Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 116

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:10:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái mặt đó kìa, sưng vù lên như cái đầu heo , vốn dĩ trông chẳng , giờ càng t.h.ả.m hại hơn.

 

Cả cứ như một con b.úp bê vải rách rưới.”

 

Lúc bà già họ Triệu thật sự cảm thấy Trần Thanh Dư tay với vẫn còn nhẹ chán, bà xem , xem !

 

Mẹ ơi, Trương Hưng Phát chắc ch-ết đấy chứ?

 

Không chứ, chứ?

 

“Nhường đường một chút nào, nhanh lên, mau đưa bệnh viện ."

 

“Trời đất ơi, đ-ánh nặng thế ."

 

“Hộc cả m-áu , nặng cho ?"

 

“Hắn đắc tội với ai mà nông nỗi nhỉ."

 

“Hay là gặp cướp ?"

 

“Ơ mà , đêm hôm khuya khoắt uống r-ượu say khướt thế nhỉ..."

 

Mọi bàn tán xôn xao, nhưng vẫn nhanh ch.óng theo sự chỉ huy của Mã Chính Nghĩa, vội vàng khiêng lên xe bò kéo để đưa đến bệnh viện.

 

Bà Hoàng lóc t.h.ả.m thiết:

 

“Con ơi... cái đứa trời đ-ánh nào, rốt cuộc là cái đứa trời đ-ánh nào hả!

 

Đứa con tội nghiệp của ơi!

 

Ông trời mắt mà..."

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“..."

 

Ông cái chức quản viện , đúng là xúi quẩy tám đời!

 

Chuyện trong đại viện ông giải quyết, ngoài gặp chuyện cũng thể khoanh tay , trong lòng ông khổ lắm chứ!

 

“Con ơi đừng ch-ết nhé... con đừng ch-ết mà..."

 

“Ông trời ơi, ông mở mắt mà xem, con trai như , cầu xin ông đấy..."

 

“Oa oa oa..."

 

Mã Chính Nghĩa xoa xoa thái dương, chán chẳng buồn ch-ết.

 

Bà già họ Triệu theo xem náo nhiệt, suốt dọc đường tim cứ treo lơ lửng, nó chứ~ con điên lẽ thật sự đ-ánh ch-ết ?

 

Có khi nào?

 

Chắc nhỉ!

 

Mẹ ơi, đừng gây án mạng đấy nhé.

 

Không , bà bám theo, nắm bắt tình hình thực tế mới .

 

Một nhóm rầm rộ kéo đến bệnh viện, bà Hoàng:

 

“Bác sĩ ơi!

 

Cứu mạng với!

 

Ông mau cứu con trai với..."

 

“Bộp" một cái, bà quỳ sụp xuống.

 

Bác sĩ:

 

“Mau dậy, mau dậy ..."

 

“Ông hứa với , hứa với là cứu sống nó, nếu sẽ dậy !

 

Ông thề !

 

Thề là con trai sẽ hết!"

 

Bà Hoàng túm lấy vạt áo blouse trắng của bác sĩ.

 

Bác sĩ:

 

“...!!!!!"

 

Hỏng bét, hạng nhà bệnh nhân thế , trán rõ ràng khắc hai chữ:

 

“Gây rối!"

 

Bác sĩ tự dưng lĩnh hội cái từ .

 

“Chúng sẽ hết lòng cứu chữa, nhưng bệnh nhân chúng còn xem qua, cụ thể thế nào chúng thể đảm bảo .

 

nếu bà cứ tiếp tục như thế là sẽ chậm trễ việc cứu đấy..."

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Kéo cái mụ ngu ngốc !"

 

Mã Chính Nghĩa ông đây, kiếp tạo cái nghiệp gì !

 

Kiếp quản viện.

 

Bà già họ Triệu cũng Mã Chính Nghĩa với ánh mắt đầy đồng cảm:

 

“Thật là t.h.ả.m quá mà!”

 

Chương 28 Tình làng nghĩa xóm cảm động thấu trời

 

Trương Hưng Phát hộc m-áu đưa đến bệnh viện, bệnh nhân hộc m-áu, bác sĩ tự nhiên càng thêm thận trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-116.html.]

 

Ba bốn mươi trong đại viện đều mặt đầy đủ, tình làng nghĩa xóm cảm động thấu trời xanh!

 

Đến cả Từ Cao Minh còn chống gậy mà tới, đây chẳng là chân tình vô hạn ?

