Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 214
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:22:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thanh Dư chân thành:
“Xem thôi cũng ạ, cũng phạm pháp.”
“Thật sự là .”
“ , nhà định mua nên .”
Trần Thanh Dư:
“Không xem nhiều cái nào ạ.”
Thím Mai nhịn :
“Đến khi cháu mua nổi thì là bao lâu nữa, cháu xem sớm thế cũng chẳng ích gì!
Biết cái cháu ưng ý mua mất từ lâu .”
Trần Thanh Dư:
“Không ạ, cháu thể nhắm cái tiếp theo mà.”
Cô :
“Anh Tuấn Văn đây trong nhà một chiếc xe đạp, cháu xem nhiều một chút, lúc mua sẽ lúng túng.”
Nói thật, là việc Lâm Tam Hạnh thấp thoáng trúng Viên Hạo Phong con rể vô lý hơn, là việc Trần Thanh Dư tiền phiếu mà đòi xem xe vô lý hơn.
Dù thì, cả hai chuyện đều chút kiểu “cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga” .
Thím Mai:
“Cháu, chồng cháu đồng ý ?”
Trần Thanh Dư:
“Chắc chắn là ạ!
Mẹ chồng cháu bụng lắm.”
Mọi :
“...”
Không tin!
Sáng nay còn lên cơn điên xong đấy.
Trần Thanh Dư mà, đây đúng là chẳng chút cảm giác tồn tại nào, bây giờ tiếp xúc nhiều hơn một chút, mới phát hiện , cô tuy yếu đuối thì yếu đuối thật, nhưng chuyện gì cũng động đến Lâm Tuấn Văn, nếu cô dễ phát điên.
một cách thực lòng, vẫn ngưỡng mộ bà già họ Triệu, tuy con trai mất nhưng con dâu một lòng một si tình.
Vẫn hơn là cắm sừng chứ.
May mà bà già họ Triệu suy nghĩ của , chứ nếu , chắc chắn bà sẽ hỏi một câu:
“Cái phúc khí cho bà, bà lấy !!!”
Bà lão Triệu chắc chắn sẽ nghĩ như , nhưng .
Tuy nhiên, dù một cô con dâu si tình dễ bảo như , nhưng khi thực sự tìm đối tượng cho con trai thì họ nghĩ thế nữa, việc , nhà ngoại cũng chẳng giúp đỡ gì thì mà ?
Trần Thanh Dư còn những suy nghĩ nhiều như , cô cúi đầu nhặt rau, :
“Cháu xong việc , cháu về đây, lát nữa còn cửa hàng cung ứng xem xe đạp nữa.”
Cô tỏ vô cùng bình tĩnh, nhưng những trong nháy mắt càng thêm cạn lời, thím Mai ý khuyên cô đừng nữa, nhưng dáng vẻ kiên định của Trần Thanh Dư cứ như là sắp kết nạp Đảng .
Chuyện e là khuyên nổi .
Cô mỉm dậy, nhị viện rửa rau.
Người , đều bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Con nhỏ góa phụ nghĩ cũng thật đấy.”
“Ai bảo chứ?
xe đạp thứ mua là mua ngay?
Nếu dễ mua thế thì chẳng ai ai cũng một chiếc ?”
“ đúng là phục luôn .”
“Phải đấy!”
Sử Trân Hương tò mò bà Vương, truy hỏi:
“Bà Vương, bà định giới thiệu đối tượng cho cô ?”
Nếu Trần Thanh Dư gả thì cũng .
Bà Vương liếc Sử Trân Hương một cái, :
“ nhé, bà đừng bừa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-214.html.]
Bà thừa nhận .
Mẹ ơi, nếu Lâm Tuấn Văn về tìm bà thì tính !
Người ch-ết còn trăm ngày nữa.
Bà :
“Nhà họ hàng đang độc , nhắc qua vài câu, con dâu bảo điều kiện lắm, là giới thiệu cho cô Trần.
thấy hợp nên chuyện đó bỏ qua .
Sự việc là như đấy, đừng bừa, chúng giới thiệu gì hết.
