“Mẹ về !"
Hai đứa nhỏ vù một cái chạy , Tiểu Giai chạy , đôi chân ngắn cũn chạy thật nhanh, vội vàng tháo then cài cửa, giọng lảnh lót:
“Mẹ!"
Trần Thanh Dư híp mắt:
“Có nhớ ?"
Tiểu Giai gật đầu:
“Có nhớ ạ."
Tiểu Viên theo trai, chậm hơn ít, giọng mềm mại:
“Con cũng nhớ."
Trần Thanh Dư khẽ giơ con cá tay lên, :
“Nhìn !"
“Cá to quá!"
“Cá to ngon quá!"
Trần Thanh Dư:
“ .
Tối nay vốn dĩ định bánh hẹ, nhưng một con cá to, các con xem chúng mua hẹ về bánh hẹ là ăn cá?
Các con chọn một cái."
Tiểu Giai Tiểu Viên đồng thanh:
“Ăn cá ạ."
Trần Thanh Dư :
“Vậy ."
Cô cúi đầu bắt đầu cá, :
“Vậy hôm nay chúng ăn cá dưa chua."
“Cá dưa chua?"
Trần Thanh Dư gật đầu:
“ ."
Cô :
“Riêng một con cá thì ăn hết, chúng cho thêm ít dưa chua , đảm bảo ngon tuyệt cú mèo."
Mặc dù món cá dưa chua khác xa với món cá dưa chua của mấy chục năm , nhưng cũng ngon như .
Trần Thanh Dư nhanh ch.óng bận rộn, thím Mai thấy Trần Thanh Dư cá, ngạc nhiên :
“Chà, cô lấy ở thế, còn ăn cá nữa."
Trần Thanh Dư :
“Hôm nay cháu đào đất ở sông hộ thành , bên đó khá nhiều câu cá, cháu liền thử một chút, câu một con."
Cô mới đây là do “đổi" .
Thím Mai:
“Hả!?
Cô giỏi thế cơ !
Cái mà cũng câu ?
Ấy khoan , cô lấy cần câu?"
Trần Thanh Dư:
“Cháu , cháu mượn của thử một chút, ngờ một phát câu luôn, cũng tính phí mượn cần với cháu, cháu thấy .
Không ngờ câu cá dễ như , cháu đều mua một cái cần câu , đợi chồng cháu về, cháu thật sự bàn bạc kỹ với , mua cái cần câu vẫn đáng tiền."
Thím Mai:
“Ờ... nhỡ mua về mà câu thì ?"
Trần Thanh Dư:
“Cháu thể mua cái rẻ thôi, thím xem, nếu nào cũng to thế , câu vài là thu hồi vốn ."
Thím Mai:
“Cũng đúng."
Trần Thanh Dư xử lý cá xong, đống mang cá với ruột cá dùng đến, thím Mai:
“Cái cô cần nữa ?
Nếu cần thì cho nhé?"
Trần Thanh Dư:
“Được chứ ạ, nhưng cái ăn ."
Thím Mai:
“Cái đó , cho mấy con mèo ở trong ngõ ăn, mấy con mèo đó cứ quanh quẩn gần viện , viện chuột cũng ít , mấy thứ cho chúng nó cũng ."
Trần Thanh Dư gật đầu:
“Cũng ạ."
Mấy con mèo lang thang bây giờ cũng chẳng gì ngon để ăn, chút lòng cá cũng là lắm .
Thím Mai :
“Vậy , mang đây nhé, cảm ơn cô."
Trần Thanh Dư bật :
“Cảm ơn gì chứ ạ, nên mà."
Cô nhanh ch.óng bận rộn, đổ dầu nồi, lâu , trong nồi bốc lên mùi thơm ngào ngạt, mấy hộ gia đình trong viện , bắt đầu ngó nghiêng, Sử Trân Hương:
“Nhà ai cá thế nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-194.html.]
“Thật là, đến lễ tết gì mà ăn sang thế."
“Sao là nhà bà già họ Triệu nhỉ."
“Hình như thấy Tiểu Trần xách một con cá, cái cô vợ trẻ cũng thật là tính toán.
