Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 153
Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Tam Hạnh đỏ bừng cả mắt, phụ nữ lấy chồng lẽ trời thì gì sai?
Cô cũng là vì gia đình hòa thuận.
Hơn nữa đàn ông nhà cô vẫn lo cho gia đình mà.”
“Bà năng kiểu gì thế?
Người Lâm Tam Hạnh cũng trêu chọc gì bà , cần gì lời khó như ?"
Chị Đại Phạm bất bình giùm.
Bà già họ Triệu chống nạnh, hét lên:
“Có việc gì đến bà mà bà nhảy ?
Bà thì là thứ gì chắc?
Bà xem nhà ai đàn ông , chỉ nhà bà, một mụ đàn bà nuôi gia đình, về nhà còn việc nhà, thế mà còn đắc ý tự xưng phụ nữ thể gánh vác nửa bầu trời, ngu ch-ết !
Loại não như bà thì đừng ngoài xông pha trận mạc nữa, đủ mất mặt hổ !"
Chị Đại Phạm:
“Bà... bà... bà!"
Tức đến mức run rẩy cả .
“Chuyện nhà cần bà quản chắc!"
Bà già họ Triệu:
“Thế chẳng đúng ?
Chuyện của cần bà quản ?
Ngay cả chuyện nhà còn quản xong thì đừng ngoài nhảy nhót giả nữa.
Thật là đạo đức giả!"
Chị Đại Phạm:
“Bà... bà... bà còn coi là gì ?
Bà là đồ đàn bà đanh đ-á!"
“Bà đanh đ-á?
Bà cũng là một mụ đàn bà đanh đ-á thôi, là mụ già đanh đ-á còn bà là mụ trung niên đanh đ-á!
Ở đây mà giả vờ giả vịt với gì!"
Chị Đại Phạm:
“Bà là mụ già cay nghiệt, cả ngày chỉ ngược đãi con dâu, bà mang phong cách của xã hội cũ, bà thứ lành gì."
Cái danh “phong cách xã hội cũ" thể tùy tiện mà ?
Bà già họ Triệu trực tiếp mở toang cửa, chẳng buồn quan tâm đến mùi hôi thối nữa, chỉ tay mặt chị Đại Phạm mà mắng:
“Bà mang phong cách xã hội cũ chắc?
Bà trọng nam khinh nữ, coi con gái như cỏ r-ác, coi con trai như bảo bối!
Con gái bà năm đó học giỏi bao nhiêu, còn bà thì , nhất quyết cho nó học hết cấp hai, thậm chí ngay khi chính sách xuống nông thôn ban hành đăng ký cho nó ngay lập tức để đổi lấy danh hiệu vẻ vang cho , bà thì tiên tiến đấy, bao nhiêu năm qua, bà từng quan tâm đến cuộc sống của con gái ở nông thôn ?
Thế mà hàng năm vẫn nhận đồ đặc sản núi rừng con gái gửi về, cũng sợ c.ắ.n rứt lương tâm, ăn ch-ết bà !
Bà đúng là quá nực .
Bộ dạng của bà phong cách xã hội cũ thì là gì?
Bà còn mặt mũi mà khác?
Bản dính đầy phân sạch sẽ thì đừng giả !
Nhổ !
Đạo đức giả!"
Bà già họ Triệu quả thực chẳng nể nang chút nào:
“ cay nghiệt thừa nhận, bà dám thừa nhận bà đạo đức giả ?
Coi ai là kẻ ngốc hả."
Chị Đại Phạm tức đến đỏ bừng mặt, bà vốn dĩ thiên vị, đây là đầu tiên chỉ thẳng một cách trắng trợn như , bà chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt, lập tức xông lên:
“ đ-ánh ch-ết bà!"
Bà già họ Triệu:
“Đến đây đến đây.
Bà đến , tưởng sợ bà chắc?
Nói nên đ-ánh ?
Thiên vị thì chính là thiên vị, còn sợ ?
Thật buồn !"
“Được , chị Đại Phạm chị đừng chấp nhặt với bà nữa, đ-ánh hỏng mặt thì ngày mai thế nào?
Không thấy mất mặt .
Chị là của văn phòng nhà máy mà."
Mã Chính Nghĩa là khuyên nhủ, quả nhiên khuyên .
Đến lúc đó đ-ánh cho mặt mũi bầm dập, bà già họ Triệu thì chẳng cả, bà chỉ là một bà già phụ bếp ở nhà ăn cũng sợ hổ, nhưng chị Đại Phạm là ở văn phòng, để thì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-153.html.]
