Góa Phụ Nhỏ Nơi Đại Tạp Viện Những Năm 70 - Chương 105

Cập nhật lúc: 2026-02-19 08:09:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nguyên chủ thực sự may mắn, tuy rằng những thứ gây nghẹn lòng bên cạnh ít, nhưng thương yêu cô nhiều hơn, ông ngoại bà ngoại thậm chí còn, vẫn còn đang phù hộ cô.

 

Trần Thanh Dư ôm cái hộp nhỏ, dùng sức lắc đầu, ngay đó nhét cái hộp trong chiếc gùi nhỏ của .”

 

Có tiền , Trần Thanh Dư thêm nhiều tự tin hơn, cô tiếp tục tìm kiếm, nhưng tìm thêm một hai tiếng đồng hồ nữa vẫn thu hoạch gì thêm.

 

Trần Thanh Dư cũng là thực sự còn nữa là cô tìm thấy, nhưng hôm nay thu hoạch nha.

 

Thu hoạch cực lớn.

 

Cô dứt khoát vơ vét một chút cỏ khô và cành cây trong sân, Tiểu Viên ngoài từ lúc nào, lon ton theo m-ông Trần Thanh Dư.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Con thế?"

 

Tiểu Viên mềm mại lắc đầu:

 

“Không việc gì ạ."

 

Trần Thanh Dư trêu bé:

 

“Bảo bảo việc gì ?

 

Vậy bảo bảo nhường đường một chút ?

 

Đừng để cành cây quẹt trúng nhé."

 

Nghe thấy hai chữ “bảo bảo", Tiểu Viên mím môi nhỏ, nhưng khóe miệng nhếch lên, đôi mắt cũng cong cong như vầng trăng khuyết, trẻ con cũng bảo bảo là một từ êm tai nha.

 

Bé nhịn nhịn, nhịn , lộ hàm răng sữa nhỏ, “hì hì" một tiếng chạy mất.

 

Đây là tìm trai để khoe khoang .

 

Trần Thanh Dư còn nhà, thấy Tiểu Giai cũng lon ton chạy tới, đôi mắt lớn đảo qua đảo , bên trái bên , do dự thôi, đôi tay nhỏ đan :

 

“Mẹ... ơi."

 

Trần Thanh Dư:

 

“Sao ?"

 

Cô nén , giả vờ hiểu.

 

Tiểu Giai bồn chồn, tha thiết Trần Thanh Dư.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Tiểu Giai , con nha?"

 

Tiểu Giai dùng mũi chân vẽ vòng tròn tại chỗ, thấy chẳng hiểu gì cả, Tiểu Giai cuối cùng cũng mở miệng, giọng trong trẻo:

 

“Mẹ ơi, con là bảo bảo ạ?"

 

Trần Thanh Dư bật , thấy đứa nhỏ đôi mắt sáng lấp lánh , Trần Thanh Dư gật đầu:

 

, tất nhiên .

 

Con là đại bảo bảo, em gái là tiểu bảo bảo."

 

Tiểu Giai lập tức vui mừng, chút do dự chạy ngược trở về, Trần Thanh Dư bật khẽ.

 

Cô cũng trong nhà, “Mẹ ơi, cho ."

 

Trần Thanh Dư qua, hai đứa nhỏ vẫn để cho cô một ít sữa, cô cũng khách khí, :

 

“Tốt quá.

 

Mẹ cũng đang khát."

 

Cô cầm lấy bình sữa, ngược dùng núm v-ú đó, mà trực tiếp vặn nắp , uống ực ực hết sạch, ừm, vị cũng gần giống sữa bột hiện đại .

 

Trần Thanh Dư uống xong thì cất , hỏi:

 

“Các con đói ?

 

Chúng ăn cơm nhé?"

 

“Vâng ạ!"

 

Trẻ con luôn ý kiến gì, Trần Thanh Dư trực tiếp rút bao diêm , châm lửa đống củi nhặt .

 

Ở đây còn nồi nữa, bây giờ nồi sắt dễ mua, sớm lấy .

 

Trần Thanh Dư hợp lý nghi ngờ là Trần Dịch Quân , bởi vì ban đầu là ông đến dọn dẹp căn nhà .

 

Mẹ kiếp, ngứa tay , dạy dỗ Trần Dịch Quân một trận quá.

 

Bình tĩnh, bình tĩnh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-105.html.]

 

Trần Thanh Dư trực tiếp nhóm một đống lửa nhỏ mặt đất, đó lau lau tay, lúc mới lấy miếng thịt mang theo cắt thành từng miếng nhỏ, bánh bao cắt thành lát.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Các con cách xa lửa một chút, đừng gần đừng chạm nha.

