Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:59:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái đống cứt ai mà cam tâm cho , nhà ông cũng , việc gì sang nhà khác ở chực ăn chực chứ!

 

Đừng là bà Triệu đồng ý, đặt địa vị ai mà đồng ý cho nổi!

 

Gia đình kiểu gì , còn nuôi cả con gái nhà hàng xóm.

 

Nếu là đứa trẻ ngoan thì còn , đằng con bé tay chân sạch sẽ...”

 

thế!”

 

“Lão Trương, nhà ông chuyện là thế nào, thể bắt nạt như chứ?

 

Cháu gái ông hôm qua ở nhà bà Bạch, nào là ăn vụng bánh quy, nào là đại tiện bô của , còn lén lấy vở bài tập của con gái chùi đ-ít, cái hạng như , ai mà dám rước về nhà.”

 

Thím Mai mỉa mai kháy.

 

“Chứ còn gì nữa!”

 

dạy bảo con cái.”

 

“Nhà ông cũng thiếu , ông việc gì gửi con cho khác...

 

Đây là bắt nạt ?”...

 

Mọi xì xào bàn tán, những sớm ở nhà ăn như bà cụ Triệu thì , nhưng vẫn còn nhiều lúc cũng về “chiến tích” của con bé , ai nấy đều cảm thấy ghê tởm, tránh khỏi bàn tán .

 

Bà Trương vốn dĩ , lúc mới rõ ngọn ngành.

 

Tốt lắm!

 

Hóa còn chuyện như , bà vốn vì chuyện con trai lúc còn sống chèn ép thăng cấp mà lửa giận ngút trời, thấy cái lão già còn dám vác mặt đến chiếm hời, bà đột nhiên bùng phát, lao thẳng lão Trương, lão Trương:

 

“A!”

 

Lão thật sự ngờ tới, ngã bệt xuống đất, tay bà cụ Triệu vươn tới, xoẹt xoẹt xoẹt bắt đầu cào cấu.

 

“Được lắm!

 

để cho ông tính kế nhà !

 

để cho ông bắt nạt nhà !

 

để cho ông lảm nhảm !

 

cào ch-ết cái lão già !”

 

“Bà cái gì ?

 

Á!

 

Bà bà bà!

 

Bà mau buông , thì đ-ánh bà đấy.”

 

Lão Trương vùng vẫy dậy, lão là đàn ông là công nhân xưởng nên vẫn sức.

 

Lão dùng sức đẩy bà cụ Triệu.

 

Bà cụ Triệu lão đẩy loạng choạng, nhưng chẳng hề sợ hãi, như hổ vồ mồi lao lên nữa, trực tiếp cưỡi lên lão Trương, một tay túm tóc lão, một tay vả bôm bốp mặt lão!

 

“Ông đẩy , để cho ông đẩy !

 

Đừng tưởng ông đang tính toán cái gì, ông thấy nhà đàn ông ?

 

Còn bắt nạt nhà ?

 

Sao hả?

 

Mới giải phóng bao nhiêu năm mà ông biến nhà thành con hầu nhỏ ?

 

Còn chúng trông trẻ?

 

Ông cũng xem ông xứng ?

 

Sao hả?

 

Ông tự coi là địa chủ lão tài, coi chúng là hạ nhân ?

 

Còn bắt chúng trông trẻ!

 

Cái hạng trẻ con tay chân sạch sẽ như nhà ông, trông cái con ông !”

 

Bà gào thét ầm ĩ!

 

“Còn bỏ tiền nuôi con nhà ông?

 

Cái bàn tính của ông sắp đ-ập mặt đấy!

 

Hôm nay nhất định cào ch-ết cái lão già lòng hiểm độc như ông!”

 

“Bà cái đồ đàn bà chanh chua, bà bớt ngậm m-áu phun ...”

 

Lão Trương đ-ánh đến phát cáu, giằng co xô đẩy bà cụ Triệu, xoạch một tiếng...

 

Cúc áo bay ngoài, áo lập tức mở toang.

 

Bà cụ Triệu:

 

“Hay lắm!

 

Ông còn dám kéo áo !

 

Á á á!

 

Bà già tha cho ông !

 

Đồ biến thái râu xanh, ngay mà, ngay là ông ý đồ với mà!

