“Mù , mù thật !”
Thầm yêu bà ?
“Bà bớt mơ , mới thèm trúng bà!”
“Ông trúng ?
Ông trúng thì việc gì sấn đến mặt , còn cố ý kéo áo , lắm.
bảo mà, bảo ông là cái đồ ý , quả nhiên là thế, quả nhiên là !
Bà già cả đời trong sạch, ông ch-ết !”
Cái đầu bà cụ cứ thế huých trán lão, lão Trương đ-ánh đến mức mụ mị cả .
Lão giận dữ :
“Bà mới là đồ bệnh, bà mới là hạng nên soi gương , thèm trúng bà ?”
“Thế thì việc gì ông lôi kéo áo ?
Ông đúng là đồ biến thái lưu manh!”
“Cút !”
“Á!”
Bà cụ Triệu:
“Ông còn dám đẩy !
c.ắ.n ch-ết ông...”
Bà cụ Triệu cúi đầu một cái, thật sự chẳng nể nang gì, c.ắ.n trực tiếp cổ tay lão Trương, lão Trương:
“Ối ơi đù mớ!
Cái đồ ch.ó điên !”
“Ưm ưm!”
Cắn ch-ết ông luôn!
Lão Trương đau đến nhíu mày, nổi nóng, huých một cú thật mạnh, đ-ánh trực tiếp vai bà cụ Triệu, bà lập tức lộn nhào ngã xuống:
“Á á á á!!!”
Trương Manh Manh thấy cảnh , vỗ tay reo hò nhảy cẫng lên tại chỗ:
“Ông nội thắng , ông nội thắng !”
Quần chúng vây xem ở đại viện:
“...”
Bà cụ Triệu dũng mãnh dậy, lao tới:
“Cái đồ biến thái lưu manh còn dám đ-ánh !
Bà già liều mạng với ông.”
Bà giơ chân đ-á bộp bộp hai cái.
Trúng ngay giữa đích!
Lão Trương né kịp, hét t.h.ả.m ôm lấy chỗ đó:
“Á á á!!!”
Bà cụ Triệu hùng hổ kêu lên:
“ đây là vì dân trừ hại, ông đừng tưởng ông thầm yêu là sẽ nỡ tay.
Cái hạng tiểu nhân bỉ ổi như ông, ai cũng quyền tiêu diệt!”
“Bà bà...”
Lão Trương ôm lấy , đau đến toát mồ hôi hột.
Các đồng chí nam vây xem đồng loạt lùi một bước, các bà già bây giờ đ-ánh nh-au cũng quá hung mãnh , hễ ý là nhắm vị trí đó, cái thật sự khó đỡ nha.
Ai mà chẳng chỗ yếu hại cơ chứ.
Bà cụ Triệu, thể coi thường !
là chiến thần một của khu đại viện .
Trần Thanh Dư lúc cũng nhanh ch.óng lao tới, vội vàng đỡ lấy bà cụ Triệu, :
“Mẹ chồng ơi, ?”
Lão Trương đau đến toát mồ hôi, nhưng lửa giận bùng cháy ngùn ngụt, lập tức lao qua:
“ đ-ánh ch-ết cái mụ già sắp ch-ết ...
á!”
Còn chạm bà cụ Triệu, lão tự ngã loạng choạng.
Trần Thanh Dư vội vàng đỡ chồng lùi một bước, :
“Chúng hề chạm ông nhé, là ông tự ngã đấy.”
Lão Trương gào lên:
“Cái thằng khốn nào ngáng chân tao!”
Đám đông vây xem đầy ngơ ngác, họ vu oan cũng t.h.ả.m lắm ?
Họ chỉ xem thôi mà, tự dưng thêm vai diễn ?
“Bác Trương, bác thế là oan cho quá, chúng đều gần .”
“Tự ngã còn đổ thừa cho khác.”
“ thế đấy, tự yếu chân ngã đổ vằn đổ vện cho ai.”
