Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 171
Cập nhật lúc: 2026-02-19 09:05:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bà Đại Mã:
“Sao thế thế?
Ma ?
Ma mãnh gì cơ?
xem nào!"
Bà càng tích cực tham gia hơn.
“Trên đời gì ma, nghĩ nhiều quá .
Chúng tuyên truyền mê tín dị đoan.
Như thế là đúng."
Người lên tiếng là Từ Cao Minh, cho dù chân cẳng thuận lợi, cũng hề chậm trễ ngoài “chủ trì công tác", so với sự lười nhác của Mã Chính Nghĩa, ông thực sự hận thể lập tức “mưu quyền đoạt vị".
Chỉ điều, vị trí dễ chiếm .
Từ Cao Minh:
“Mọi bình tĩnh một chút, cùng ngoài xem thử, bây giờ là xã hội mới , yêu ma quỷ quái đều tuyệt tích từ lâu .
Còn chuyện ma càng là chuyện vô căn cứ, thấy chính là vì hôm nay là ngày đặc biệt, trong lòng thấy chột thôi, , tuyệt đối chuyện gì."
“Bác Từ , lời thể như , những truyền thuyết vốn dĩ từ ngàn xưa ..."
“Những cái đó đều là giả hết, ai thấy ?
Chưa ai tận mắt thấy đúng ?
Mọi đừng tin mấy lời đồn thổi, còn lời đồn ăn nấm độc nhảy hố phân kìa, nhảy ?
Không hề nhé, đều rõ mà, , cho nên , lời đồn thể tin ."
Bà Đại Mã:
“Ông đừng mà tranh thủ chuyện của , tự tẩy trắng cho , ông thích thì mà với khác, đại viện chúng chẳng ai ông nhảy hố phân cả."
Từ Cao Minh:
“!"
Cái , luôn thích dỡ đài những lúc hợp thời điểm.
Từ Cao Minh thực sự ghét ch-ết bà Đại Mã , ông thèm để ý đến bà Đại Mã nữa, trái :
“Mọi cùng ngoài xem thử, xem một cái cho yên tâm về.
Sau cũng đừng nhắc đến chuyện nữa, để ngoài thấy, tưởng đại viện chúng trò mê tín dị đoan, thế thì ."
“Được đấy."
“Nghe lời bác."
Mã Chính Nghĩa vẫn , là ngủ say như ch-ết là giả vờ ngủ chịu , nhưng Từ Cao Minh mừng vì điều đó, ông vung tay hô một tiếng:
“Đi!"
Khá nhiều xem náo nhiệt liền vội vàng theo cùng ngoài, Lâm Tam Hạnh e dè, nép sát bên cạnh Lý Trường Xuyên, lúc vẫn còn đang sợ hãi.
Cô khẽ:
“Thực sự ma mà, là một nữ ma đầu, em thấy !
Tóc tai bay tứ tung, cả mặc đồ trắng, cứ bay lơ lửng ."
“Đừng bậy."
Lý Trường Xuyên quát khẽ một tiếng, ông tin, chỉ là rước lấy rắc rối mà thôi.
Lâm Tam Hạnh kích động:
“Thật mà, em lừa , em thực sự thấy , đáng sợ lắm..."
Bà Đại Mã nheo mắt liếc cô một cái, trong lòng thầm nghĩ:
“Hừ hừ, cô sợ ?
cũng sợ đây !
Cái con nhỏ điên đó thực sự dám phát điên thật đấy!”
Mọi tuy bảo là cùng ngoài xem, nhưng bước thì chậm rùa bò, cũng là sợ !
Bà Hoàng lúc cũng mặt ở đó, hừ hừ :
“Từng đứa một nhát như thỏ đế, thì chẳng tin đời ma, gì mà lắm ma thế?
Hơn nữa, cây ngay sợ ch-ết .
Mọi đây , lợi hại thế nào , thì cái gì cũng chẳng sợ, tại ư?
Vẫn là do ngay thẳng thôi, như thế , nên chẳng sợ cái gì cả.
Mọi cái điệu bộ hèn nhát của xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-171.html.]
Bà Hoàng vênh váo tự đắc, đúng là chỗ nào cũng thiếu mặt bà mà!
Bà Đại Mã đảo mắt khinh bỉ.
Trần Thanh Dư áp sát mặt cửa sổ, cái má nhỏ dán lên tấm kính, vẫn thể thấy động tĩnh bên ngoài, cô mím môi, chút chột nghĩ, lát nữa bà ngoài thấy đứa con trai dọa ngất xỉu đất, còn bình tĩnh như bây giờ .
