Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:10:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , thôi."

 

“Chúng về thôi."

 

“Mọi xem cái thái độ đó kìa, giúp bà đúng là thừa thãi."

 

“Chứ còn gì nữa."

 

Bà Hoàng hừ một tiếng, chẳng thèm bận tâm, thái độ bà thì ?

 

Nếu những cứu kịp thời thì con trai bà thương nặng như ?

 

Từng một đều là đồ vô dụng, xuất hiện sớm hơn để cứu , đưa đến bệnh viện sớm hơn, cho nên tất cả đều là của bọn họ hết.

 

Còn sắc mặt ?

 

Nằm mơ .

 

Bà Hoàng một lầm bà lầm bầm.

 

Mấy chậm ở phía thấy mà thực sự thái dương cứ giật liên hồi.

 

Sao hạng vô liêm sỉ đến mức cơ chứ?

 

“Cái mụ già chua ngoa ..."

 

“Thôi bỏ , bỏ .

 

Chấp nhặt với bà già hiểu chuyện đó gì, cãi với bà chỉ thêm mất mặt, chuyện nhà bà cứ tránh xa , đổ vạ cho đấy.

 

Từ giờ cứ mặc kệ là xong."

 

“Mẹ kiếp..."

 

Bà Hoàng chống nạnh:

 

“Mày cái gì hả, cái thằng oắt con ..."

 

“Im miệng hết , hiểu thế nào là giữ yên lặng ?

 

Các xong chuyện ?"

 

Y tá trưởng xuất hiện, mặt đen như nhọ nồi.

 

Bà Hoàng lập tức ngoan ngoãn hẳn, đúng là hạng bắt nạt kẻ yếu.

 

thừa mấy thanh niên trong đại viện nên mới quậy phá.

 

cũng , y tá trưởng bệnh viện sẽ chiều theo ý bà , nên đối diện với tự nhiên là cẩn thận hết mức.

 

Bà già họ Triệu nhạo một tiếng, “nhổ" một cái, :

 

là hạng bắt nạt kẻ yếu."

 

Cái trò của bà Hoàng, bà già còn lạ gì nữa, bà chơi chán chê .

 

Chẳng thèm để mắt.

 

Hiếm khi , thực sự về phía bà già họ Triệu, cảm thấy bà quá đúng.

 

Bà già họ Triệu đảo mắt một vòng, hả hê :

 

“Trương Hưng Phát viện , chẳng kịp ăn cỗ nhà họ Từ ?"

 

Mọi nghĩ , đúng thật, nếu liệt giường nửa tháng thì chắc chắn là kịp .

 

Lý Trường Thuyên hỏi:

 

“Lão Từ, nhà ông định ngày nào mời khách thế?"

 

Từ Cao Minh đột ngột hỏi đến, sững sờ, thật sự là sững sờ luôn.

 

Ăn cỗ?

 

Ăn cỗ gì cơ?

 

Ông sang bà vợ cùng xem náo nhiệt, ánh mắt của Sử Trân Hương cũng vô cùng mờ mịt.

 

Vô cùng mờ mịt, mờ mịt cực kỳ.

 

“Các đang cái gì ?

 

Ăn cỗ gì chứ?

 

nhỉ?"

 

Từ Cao Minh khô khốc .

 

Lý Trường Thuyên rộ lên:

 

“Ông đừng giả vờ nữa, hết , đến nước mà còn ?

 

Thực tất cả chúng đều cả ."

 

Bà già họ Triệu giả bộ như chuyện là do nhà bày , cũng gật đầu:

 

thế, chúng đều cả , nhà ông định mời khách mà."

 

Xem ông định chọn tiền chọn mặt mũi đây!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-118.html.]

Hừ!

 

Cho nhà ông dám tính toán nhà !

 

Bà già họ Triệu biểu thị rằng, ông trời trị ông thì con bà trị ông!

 

Từ Cao Minh thấy bộ dạng ai cũng hết thế thì lập tức hoảng hốt, chuyện chính ông cũng hề cơ mà!

 

Chẳng một tí tẹo nào luôn.

 

“Ơ , các gì thế, , các đừng đùa nữa."

 

Viên Hạo Dân:

 

“Lão Từ , ông mà, , ông chắc chắn là cho chúng một sự bất ngờ đúng ?