 

Trẻ con nghịch lửa ."

 

Vẻ mặt cô nghiêm túc, hai đứa nhỏ cũng vội vàng lời, đều học theo dáng vẻ của Trần Thanh Dư, mặt nhỏ nghiêm nghị.

 

Trần Thanh Dư xoay tháo hai sợi dây sắt từ khe cửa sổ xuống, đó xiên thịt và lát bánh bao , gác lên lửa nướng.

 

Mắt Tiểu Giai và Tiểu Viên đều trợn tròn xoe, đúng là thấy qua sự đời mà, hai đứa nhỏ lửa nướng thịt, tuy rằng mới bắt đầu nhưng mùi thịt thơm phức .

 

Tiểu Giai nuốt nước miếng một cái, Tiểu Viên càng khoa trương hơn, khóe miệng nước miếng khả nghi.

 

là hai con mèo tham ăn mà.

 

Trần Thanh Dư rắc một ít muối lên xiên thịt, hì hì, cô mang theo hết đấy.

 

Nướng thêm một lúc, thấy chín, Trần Thanh Dư dùng hai cành cây kẹp sợi dây sắt sang một bên, :

 

“Để nguội một chút ."

 

Lại hai sợi dây sắt khác.

 

Lần thấy , trong khe cửa sổ cắm nhiều dây sắt, dùng để gì.

 

Trần Thanh Dư nướng đợt tiếp theo, thấy sợi dây sắt đó còn nóng nữa, lúc mới :

 

“Lại đây, ăn , xem mùi vị thế nào."

 

Cô trực tiếp tay, đút cho mỗi đứa nhỏ một miếng thịt, cũng nếm một miếng:

 

“Ừm, ngon thật đấy."

 

Tuy rằng nhiều gia vị, nhưng bỏ muối vị mặn ngọt, hơn nữa chất thịt cũng mỹ vị, quả nhiên đến ngon thì vẫn là thịt nha!

 

Trần Thanh Dư, một kiên định theo chủ nghĩa ăn thịt.

 

Ba con nhanh ch.óng ăn hết một xiên thịt, Trần Thanh Dư nhanh tay xiên thêm một xiên nữa, đem lát bánh bao nướng vài phần giòn rụm chia cho các bé, bánh bao nướng sơ qua ăn cũng tuyệt.

 

Trần Thanh Dư:

 

“Lần tới chúng mang theo đường, rắc một ít đường lên bánh bao."

 

Hai đứa nhỏ gật đầu như giã tỏi.

 

Trần Thanh Dư ngoài mang theo một cân thịt, thời buổi nha, mua thịt chẳng ai mua nhiều như , thường thường cắt một lạng hai lạng là .

 

Rất ít nhà một hết một cân thịt, Trần Thanh Dư cũng là hào phóng .

 

Ba cứ thế chia ăn hết sạch, Trần Thanh Dư sẽ nhường hết cho trẻ con , cô từ nhỏ là trẻ mồ côi, nếu yêu bản nhất thì còn ai yêu cô nữa chứ.

 

Cho nên cô luôn đặt bản lên vị trí đầu tiên, tuyệt đối loại hy sinh vô tư.

 

Cô vui lòng chăm sóc hai đứa nhỏ, đó là vì hai đứa nhỏ ngoan, cũng là nhi nữ “của cô", cô “ thế" của hai đứa nhỏ, cô chính là của chúng .

 

Có nhân quả, đối với chúng là điều nên , nhưng cũng đặt con cái lên vị trí đầu tiên.

 

Trần Thanh Dư điều đó.

 

Chia đều, là mặt lương thiện nhất của cô .

 

Trần Thanh Dư:

 

“Ăn xong nha."

 

Cô vỗ vỗ tay, hỏi:

 

“Có ngon ?"

 

“Ngon ạ!"

 

Hai đứa nhỏ vẫn là đầu tiên ăn nhiều thịt như , ồ, đúng, ăn thịt gà còn nhiều hơn, nhưng mà nhưng mà, thịt gà và thịt lợn giống .

 

Tiểu Giai vội vàng :

 

“Mẹ ơi, thịt như thế thực sự ngon."

 

Tiểu Viên cũng tán thành, tay nhỏ khua khoắng:

 

“Ngon nhất thiên hạ luôn."

 

Trần Thanh Dư hì hì , :

 

“Vậy cơ hội, dẫn các con ngoài ăn vụng."

 

 

Loading...