Ăn uống kiểu sợ ăn đến nghèo ?"
“Cô cứ đợi đấy, bà già họ Triệu về chắc chắn sẽ đ-ánh ."
“Đến mức đó ?"
“Bà già họ Triệu , hừ hừ!"
Mọi bàn tán xôn xao, cho nên cái đại tạp viện chính là như , chỉ một chút mùi vị là lan truyền ngay, chuyện phiếm chắc chắn là thiếu.
Ngược thím Mai từ ngoài , :
“Mọi lầm bầm cái gì thế?
Tiểu Trần câu cá ở sông hộ thành đấy."
“Hả!
Câu cá?
Cô á?"
“Đừng bốc phét, cô mà trình độ đó?"
“Cái cũng xem vận khí nữa, cô đầu câu cá, lẽ vận khí khá ?"
“Không đầu nhỉ?
Trước đây cô chẳng cùng Lâm Tuấn Văn câu cá ở sông hộ thành ?"
“Cái đó thì ai mà ."
Mọi lải nhải bàn tán, đang thì thấy tiếng hét nhọn hoắt:
“Mọi đang gì thế?"
Mọi đầu , Sử Trân Hương:
“Ối chà chà, bà Huỳnh, bà về đấy ."
“Ối giời!
Bà thế ?"
Bà Huỳnh nỗi đau của khác:
“Bà ai đ-ánh thế hả!
Sao ?
Đắc tội với ?
Bà kể xem nào."
Sử Trân Hương tức giận đùng đùng:
“Còn thể là ai?
Chẳng là con dâu nhà bà , cái con dâu nhà bà cũng đúng là bản lĩnh.
Vừa về là quậy phá, nghĩ là khuyên nhủ một chút, bà xem nó đ-ánh nông nỗi đây, thể thống gì ?
cho bà , bà cho một lời giải thích, thì bỏ qua ."
Sử Trân Hương vô cùng hài lòng, bà là m-áu mặt, tự dưng một cô vợ trẻ bắt nạt ?
Thật là quá đáng!
Bà giận dữ :
“Bà xem ham cái gì?
Bà , chuyện tính !"
Bà Huỳnh ngây , hồi lâu mới phản ứng , :
“Bà cái gì?
Cái con tiện nhân đó về ?
Người ?
Cái con tiện nhân đúng là chiều quá hóa hư , ngày nào cũng chịu về, cứ vứt con gái cho quản.
Làm kiểu gì thế , đúng là cái thứ gì, cái con tiện nhân , tìm nó!"
Bà Huỳnh dắt theo Trương Manh Manh chạy bên trong, Trương Manh Manh đến cửa nhà Trần Thanh Dư thì chịu nhúc nhích nữa, cứ ngúng nga ngúng nguẩy:
“Con ăn cá, con ăn cá, con cũng ăn cá..."
Bà Huỳnh khách khí:
“Trần Thanh Dư, cô lấy cho cháu gái ít cá, cháu gái thèm ."
Trần Thanh Dư:
“Bà Huỳnh, bà sảng cái gì thế."
Cô vô tội nhướng mày:
“Bà thì đợi chồng cháu về , tự thương lượng, cháu là chắc chắn dám cho ."
“Cái đồ kính già yêu trẻ ..."
Trần Thanh Dư:
“Bà Huỳnh, bà cũng lớn trong nhà cháu!
Cháu cũng dám một lớn như bà , bà đừng thế, nếu để chồng cháu thấy, bà sẽ khách khí ."
Cô mặc dù theo lối mòn yếu đuối, nhưng cũng ai cũng thể dẫm lên một cái, cô nhẹ giọng :
“Hàng xóm láng giềng với , cũng thể bắt nạt như .
Nhà ai cũng chẳng dư dả gì, cũng đều con nhỏ cả, gì ngon đương nhiên là chăm lo cho già trẻ nhỏ.
Nghe thấy nhà ăn ngon là đến tận cửa đòi, thế thì khác gì ăn xin?
Ai thấy cũng một bát, thế thì nhà cháu còn cái gì?
Bà cháu thế nào cũng , nhưng nếu tính toán nhà cháu, thế là ."