Nói một câu lọt tai thì cô căn bản xứng với tớ.

 

Cậu tâm ý của tớ chứ?"

 

Viên Hạo Tuyết nghiêm túc:

 

“Cậu cũng nên tâm ý của tớ chứ, tớ thực sự chỉ coi trai thôi."

 

Cô quả quyết:

 

“Nếu thích Linh Linh thì tớ cũng ép , chỉ là như , tổn thương lắm."

 

Thạch Hiểu Vỹ chút tự nhiên, :

 

“Cô tự đa tình, chẳng lẽ tớ ?"

 

Viên Hạo Tuyết:

 

“Mọi đều lớn lên cùng , nếu cứ như thì tớ sẽ giận đấy."

 

Thạch Hiểu Vỹ:

 

“Được , tớ nữa là chứ gì."

 

Loading...