“Lúc cái mùi còn chẳng bằng mùi thối ban nãy nữa.”
Mùi thối ban nãy đơn thuần là cái mùi thối như kiểu nấu phân, còn bây giờ là một luồng mùi hỗn hợp, khiến buồn nôn đến mức nôn thốc nôn tháo.
Trần Thanh Dư:
“Mẹ kiếp, Sử Trân Hương rốt cuộc là cái gì !"
Mùi truyền từ nhà Sử Trân Hương!
Trần Thanh Dư lấy giấy vệ sinh nhét mũi , còn chia cho hai đứa nhỏ mỗi đứa một ít, ba đều bịt mũi, cả ba con đều trông như chịu đựng nổi nữa.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì ghê tởm.
Trần Thanh Dư:
“!!!"
Mình đúng là nên giữ cái thiết lập hình tượng góa phụ nhỏ yếu đuối, nếu mà là một mụ đàn bà đanh đ-á, bây giờ thể ngoài c.h.ử.i bới !
Ngay lập tức, lập tức, nhanh ch.óng ngoài c.h.ử.i !
Muốn ch-ết !
Đây là cái gì !
Trần Thanh Dư buồn nôn đến mức ọe khan, thấp giọng lầm bầm:
“Bà chẳng ý gì , là vì chuyện mời khách mà cố ý trả thù nên mới nấu phân đấy chứ?
Nếu thì đây là gì ."
Trần Thanh Dư đều rơi nghi ngờ.
Cô sống ở viện thứ hai, coi như là nhóm phản ứng đầu tiên, những cũng phản ứng kịp còn thẩm Mai và chị Phạm cùng nhà ở viện thứ hai.
Lúc vẫn đến giờ tan , vẫn còn ba hộ gia đình về.
Nếu thì nạn nhân còn nhiều hơn nữa.
dù , Thạch Hiểu Vỹ cũng nhịn nữa, trực tiếp cao giọng hét lên:
“Bác Sử, nhà bác cái gì ?
Có để cho sống nữa ?"
Lần thật sự tìm chuyện , cái mùi thật sự khiến chịu nổi, thối thì nó hẳn là thối.
thối thì trong mùi đó mang theo thối ẩn ẩn hiện hiện.
Cứ như là, cứ như là ai đó ném một đống phân cái mương thối đầy hoa quả thối và rễ cỏ mục nát ngâm cả tháng trời !
Cái mùi mang theo mùi lá mục hoa quả thối, nhưng... bao hàm cả mùi thối.
Dù học đến cấp ba, sắp nghiệp cấp ba đến nơi , Thạch Hiểu Vỹ vẫn cảm thấy cách nào miêu tả rõ ràng cái mùi “kỳ diệu" .
Đó là mùi hoa quả và lá cây thối rữa trộn lẫn với cái gì đó.
Muốn ch-ết!
Thật sự ch-ết!
Thạch Hiểu Vỹ nghi ngờ bác Sử cố ý trả thù lúc cửa bà nấu phân, nên mới cố ý tạo cái mùi khó ngửi như , xoa thái dương :
“Bác Sử, bác rốt cuộc đang cái gì thế!
Nếu bác ý kiến gì với cháu thì bác cứ !"
Bản bác Sử cũng ngờ chuyện thành thế .
Chính bà cũng xông cho mê mẩn cả , dù thì bà cũng là bình thường, mà chịu nổi chứ.
Bà chỉ dùng mùi thu-ốc bắc để át mùi thối của nồi canh xương, nhưng ai ngờ cái mùi cũng chẳng kém cạnh gì.
Đáng sợ hơn là, mùi của nó và mùi thối của canh xương dường như hòa quyện , phát một thứ mùi càng khó thành lời.
Mùi hỗn hợp bốc lên quá nhanh, bác Sử cũng kịp trở tay, kịp trở tay mà!
Bà dù đầu óc vấn đề đến cũng thể tự hại chính !