Lâm Tuấn Văn mất bao lâu, thể cái chuyện như .
Vả , họ hàng đó của nhà điều kiện lắm, cũng chẳng thèm tìm một góa phụ .”
Bà Vương nửa thật nửa giả.
Những khác , cũng nắm rõ thật giả trong lời bà Vương .
Sở dĩ , chẳng qua là vì tối qua bà tưởng gặp ma nên gào thét thôi, thực cũng dám khẳng định.
Ngược Bạch Phụng Tiên tò mò hỏi:
“Họ hàng nhà bà điều kiện thế nào ?”
Bà Vương:
“Họ hàng nhà là mất vợ, đó năm đứa con gái.
đừng bĩu môi nhé, cho , họ hàng đó của giỏi giang lắm, đang phó chủ nhiệm ở cửa hàng cung ứng đấy, sắp sửa lên chính chủ nhiệm .
Nhà chỉ mỗi m-ụn con trai đó thôi, bố đều là cán bộ về hưu, lương lậu cao lắm.”
“Ồ, điều kiện thật, nhưng dắt theo năm đứa con gái thì chắc sống sung sướng .”
“Mọi đúng là hiểu gì cả, năm đứa con gái thì ?
Nếu vì sinh thêm một đứa con trai thì chắc tái hôn , ông bà già nhà họ hàng đó của điều kiện lắm, lương hưu hai cộng hơn một trăm tệ đấy.
Tết nhất lễ lạt đơn vị còn tặng quà hỏi thăm nữa.
Vả phó chủ nhiệm cửa hàng cung ứng, là b-éo bở thế nào ?”
Bà Vương tỏ bất mãn với thái độ của , lập tức phản bác .
Bà :
“Người yêu cầu hộ khẩu thành phố, nghiệp cấp ba cơ đấy, cho dù con nhỏ thì cũng là điều kiện .
Lúc đầu định giới thiệu cho Linh Linh, nhưng ai bảo Linh Linh nghiệp cấp ba chứ.
Nếu Linh Linh gả qua đó chắc chắn là sống sung sướng ...”
“Đại tạp viện học hết cấp ba thực sự nhiều , cũng chỉ Hạo Tuyết thôi, nếu bà dám giới thiệu qua một đò cho Hạo Tuyết, Triệu Dung thể liều mạng với bà đấy.”
“ cũng là giới thiệu cho Hạo Tuyết .”
“Ơ kìa bà đừng nhé, vợ Tuấn Văn đúng là nghiệp cấp ba thật đấy.
Nhà họ đối với cô cũng , con gái mấy ai học nhiều như .
Xem bố cô đối với cô cũng đến nỗi tệ quá.”
Chuyện Bạch Phụng Tiên , bà nhỏ:
“Gì chứ, bố cô thèm mà quản cô chắc, nhà , cô là do ông bà ngoại nuôi cho ăn học đấy.
Bố cô còn nuôi ba thằng con trai trong nhà nữa, lấy mà chăm sóc cô con gái là cô chứ?
Lại bà kế đ-âm chọc, nghĩ cũng là sống gì .
Chẳng , các cụ là cuộc sống của cô khó khăn ngay.”
“Mấy kế đúng là gì.
Cô xem kế gì ai .”
“Chứ còn gì nữa.”
“Ơ nhà lão Lý ở phố cũng mới lấy vợ kế, ôi trời ơi .
Người phụ nữ đó đối với mấy đứa con riêng của chồng...”
Mấy họ tám chuyện rôm rả, Trần Thanh Dư dỏng tai lên một lát, đó mới bưng rau về nhà, thịt cô mua ở chợ đen vẫn còn, cô bắt đầu băm thịt lộc cộc.
Tiểu Giai và Tiểu Viên đều nỡ ngoài chơi nữa, bệt ghế nhỏ, chỉ chờ ăn cơm thôi.
Trần Thanh Dư:
“Cho hai đứa hai miếng bánh quy , hai đứa ăn tạm , món lâu, một chốc nữa mới ăn .”