Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Dung sâu Viên Hạo Dân một cái, :
“Cho dù Hạo Tuyết tìm việc , thể thuận lợi xuống nông thôn, thì nhà cũng vẫn gặp rắc rối lớn.
Mấy đứa trẻ nhà đứa nào cả, như là tư tưởng tích cực, còn thăng tiến nữa ?
Đừng thăng tiến, chúng đều đang , e rằng sẽ phê bình, kỷ luật mất.
Nếu kỷ luật thì ."
Viên Hạo Dân cũng nghĩ đến điểm , dù bọn họ cũng là những từng học đại học, việc ở nhà máy bao nhiêu năm, đều là những “lão làng" ở văn phòng, nhận vấn đề rõ.
“Vậy em xem !
Lẽ nào thực sự để Hạo Tuyết xuống nông thôn?
Em đành lòng ?"
Triệu Dung:
“Em đương nhiên là đành lòng , đó là con gái em, em thể đành lòng ?
Hạo Tuyết nhà tài hoa xuất chúng, xinh thông minh, em từ nhỏ dày công nuôi dưỡng con bé, sẽ để nó đến nơi thôn quê chịu khổ chịu tội .
Hơn nữa con bé nhà xinh xẻo như , xuống nông thôn chịu khổ chịu mệt đành, xinh như thế yên tâm ?"
Dừng một chút, bà Viên Hạo Dân, nắm lấy tay ông , chân thành :
“Hạo Dân, lúc , để Tiểu Thúy đóng góp một phần sức lực cho gia đình thôi!"
Viên Hạo Dân ngước mắt:
“Em... em để con bé xuống nông thôn?
Không , đồng ý, ngoài chứ chẳng lẽ em ?
Tiểu Thúy cũng là con gái , mới đón con bé từ quê lên mấy năm?
Con bé còn hưởng ngày lành mấy năm mà chúng bắt nó xuống nông thôn.
Anh thể đồng ý, thể để nó chịu cái khổ ."
Triệu Dung trong lòng lạnh chế giễu, còn bảo ngoài ?
Người ngoài ai mà chẳng đây là con gái ruột của , đúng là coi đều là đồ ngốc cả , bảo là do vợ cũ nhận nuôi thì là nhận nuôi chắc?
Đốt giấy báo ở mộ lừa ma đấy !
Triệu Dung siết c.h.ặ.t t.a.y Viên Hạo Dân, buông , :
“Chính vì con bé lớn lên ở nông thôn nên nó mới quen với cuộc sống ở quê, thực sự xuống nông thôn cũng sẽ thấy quá khó khăn.
con gái chúng xem, Hạo Tuyết là cô gái nuôi dưỡng kỹ càng như chịu nổi những ngày tháng ở quê chứ?
Hơn nữa con bé xinh , nếu gặp kẻ ý đồ bất chính thì ?
Anh nhẫn tâm để con gái cả đời chôn vùi ở nông thôn?
Em để Tiểu Thúy xuống nông thôn sẽ buồn, nhưng chẳng đây là điều chúng bàn bạc từ ?
Năm đó chúng đón Tiểu Thúy thành phố, chẳng là để con bé thế Hạo Tuyết xuống nông thôn ?
Bây giờ nổi lòng cha hiền mà hối hận, Hạo Tuyết tính ?"
Bà tiếp tục bồi thêm:
“Anh còn lạ gì em nữa, em là loại cay nghiệt ?
Nếu Tiểu Thúy xuống nông thôn, tiền nong phiếu mua hàng em đều sẽ chuẩn đầy đủ cho con bé.
Tuyệt đối để con bé thiệt ."
Viên Hạo Dân do dự và lưỡng lự.
Triệu Dung:
“Năm đó chúng bàn kỹ , đón Tiểu Thúy đến, một khi Hạo Tuyết nghiệp trung học đối mặt với việc xuống nông thôn thì con bé sẽ .
Bây giờ đổi ý đấy.
Bao nhiêu năm qua, còn hiểu em là thế nào ?
Anh xem, Hạo Tuyết Hạo Nguyệt cái gì, em đều cho Tiểu Thúy cái đó, em hề bạc đãi con bé chút nào.
Đối xử với con bé như con đẻ , em là vì cái gì, chẳng vì con bé là con gái ?
Em yêu ai yêu cả đường , cũng thương con bé lắm chứ.
bây giờ tình hình như thế , còn cách nào khác .
Cho dù chúng để con bé , thì việc con bé cũng vẫn thôi.
Hộ khẩu thành phố của con bé mà việc thì chắc chắn xuống nông thôn .