Cuộc đời mà đắng cay thế !
Bác Sử cũng chẳng buồn tìm cục giấy nữa, trực tiếp dùng cái giẻ rách che nửa mặt, lảo đảo , ho khan ngừng.
“Cái đệt, bác Sử bác chứ?"
Thẩm Mai đang định tìm tính sổ, liền thấy dáng vẻ sống dở ch-ết dở của bác Sử, bà vững, “bạch" một cái quỳ rạp xuống đất, suýt chút nữa thì dập đầu tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-145.html.]
Thẩm Mai:
“Ơ kìa~"
Lễ lớn thế cơ !
Mùi tán nhanh, chẳng mấy chốc, ở viện và viện giữa đều kéo tới, bác Vương hùng hổ:
“Sử Trân Hương, bà cố ý ?
Ôi trời ơi~ ọe!"
Bà vội vàng bịt miệng mũi , một câu cũng thêm nữa.
Lúc phàm là nhà nào ở nhà đều , đều xem xem rốt cuộc là cái thứ gì mà thể phát cái mùi phi lý đến .
“Ơ kìa đúng, bác Sử, bác rốt cuộc cái gì thế?
Cái thứ của bác độc đấy chứ?"
“Mẹ ơi, cái giống mùi ao thối quê hồi xưa thế nhỉ."
“Nói bậy, cái mùi nặng hơn cái đó nhiều, ôi ơi, ọe!"
Mọi dám chuyện nữa, hễ cứ mở miệng là một trận nôn khan.
Mọi từng một đều ném ánh mắt khiển trách về phía bác Sử, thật sự đừng là viện và viện giữa ở gần, viện thứ tư và viện cũng ngửi thấy .
Có điều viện may mắn nhất, mùi nhạt ít.
Những khác... những khác chủ yếu là chịu đựng.
Mọi bên ngoài ồn ào hỗn loạn, Trần Thanh Dư thì đóng c.h.ặ.t cửa, kiên quyết ngoài!
Dù khiển trách Sử Trân Hương, nhưng cô kiên quyết ngoài chịu tội, họ đều ở viện thứ hai, ngoài mới là chịu tội đấy.
Trần Thanh Dư bên cửa ngoài, dù thì cũng kiên quyết mở cửa.
“Bác Sử, bác thật , bác rốt cuộc cái gì thế?"
“Ôi ơi, cái mùi thà nấu phân còn hơn, ít nó là cái mùi thối đơn thuần, ôi trời ơi~ ôi ơi cái mùi ."
“Trời đất ơi, cái mùi , ch-ết mất thôi, thối ch-ết đấy chứ?"
“ cố ý ..."
Sử Trân Hương thấy phạm sự phẫn nộ của đám đông, uất ức đến mức .
Thật sự uất ức mà, bà còn oan hơn cả Đậu Nga nữa.
Bà như ?
Bà khổ quá mà!
Bà là ảnh hưởng nặng nề nhất, ông trời ơi, thể bắt nạt như chứ!
Bà nhịn lên:
“ cũng nó khó ngửi như !
Ọe!"
Một câu cũng nổi, hễ cứ há miệng là cái mùi thối rữa ập thẳng mặt, cảm giác đồ ăn mấy ngày nay đều đang nhảy nhót trong dày, gào thét:
nôn nôn!
“Huhu, ...
ọe, đây là th-ảo d-ược...
ọe ọe!"
Bác Sử bịt miệng , nửa quỳ nửa đất, xông cho dậy nổi nữa.
“Bà thật là..."
“Ọe..."
Tiếng nôn khan vang lên liên tiếp, Trần Thanh Dư mà vẫn còn thấy sợ hãi:
“Không mở cửa, kiên quyết thể mở cửa!”
Tiểu Giai lẳng lặng bê một cái ghế nhỏ tới, hai em cứ thế ghế nhỏ, cũng áp mặt kính cửa ngoài.
“Mẹ ơi, bà nội Sử nấu phân ạ?"