 

là liệt nữ giữ gìn trinh tiết, sẽ để ông đạt mục đích !

 

Xem Thiết đầu công của đây!!!”

 

Bà cúi đầu cục cục cục húc đầu lão Trương.

 

Lão Trương:

 

“Đù mớ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-129.html.]

 

Trương Manh Manh ở bên cạnh gào :

 

“Ông nội đ-ánh ch-ết !”

 

Trần Thanh Dư kêu còn to hơn:

 

“Mẹ chồng ơi!

 

Sự trong sạch của !!!”

 

Chương 30 Vu khống

 

“Mẹ chồng ơi!

 

Sự trong sạch của !”

 

Trần Thanh Dư gào t.h.ả.m thiết.

 

Bà cụ Triệu cũng gào t.h.ả.m thiết:

 

“Ông nhà ơi, ông mau về mà xem !

 

Vợ ông bắt nạt !

 

Cái lão lưu manh hổ kéo áo !

 

Sự trong sạch của !

 

Triệu Đại Nha cả đời trong sạch.

 

tha cho ông !

 

để ông xé áo , để ông mưu đồ bất chính !

 

Hôm nay nhất định cho ông tay!

 

Ông ý đồ với ?

 

cho ông , đừng mơ!”

 

Bà điên cuồng vung vẩy hai tay, thật sự vô cùng dũng mãnh.

 

Lúc bà cụ Triệu cũng chẳng quản gì nữa, nắm cào đ-ấm.

 

“Cái lão già biến thái lưu manh , tha cho ông !

 

bảo là tại bà già họ Hoàng cả ngày cứ đối đầu với , chắc chắn là vì ông thầm thương trộm nhớ !

 

ghen tị!

 

cho mà !

 

cho ông , ông nhân cơ hội để dính dáng đến .

 

Đừng mơ nữa!

 

Nghỉ !

 

Bà già kiên trinh bất khuất!”

 

Giọng loa phường của bà cụ Triệu gào lên, lão Trương vốn đang né tránh, lúc mặt đỏ bừng, cái mặt già sắp dính xuống đất , lão cũng tức đến thở hồng hộc:

 

“Vu khống, bà vu khống !”

 

“Mẹ nó ông bớt thả rông , vu khống ông ?

 

Kéo áo vu khống ông ?

 

Ông cho !

 

Ông giật đứt cúc áo vu khống ông ?

 

Ông chính là thầm yêu , mà, thừa!”

 

Lão Trương:

 

“!!!”

 

Quần chúng vây xem xung quanh bà cụ Triệu với vẻ mặt đầy nghi hoặc, hiểu sự việc diễn tiến đến mức , nhưng mà, hình như cũng đúng?

 

Một hồi lâu , lộ vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

 

Sở thích của bác Trương đặc biệt thật đấy!

 

Lão Trương:

 

“!!!”

 

Lão tức đến mức nên lời, vu khống, đúng là đại vu khống!

 

Lão mù ?

 

Có bao nhiêu bà già phong vận vẫn còn đó thích, thích cái thứ .

 

Thú thật, cả cái đại viện , bà cụ Triệu là nhất.

 

còn chẳng bằng bà già họ Hoàng nhà lão.

 

Cái bà cụ Triệu , một bà già g-ầy đét, qua thấy khắc nghiệt, tóc hoa râm, mắt tam giác xếch ngược, gò má nhô cao, môi mỏng dính, đúng là tướng mạo khắc chồng.

 

Cái hạng bà già như , đừng là ở tuổi , ngay cả hồi trẻ mới góa bụa, cũng chẳng ai thèm ngó ngàng tới.

 

Yên tâm , an tuyệt đối!

 

Cả con chỉ gói gọn trong bốn chữ:

 

chua ngoa khắc nghiệt.

 

Cái tướng mạo chính là tướng mạo chua ngoa khắc nghiệt, giờ thêm chua ngoa quấy rối vô lý, đúng thật là hạng lành gì, một cái nôn!

 

Lão mà thầm yêu loại thì chẳng là điên ?

 

Cho dù đời chỉ còn duy nhất một phụ nữ, lão cũng thèm trúng cái mụ già quái t.h.a.i .

 

Lão thà cạo đầu tu, lão háo sắc thật nhưng cũng hạng nào cũng trúng !

 

 

Loading...