Đến lúc đó em chuẩn đầy đủ tiền và phiếu cho con bé, con bé xuống nông thôn cũng sẽ sống hơn đám con gái nông thôn ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-158.html.]
Anh còn lo lắng cái gì nữa?"
Viên Hạo Dân:
“Vậy, con bé đồng ý thì ?"
Triệu Dung:
“Để em với con bé, chính sách là như , chúng cũng chẳng cách nào khác.
Con bé , nhà một suất xuống nông thôn, ban đường phố sẽ chằm chằm nhà nữa.
Thế nhưng, cũng là bảo Hạo Tuyết cần , con bé cũng mau ch.óng tìm một công việc chính thức thôi..."
Hai vợ chồng bàn bạc những chuyện , Trần Thanh Dư thấy hết sức rõ ràng, cũng sững sờ kinh ngạc.
Cô mở to mắt, thực sự cảm thán đôi vợ chồng sống con .
Càng cảm thán đôi vợ chồng thật tính toán, chuyện mà mưu đồ từ mấy năm .
Chẳng trách đón con gái ở quê lên, hóa là để một thế mạng xuống nông thôn.
Đừng Viên Hạo Dân vẻ do dự lưỡng lự, nhưng Trần Thanh Dư một chút cũng chẳng coi trọng ông .
Cái lão già còn giả vờ cha hiền cái nỗi gì.
Trước khi Tiểu Thúy đến, ông đồng ý , bây giờ chẳng qua là đóng vai mà thôi.
Cái bộ dạng lưỡng lự đó của ông vẫn là một cha , chẳng qua là để Triệu Dung kẻ mà thôi.
Còn về Triệu Dung, bà cũng bắt đầu tính toán từ mấy năm .
Trần Thanh Dư nhớ mang máng, năm Tiểu Thúy thành phố cũng chính là năm cô gả đây.
Vì gần như là một chút “" đại viện, cho nên cái con bé Tiểu Thúy đó nghĩ thế nào mà so bì với cô.
Hai cách đến năm sáu tuổi cơ mà, chẳng con bé đó nghĩ cái gì nữa.
Tuy nhiên, vì Trần Thanh Dư một mụ chồng độc ác, suốt ngày mắng thì đ-ánh.
Còn bản cô thì một kế “ " như Triệu Dung, bà bao giờ thiên vị con đẻ, đối với cô cũng là “chân thành", những gì Hạo Tuyết Hạo Nguyệt cô cũng đều .
Vì nhà họ Viên là công nhân viên chức cả hai vợ chồng, con trai cả cũng việc nên điều kiện khá , Tiểu Thúy sống ở nhà họ Viên còn hơn cả cô con gái một Lý Linh Linh ở tiền viện.
Vì cô vẫn cảm giác ưu việt.
Thỉnh thoảng còn coi thường Lý Linh Linh.
Ngay cả Trần Thanh Dư, cô cũng coi thường.
Cô che giấu cảm xúc như Hạo Tuyết, đối với hàng xóm láng giềng khách sáo, cô thường xuyên dùng lỗ mũi , cho nên trong đại viện chẳng ai ưa cô cả.
Trần Thanh Dư vốn dĩ nghĩ nhiều như , nhưng lúc đột nhiên phản ứng , Tiểu Thúy lúc mới đến như , một con bé nông thôn thành phố, khép nép sợ sệt, mà mới mấy năm thành thế .
Cô chẳng tin một con bé nông thôn thể đổi nhanh như , chắc chắn là sự tâng bốc và xúi giục của khác ?
Trần Thanh Dư lúc thực sự cảm nhận , Triệu Dung đúng là lợi hại đấy!
Đôi vợ chồng , thực sự chẳng ai là cả.
Đừng trông mặt mà bắt hình dong!
Quả nhiên học nhiều thì kiến thức, nhưng kiến thức nhiều nghĩa là nhân phẩm .
Cái hạng gì .
Trần Thanh Dư tình cờ một cái bát quái như , chỉ thấy thật sự mở mang tầm mắt.
Gió dần to lên, cô xoa xoa tay, lạnh , rút lui thôi.
Trần Thanh Dư đang chuẩn nhúc nhích thì Triệu Dung :
“Thực , hiện tại em một mối tìm việc tạm thời.
Chỉ là..."
Bà ấp úng.
Trần Thanh Dư:
“Ừm, nữa .”
Người tò mò hại ch-ết mèo, Trần Thanh Dư thì thà chịu lạnh cũng tiếp.
Cô vểnh tai lên, định thêm một lát nữa!
Chẳng chỉ là gió thôi ?
Chẳng lạnh một chút thôi ?
Cô vẫn nhịn !
Được thôi!
Kiên trì!