Chị Đại Phạm hiểu , nhưng đ-ánh thì quả thực tức giận, bà gầm lên:
“Mụ già độc ác, bà cứ đợi đấy, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!"
Bà già họ Triệu:
“Bà đối xử với con gái ruột của như mà còn gặp báo ứng thì gặp báo ứng thế nào ?
Nhổ !"
Sức chiến đấu của bà già họ Triệu vô cùng dũng mãnh, bà gào thét:
“ cho bà , Triệu Đại Nha đây chẳng sợ ai hết!"
“Được , bà chẳng sợ ai, bà thôi một chút , chuyện của đại viện chúng còn đủ nhiều ?
Mọi hãy bao dung lẫn một chút.
Bán em xa mua láng giềng gần, chúng là một gia đình hài hòa yêu thương mà."
Mã Chính Nghĩa những lời mà chính bản ông cũng chẳng tin nổi, cũng chẳng mấy tâm huyết.
dù thì nguồn gốc mùi hôi thối cũng dọn .
Mùi vị trong viện cuối cùng cũng còn khó ngửi đến thế nữa.
Nếu , cứ ngoài giằng co nãy giờ, ông cũng hun cho nôn mất.
Bây giờ mới thể khuyên bảo .
“Mọi hãy bao dung lẫn , dù bất cứ lúc nào, hàng xóm láng giềng cũng nên giúp đỡ lẫn chứ cãi vã bới móc khuyết điểm của như thế .
Được , mau tản ?
Thời gian cũng còn sớm nữa, mau về nhà nấu cơm thôi."
“Bác Mã, mùi thì nấu nướng ạ."
“Ăn trôi bác ơi."
“Ối ơi, bác Mã, cháu..."
“À , vệ sinh ?
Phía nhà vệ sinh mùi thối thật sự kinh khủng lắm, ôi trời đất ơi!
Cái mà chuẩn tâm lý mà vệ sinh thì đúng là hun cho lảo đảo luôn ."
“Có quá đấy?"
“Nói quá?
Các tự mà ngửi, chẳng quá chút nào , mùi thật sự khó ngửi."
“Tan bớt là hết thôi."
“Hy vọng là ."
Mọi bàn tán xôn xao, bà già họ Triệu khi “đại sát tứ phương" thì nghênh ngang cửa, hừ một tiếng, rầm một cái đóng cửa , :
“Còn dám đối đầu với bà già ?
Cũng xem xem bà già dễ bắt nạt .
Bao nhiêu năm qua, chỉ Triệu Đại Nha móc khác, kẻ khác còn công khai bắt nạt ?
Không cửa !"
Trần Thanh Dư:
“..."
Cô phàn nàn:
“Vừa bà đóng cửa ?
Phiền ch-ết , bà xem mùi thối bay hết trong ."
May mà cửa phòng trong cũng đóng, nếu mùi còn nặng hơn nữa.
Bà già họ Triệu trừng mắt định mắng , nhưng kịp mở miệng sực nhớ đây là trong đại viện để bà đối đầu là đối đầu, con mụ điên mà phát khùng lên thì khổ.
Bà ngượng ngùng bặm môi, :
“ đây sợ chị Đại Phạm chụp mũ ?"
Bà tuyệt đối nhắc đến việc là khơi mào chuyện.
Trần Thanh Dư hừ một tiếng, chuyện lớn như thế , cô luôn giữ kẽ, một cảm giác tồn tại, âm thầm xem náo nhiệt.
Bà già họ Triệu thích nhảy nhót thì cứ để bà nhảy!
Dù bà nhảy mới là chuyện lạ.
Hơn nữa, nhảy nhót một chút cũng chẳng gì .
Thời buổi , nhà họ ngoài hai góa phụ thì là hai đứa nhỏ, một bà già họ Triệu giương nanh múa vuốt thích gây chuyện như ngược còn yên hơn.
Chủ động tấn công trái còn bớt ít phiền phức.
Kẻ khác khi bắt nạt cũng cân nhắc xem chọc nổi !
Trần Thanh Dư vẫn đang ngoài cửa sổ, mùi tan bớt đôi chút, gia đình ba Từ Cao Minh vẫn về nhà, Sử Trân Hương lẩm bẩm:
“Cái siêu thu-ốc lành, cái chậu lành của , ông cứ thế mà phá hỏng hết, ông xem ông là sống chứ.
Ông ông xem!
Thật là lo lắng quá."