Lão Trương:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-130.html.]
“Là các !
Có các ?”
Lão giận dữ chỉ bà cụ Triệu và Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư thút thít:
“Bác Trương, bác vô lý như chứ, bác tự ngã cứ đổ cho khác ?
Nhà chúng đắc tội gì với bác chứ.
Bác nhất định ăn vạ ?
À, cháu , chẳng lẽ đúng như chồng cháu , bác thật sự thầm yêu bà .”
Lão Trương:
“Bà đừng thả rông!”
Lão mù!
Không mù!
Lôi lão với bà cụ Triệu dính thấy kinh tởm lắm ?
Trần Thanh Dư nhỏ giọng:
“Bác kích động như , rõ ràng là giấu đầu hở đuôi.”
Bà cụ Triệu:
“Hay lắm, bảo mà, bảo là ông thầm yêu mà...”
Bà là một bà già, sợ mấy cái lời đồn !
lão Trương thì mang cái danh tiếng như , đàn ông đào hoa danh , nhưng đào hoa thầm yêu cái loại như thế , danh tiếng của lão coi như vứt .
Cái gu thẩm mỹ kiểu , chắc chắn sẽ cho thối mũi.
“Bà bà bà...”
Lão Trương thở hồng hộc:
“Không thể nào, bao giờ thầm yêu mụ Triệu!
Cái mụ già chanh chua , ai mù mới trúng bà!
Cái hạng như bà, hễ tí là động tay động chân, chẳng chút tố chất nào.”
“Nhổ !
Ông đến nhà chiếm hời thì động tay với ông ?
đ-ánh nh-au với ông, thiệt thòi ?
Ông còn cố ý kéo áo nữa, cũng may là bây giờ trời lạnh mặc nhiều, lớp lớp nọ, nếu để thấy, bà già còn mặt mũi nào mà nữa?”
Bà cụ Triệu cũng hề yếu thế.
“Cái mụ già quái thai, mới thèm trúng bà, cẩn thận là cẩn thận, mù mới trúng bà!”
Bà cụ Triệu:
“Dù thì ông cũng kéo áo !”
Lão Trương:
“Đó là do đẩy cái con ch.ó điên như bà .”
Bà cụ Triệu khinh bỉ:
“Ông là một lão già to khỏe, sức thì cứ trực tiếp đẩy xong ?
Giống như lúc nãy, ông đẩy một cái là ngay ?
Việc gì ông kéo áo ?”
Lão Trương:
“Bà bà bà, đó là ngoài ý .”
“Hê hê.
Ngoài ý nhà ông nhiều thật đấy!”
“Á á á~ mới mù!”
“Hê hê, mù ông thế?
Còn giả vờ?
Còn giả nai với ?
cho ông , ông xéo cho xa, tránh xa nhà , bớt lảng vảng quanh đây, già đầu còn ý đồ với .
Ông ý đồ với , nhưng chẳng ý đồ gì với ông , bà già là thể diện, thèm trúng cái hạng lão già như ông.
Nhổ , đê tiện!”
Trần Thanh Dư đỡ bà cụ, bà cụ múa tay múa chân khẩu chiến, thầm cảm thán bộ đôi thần thánh khi cãi lộn của bà cụ.
Mẹ kiếp!
Nhổ , đê tiện!
Tuy đến muộn nhưng chắc chắn sẽ xuất hiện.
Luôn một cái hiện .
“Triệu Đại Nha, bà đừng đa tình nữa, hôm nay là xui xẻo, dính dáng...”
“Ông xui xẻo?
mới là xui xẻo đây , đang yên đang lành ở nhà chuẩn ăn cơm.
Cái đồ xui xẻo như ông lù lù xuất hiện, nhà gương thì cũng tự soi xem nặng nhẹ bao nhiêu chứ.
Cứ biến hàng xóm thành osin nhà , ông cũng xem nhà ông xứng ?”