Mặc dù Trương Hưng Phát và Lâm Tam Hạnh đều hét lớn ma, nhất định là nhận cô, nhưng Trần Thanh Dư thì nhận hai .
Đừng thấy Trần Thanh Dư dọa ngất xỉu, nhưng cô thực sự chút lòng áy náy nào.
Kiểu như cô đối với kẻ thù sẽ bao giờ chút lòng nhân từ nào.
Trương Hưng Phát luôn trêu ghẹo cô, nếu đây cô vẫn luôn né tránh, e là động tay động chân .
Cho nên Trần Thanh Dư sẽ bao giờ đồng tình với hạng như .
Trương Hưng Phát mùng một thì cô cũng mười rằm.
Chẳng qua là vô tình dọa ngất thôi, chẳng chuyện gì to tát.
Trần Thanh Dư nhướng mày, tiếp tục xem náo nhiệt.
Ái chà, đến cổng lớn viện là thấy gì nữa .
Trần Thanh Dư mặc dù khá tò mò, nhưng rốt cuộc cũng ngoài xem náo nhiệt, trái xuống, hai đứa nhỏ trong nhà đều đang ngủ với đôi má đỏ hồng, Trần Thanh Dư kéo chăn, hai nhóc con vẻ gì là sắp tỉnh dậy, đừng từ khi Trần Thanh Dư “đến", ngày nào cũng náo nhiệt mới, chuyện nối tiếp chuyện , nhưng thực chất !
Tính toán kỹ càng cũng đầy một tháng, cũng chỉ mới hơn nửa tháng thôi, hai đứa trẻ dạo mặc dù ăn khá , nhưng cũng nuôi lớn thêm bao nhiêu.
Điều cũng chẳng gì lạ, thể trong thời gian ngắn như mà nuôi b-éo lên , cho nên hai đứa nhỏ vẫn g-ầy nhom như que củi, tuy nhiên dù t-ăng c-ân mấy nhưng sắc mặt của hai đứa nhỏ hơn nhiều.
So với đây ăn đủ no, bây giờ hơn nhiều .
Trước đây khi Lâm Tuấn Văn còn sống, mặc dù ăn món gì ngon nhưng cũng thể ăn no, nhưng dinh dưỡng thì thực sự mấy, cho nên mới g-ầy gò như thế, điều Trần Thanh Dư chú trọng bây giờ chính là ăn uống t.ử tế.
Có thực mới vực đạo!
Chuyện ăn uống thể qua loa , nhà họ...
“Á á á!
Con trai ơi!"
Một tiếng t.h.ả.m thiết vang lên từ bên ngoài, Trần Thanh Dư giật nảy , lập tức áp sát cửa sổ, thấy gì, đành ngóng một chút, tiếng t.h.ả.m thiết của bà Hoàng, ước chừng vang khắp kinh đô mất.
Lúc bà Hoàng đang lóc t.h.ả.m thiết lao về phía con trai , gào thét khản cả giọng:
“Con trai ơi, con ở đây thế , là ai bắt nạt con hả!
Lũ g-iết gớm tay các !
Lại dám đối xử với con trai như thế, con ơi!
Con đừng dọa mà!
Nhà chỉ chín đời độc đinh thôi đấy!
Con ơi!
Con tỉnh !
Con ơi!
Lũ g-iết khốn khiếp, là ai bắt nạt con trai hả!
Nó vẫn còn là một đứa trẻ mà, còn đang thương, lương tâm các thấy c.ắ.n rứt ?"
Bà Hoàng gào oai oái.
Bà Đại Mã nhịn , :
“Đứa trẻ sắp ba mươi tuổi đầu ..."
Những khác cũng cạn lời với câu , tuy nhiên Từ Cao Minh phản ứng nhanh nhất, vội vàng :
“Hay là mau đưa bệnh viện , xem xem , nếu chuyện gì thì khiêng về nhà cũng .
Cũng thể để ở ngoài thế , nhanh nhanh nhanh, giúp một tay , đều là hàng xóm cùng một đại viện, nên giúp đỡ lẫn ."
Bà Hoàng:
“ đúng đúng.
Các nhanh lên, nếu để chậm trễ con trai , con chuyện gì thì các gánh vác nổi trách nhiệm ?
Nhanh lên, nhanh đây khiêng con trai , chậm một chút nữa thôi là lỡ việc, sẽ cho các tay!"
Mấy vốn định tiến lên giúp đỡ:
“..."
Trong nháy mắt yên tại chỗ động đậy nữa.
Cái hạng gì thế !
Từ Cao Minh:
“!!!"