 

Mọi từng một đều chịu về, cả một đám san sát ở hành lang, bà già họ Triệu cảm thán:

 

“Lần đông thế cũng chính là đấy."

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“..."

 

Bà đúng là chỉ nhảm là giỏi.

 

Mọi đều lẳng lặng quan sát, bà Hoàng ghế lóc t.h.ả.m thiết, cô y tá trẻ nhíu mày tới cảnh cáo:

 

“Đừng ồn ở bệnh viện, ảnh hưởng đến những khác nghỉ ngơi."

 

Bà Hoàng:

 

“Cái con nhỏ ch-ết tiệt lương tâm , con trai bà thương đến mức , mày chút lòng đồng cảm nào hả.

 

Mày đúng là đồ lòng lang thú, mày trả con trai cho bà, trả con trai đây..."

 

Cô y tá tức đến run cả .

 

Chưa bao giờ thấy hạng già vô liêm sỉ, hồ đồ quấy rối như thế .

 

Cô y tá đỏ hoe cả mắt, một cái, gọi cứu viện luôn, bà Hoàng chẳng thèm để ý, cứ ngỡ mắng cho sợ chạy mất, đắc ý vênh váo:

 

“Hừ, một con nhóc vắt mũi sạch mà cũng đòi giáo huấn bà đây, nó cũng xem là cái thá gì..."

 

Chưa dứt câu, một nữ y tá tới tố cáo, cô y tá trẻ chỉ tay:

 

“Y tá trưởng, chính là bà gây chuyện đấy ạ!"

 

Y tá trưởng với khuôn mặt hung dữ:

 

“Đây là bệnh viện chứ đầu giường nhà bà, bà còn dám hồ đồ quấy rối nữa gọi bảo vệ tống cổ bà ngoài đấy.

 

là đồ điều!"

 

“Cái đồ lòng đ-á ..."

 

Y tá trưởng chẳng thèm đợi bà gào hết câu, xông lên túm lấy lôi ngoài, cái lực đó mạnh đến mức bà Hoàng vùng vẫy cũng thoát :

 

“Bà chịu thì giúp bà , đầu bà gây chuyện ném bà ngoài.

 

Lần thứ hai bà gây chuyện gọi bảo vệ.

 

Nếu còn thứ ba, sẽ gọi công an tới đấy.

 

Đây là nơi hạng mụ già chua ngoa như bà thể càn .

 

Bây giờ là xã hội cũ nữa , mưa gió ?

 

Đừng mơ!"

 

kéo đến đầu cầu thang, bà Hoàng siết đến mức suýt trợn ngược cả mắt, kêu lên:

 

sai , sai , cô tha cho , gây chuyện nữa, sai ...

 

Bác Mã, bác Mã giúp với!"

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Haizz."

 

Mọi ông với ánh mắt đồng cảm, thực sự thể cảm nhận nỗi mệt mỏi thấu xương của ông.

 

Mã Chính Nghĩa:

 

“Chị, , em gái, ...

 

đồng chí, chuyện là do bà đúng, nhưng mà con trai bà còn đang ở phòng cấp cứu, cho nên bà mới chút hoảng loạn, năng lộn xộn.

 

Mong cô bỏ qua cho bà , chúng sẽ trông chừng bà , để bà lóc ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của khác nữa.

 

Xin cô nhé."

 

Y tá trưởng thực cũng cố ý khó , dù cũng nghĩ cho những bệnh nhân khác nữa chứ.

 

suy nghĩ một chút :

 

“Các trông chừng bà cho kỹ, đừng tưởng ở cũng thể gì thì ."

 

lườm bà Hoàng một cái, bà Hoàng rụt cổ , còn vẻ vênh váo như lúc nãy nữa.

 

Cái hạng chính là bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, thấy nể mặt chút nào thì tự nhiên sẽ ngoan ngoãn thôi.

 

vội vàng :

 

sẽ ngoan ngoãn."

 

Y tá trưởng:

 

“Cả các nữa, mỗi chuyện nhỏ tiếng một chút."

 

“Vâng ."

 

Thấy vị vẻ dữ dằn, những khác cũng dám loạn nữa.

 

Lúc từng một đều im lặng hẳn , nhưng cũng nhanh thôi, ngay lúc đang chuyện thì cửa phòng cấp cứu mở .

 

Mã Chính Nghĩa và mấy khác vội vàng tiến lên phía :

 

“Bác sĩ, thế nào ?"

 

 

Loading...