 

ông là lòng mà, nhưng chuyện thực sự hết , ông cần giấu giếm , cùng lo liệu chẳng hơn ?"

 

Vương Đại Chùy gật đầu:

 

“Đông tay thì vỗ nên kêu mà!"

 

“Phải đấy đấy, mấy chuyện cỗ bàn , nhà ai nhất đấy, cần giới thiệu đầu bếp cho ông ?"

 

“Mua rau cỏ các thứ cũng chuẩn dần , đại viện bao nhiêu , ông định bày bao nhiêu mâm?

 

Chắc cũng mười mấy mâm nhỉ."

 

“Không , mười mâm đủ ."

 

cũng thấy đủ."

 

“Nếu là mười mấy mâm, mà ông còn định mỗi mâm một con gà thì e là khó xoay xở đấy."

 

“Bác Từ , bác đúng là trọng thể diện, thực cứ bình thường thôi cũng mà, bác cứ nhất quyết món chính thịnh soạn, bác thật là... thật là... chúng chẳng gì hơn nữa, tóm là bác hào sảng thật!"

 

Mọi mồm năm miệng mười, lúc vợ chồng Từ Cao Minh càng hoảng loạn hơn, cái gì cái gì, đang cái gì , bọn họ còn chẳng định mời khách cơ mà, món chính món phụ gì chứ!

 

Còn mỗi bàn một con gà nữa?

 

Bọn họ cũng tự hỏi xem xứng đáng ăn ?

 

Mọi năng vô cùng nghiêm túc, đến cả Từ Tiểu Tam cũng chút nghi hoặc bố , :

 

“Bố , bố định mời khách bảo con?

 

Người ngoài hết mà mỗi con là , bố con chạnh lòng quá."

 

Từ Cao Minh:

 

“Không , ... ai bảo định mời khách chứ!"

 

“Ông định mời khách ?"

 

Viên Hạo Dân thắc mắc:

 

“Chẳng vì chuyện ăn nấm độc nên ông cảm ơn cả đại viện một tiếng ?"

 

Ông hồ nghi Từ Cao Minh, cảm thấy Từ Cao Minh vẻ như mời khách thế nhỉ?

 

Lẽ nào...

 

ông hối hận ?

 

So với việc Viên Hạo Dân cứ chằm chằm Từ Cao Minh, thì Lý Trường Thuyên nhận sự bất thường của Từ Cao Minh, :

 

“Lão Từ , ông đừng giả vờ nữa, cho bọn sự bất ngờ thì chúng nhận, nhưng đến giờ , ai cũng cả , ông đừng giả vờ nữa, đại viện bao nhiêu thế , ông mời khách bọn cũng giúp một tay chứ.

 

Ông..."

 

“Ông đừng hươu vượn, nhà chúng căn bản hề mời khách, đúng là nực , nhà chúng dựa cái gì mà mời các chứ?"

 

Sử Trân Hương lúc mất bình tĩnh , nếu mời cả đại viện thì mười mâm cũng đủ .

 

tiết kiệm tiền đến mấy, thịt thì mỗi mâm cũng mất năm đồng, nếu theo lời của mấy cái tên khốn , thịt cá, thì mỗi mâm kiểu gì cũng tám đồng , mà tiền cũng chắc mua đồ chứ!

 

Nếu thêm chút r-ượu chè, nhờ vả mua đồ nữa, xèo xèo!

 

Một trăm đồng cũng đủ .

 

Sử Trân Hương nghĩ đến là mất bình tĩnh !

 

giận dữ quát:

 

“Nhà chúng ăn nấm độc thì liên quan gì đến các , tại mời các chứ?

 

Từng từng một mà mặt dày thế ?

 

Chẳng hổ là gì cả.

 

Còn nhà chúng mời khách ?

 

Các cũng thật là giỏi thật đấy, đúng là hạng ham ăn mặt dày!

 

cho các , đừng tưởng đông thể lợi dụng nhà .

 

Từng một cái nết ăn uống thật là khó coi quá mất!"

 

Sử Trân Hương dạo thuận lợi cho lắm, hỏa khí vốn lớn, thấy chuyện mời khách là hỏa khí cứ thế bốc lên như pháo thăng thiên .

 

 

Loading...