Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 173
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhờ phúc của mấy mụ già đanh đ-á , ồn ào một trận như thế, chẳng còn sợ ma nữa, yếu ớt :
“Bệnh viện ồn ào quá, con mới về lúc nửa đêm."
Những lời thừa thãi cũng giải thích, dựa bà Hoàng, :
“Con mệt , đỡ con về nhà nghỉ ngơi ."
Mặc dù là sợ ma nữa nhưng cũng dám ở ngoài lâu nữa.
“Tiểu Trương , rốt cuộc là chuyện gì thế?
Sao ở đây?"
“ đấy, Lâm Tam Hạnh còn bảo ma mà?
Cậu là đ-ánh là..."
“ thế, xem nào."
Đừng từng một chịu tiến lên giúp đỡ, chỉ xem náo nhiệt, nhưng đối với chuyện thì tò mò.
Có ma hiện hình đấy!
Đây là một chuyện lớn lao đấy chứ!
Trương Hưng Phát nuốt nước bọt một cái, hít sâu một , :
“Không gì, cháu chỉ thấy một cái bóng thôi, chắc là nhầm ."
Xạo!
Cái thấy là nữ ma đầu!
thực là nữ ma đầu!
Anh hề dối chút nào, thực sự thấy một nữ ma đầu áo trắng!
Thế nhưng, dù cũng là công nhân, dám tuyên truyền mê tín dị đoan, chỉ sợ tố cáo.
Cho nên tự nhiên kiên quyết thừa nhận, :
“Giải tán , hôm nay gió lớn, là nhầm thôi."
“Thật đấy?"
“Thật giả thế?
hình như thấy hét to lắm mà."
“Nếu mà ma thật thì thật đấy nhé, giấu giếm , chúng đều là hàng xóm láng giềng cả, chuyện gì bảo một tiếng chứ."
“ thế đúng thế."
Mọi từng một truy hỏi, bà Hoàng bằng lòng nữa, hừ lạnh một tiếng :
“Bây giờ các mới nghĩ đến chuyện hỏi con trai , thế mà quên mất chuyện chẳng ai chịu giúp đỡ lấy một tay.
Bây giờ giả .
Hừ hừ, cũng xem nhà chúng thèm để ý đến các , cút cút !
Đừng đến đây phiền .
là một lũ ích kỷ."
“Bà Hoàng bà thể như , chúng cũng bảo là giúp , chẳng Tiểu Trương nhà bà tỉnh ?"
“ thế, là chính bà mải đ-ánh nh-au với bà Đại Mã nên mới lỡ việc đưa Tiểu Trương bệnh viện, bà thể đổ hết lên đầu chúng .
Bà còn bác Từ tức giận bỏ , còn chịu buông tha cho chúng ?"
“ thế, gì chuyện như cơ chứ."
“Hơn nữa bà xem cũng !
May mà đưa bệnh viện, nếu nửa đường tỉnh thì về."
Bà Hoàng thấy bộ dạng lý lẽ hùng hồn của những , giận dữ mắng:
“Cút hết !
Các cút hết cho !
Từng đứa một mắt ma mắt quỷ, đừng tưởng các là cái hạng gì.
Còn bà nữa, bà Đại Mã, bà cứ đợi đấy!"
Bà Đại Mã chống nạnh giận dữ :
“ đợi đấy, giỏi thì bà đến tìm !
Xem sợ !
Còn dám đe dọa !
cho bà , Triệu Đại Nha cũng chẳng hạng dọa mà lớn , giỏi thì bà cứ nhằm đây , tưởng chắc?
Lão Trương nhà bà thầm thương trộm nhớ , nên bà mới ghen tị với chứ gì!
Có giỏi thì chúng cứ đối chất trực tiếp!
chẳng sợ !"
Bà Hoàng:
“Nhổ !
Ông già nhà mới thèm thầm thương trộm nhớ bà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-173.html.]
Bà đừng mà đa tình quá mức !
Bà tính là cái thá gì chứ!
là soi gương !
Ai mà thèm để ý đến bà!"
“Nếu lão Trương nhà bà ý với thì cứ lượn lờ mặt gì?
Còn bà nữa, tại bà hận như thế?
Chính là ghen tị chứ gì!
Còn thừa nhận ?
cho bà nhé, cái hạng như lão Trương , bà thì coi là báu vật chứ Triệu Đại Nha đây chẳng thèm để ý đến , cái thứ gì , cũng chỉ bà coi là vật báu thôi!
Lão nương đây thèm chấp!
Lão nương đây cho dù tái giá thì cũng gả cho một cán bộ lão thành.
Nhan sắc của , công việc của , xứng đáng!"
“Oẹ!"
“Ái chà, bà già tham vọng cũng lớn thật đấy."
“Không xong , thấy buồn nôn quá..."...
Mọi bày tỏ rằng, lời thực sự thể nổi nữa, bà Đại Mã bà lấy sự tự tin đó , mặc dù bà Hoàng cũng chẳng hạng lành gì, mắng là đáng đời, nhưng mà, bà Đại Mã bà cũng đừng quá coi trọng bản như thế chứ.
Vị cán bộ lão thành chắc là mù mới thèm để ý đến bà?
Bà đúng là dám nghĩ thật đấy!
là, thanh niên bây giờ còn chẳng dám nghĩ bạo như bà.
Bà Hoàng:
“Oẹ!
Bà đúng là ngựa mặt dài!
Không xem là cái thứ gì ?"
Bà Đại Mã hất cằm, liếc xéo :
“Hừ hừ, thì cũng là một bà già thầm thương trộm nhớ, còn bà thì cái thá gì!
Bà chỉ sủa bậy vô ích thôi!
Cái thứ thèm để ý đến thì bà coi như vật báu đấy."
Bà Hoàng nhảy dựng lên:
“Được , nhớ kỹ , nghênh chiến!
Bà cứ đợi đấy!"
“Bà cũng cứ đợi đấy!"
Sự va chạm của những tia lửa điện giữa hai bà già xèo xèo xèo, mắt thấy sắp lao đ-ánh nh-au đến nơi, xem náo nhiệt đều lẳng lặng lùi một bước, chỉ sợ m-áu b-ắn đầy , tuy nhiên hai lườm nguýt hồi lâu, cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng chứ hề động thủ.
Mọi đều chút hụt hẫng, hai bà đ-ánh nh-au .
Bà Hoàng:
“Cút , đều cút hết cho , con trai thôi, đỡ con về nhà."
Bà Đại Mã:
“Hừ!"
Bà chẳng sợ bà Hoàng , khoanh tay ng-ực, ngẩng cao đầu ở phía , bà trở về nhà trong tư thế của đại thắng, dù bà cũng chẳng chịu thiệt.
Ngược bà Hoàng đỡ con trai về nhà, tức giận đùng đùng:
“Cái bà già họ Triệu , bà cứ đợi đấy, ngày sẽ đ-ánh ch-ết bà, mà còn dám diễu võ dương oai mặt , bà còn dám cướp cha con nữa chứ.
Bà ..."
“Đủ !"
Bác Trương vui bà Hoàng, :
“Bà im miệng , bà để ý đến thì để ý đến bà chắc?
là gu như thế ?"
Vừa bác Trương vốn chẳng hề khỏi cửa, nếu là thường ngày thì bác xem náo nhiệt từ lâu , hôm nay thực sự là mụ vợ ngu xuẩn cho tức ch-ết, ngờ rằng vẫn luôn cảm thấy mới là trụ cột gia đình, là thể quyết định việc, mà ngờ một bà già mà vẫn luôn coi thường lừa gạt.
Làm bác thể chịu đựng ?
Tâm trạng tự nhiên .
Lúc bộ dạng nhem nhuốc ồn ào của bà , bác Trương hừ lạnh:
“Bà đ-ánh ?
thấy bà đúng là ít đ-ánh nên mới dám lừa cả ."
Bác vẫn còn canh cánh trong lòng.
Bà Hoàng ngại ngùng, nhỏ:
“... cố ý mà..."
“Bà là cố tình đấy."