Người xem náo nhiệt chỉ Trần Thanh Dư, mà còn mấy chị em phụ nữ cùng về với Lâm Tam Hạnh, đều xì xào bàn tán, Thạch Hiểu Vĩ thấy chỉ trỏ, đột nhiên gào lên một tiếng:
“Đừng khinh thiếu niên nghèo!!!"
Trần Thanh Dư:
“...?"
Chương 26 Tìm kho báu
Trần Thanh Dư hiểu nổi giới trẻ bây giờ nữa .
Trong ký ức của cô, Lý Linh Linh và Thạch Hiểu Vĩ cũng tình ý gì với !
Lúc tụ tập với thế ?
Còn Lâm Tam Hạnh nữa, Lâm Tam Hạnh vốn dịu dàng thùy mị mà hung dữ thế nhỉ.
Không hiểu nổi, thật sự hiểu nổi.
Trần Thanh Dư tò mò , chẳng cái gì, lầm bầm:
“Quả nhiên bất kể thời đại nào, luôn đàn ông câu đừng khinh thiếu niên nghèo."
Cô lắc đầu, chắp hai tay lưng về nhà, mặc dù hôm nay định lên núi hái nấm, nhưng Trần Thanh Dư vẫn định ngoài.
Nếu thể lên mạng, cô ở nhà một tháng cũng .
hiện tại thật sự chẳng trò giải trí nào cả, Trần Thanh Dư ở nhà nữa.
Cô cân nhắc một chút, nếu việc gì, chi bằng hôm nay đến căn nhà cũ của ông bà ngoại xem .
Cái thằng cha tồi tệ Trần Dịch Quân đó cam đoan là ở đó giấu đồ, cô cũng tìm thử, nếu lỡ như Trần Dịch Quân nẫng tay thì .
Thế thì tức ch-ết mất.
dạo cái thằng cha tồi đó sống thế nào , chúc xui xẻo.
Trần Thanh Dư khẽ hừ một tiếng.
Cô về nhà hỏi:
“Tiểu Giai, Tiểu Viên, xỏ giày , đưa hai con ngoài chơi."
Hai đứa nhỏ vẫn đang mân mê túi sữa bột đầy mới lạ, Trần Thanh Dư:
“Nhanh lên nào."
Hai đứa nhỏ lập tức ngẩng đầu:
“Vâng ạ."
Mặc dù định đưa , nhưng hai đứa nhỏ vẫn là những cái đuôi nhỏ ngoan ngoãn, Trần Thanh Dư lục tung tủ, tìm thấy hai cái bình sữa mà hai đứa nhỏ dùng hồi bé.
Lúc đó một Trần Thanh Dư cho hai đứa nhỏ b-ú đủ, chỉ thể nghĩ cách mua sữa bột.
Thật hồi nhỏ hai đứa nhỏ từng uống sữa bột .
Hồi đó Lâm Tuấn Văn vì cô ăn ngon một chút, con cái cũng ăn no, giờ việc còn thêm, bốc vác ở kho bãi, mệt đến mức mỏng dính như tờ giấy .
Trần Thanh Dư mân mê bình sữa, lắc lắc đầu, để những cảm xúc đó ảnh hưởng đến .
Cô Trần Thanh Dư, Trần Thanh Dư thật sự, đừng nghĩ nữa.
Cô gian ngoài rửa sạch bình sữa, lúc mới pha một bình sữa bột, Trần Thanh Dư lúc cũng điều chỉnh tâm trạng, nhẹ nhàng :
“Pha một bình để lát nữa chúng uống."
“Vâng ạ!"
Trần Thanh Dư thái một miếng thịt gói , chỉ , cô còn nhét cả con d.a.o phay trong túi, thêm mấy cái bánh màn thầu, lỉnh kỉnh ít đồ đạc , cô :
“Đi thôi."
“Mẹ ơi, bảo hái nấm ạ?"
Trần Thanh Dư gật đầu, đúng !
“Chúng hái nấm."
Trần Thanh Dư dắt hai đứa nhỏ cửa, đang tụ tập ở viện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/goa-phu-nho-noi-dai-tap-vien-nhung-nam-70/chuong-103.html.]
“Thanh Dư em lên núi ?"
“Hôm nay em muộn đấy."
“Đã mấy ngày , ước chừng chẳng còn mấy nấm nhỉ?"
Thông thường hái nấm chỉ mất hai ngày, đến ngày thứ ba là chẳng còn bao nhiêu nữa, bởi vì lên núi tìm nấm đông lắm.
Trần Thanh Dư mỉm , :
“Em xem thử xem ạ."
Cô thành tâm mời mọc:
“Mọi cùng ạ?"
Mọi ai nấy đều lắc đầu, chẳng mấy hứng thú, vất vả bộ ngoại ô, về về mất những năm tiếng đồng hồ, thu hoạch chẳng đáng bao nhiêu, thì ích gì.
Thế thì thiệt thòi quá.
“Chúng ."
“Vợ Tuấn Văn em mau ."
“Em một dắt hai đứa nhỏ cũng cẩn thận đấy nhé."
Thanh Dư gật đầu ừ một tiếng, dắt con cửa, Tiểu Giai và Tiểu Viên chút hiểu rốt cuộc định đưa , ở nhà một kiểu mà ngoài kiểu khác, Tiểu Giai lén Trần Thanh Dư một cái, đôi lông mày nhỏ nhíu c.h.ặ.t , cố gắng suy nghĩ~
Trần Thanh Dư nhận ánh mắt của bé, mỉm :
“Vừa nãy dối đấy."
Cô tỏ khá thản nhiên, cô :
“Bởi vì đưa hai con ngoài ăn đồ ngon.
Nên mới bảo hái nấm, thật .
Mẹ dối là đúng, nhưng nếu ở nhà ăn thịt, thế thì khác đều ngửi thấy mùi, đông, đến lúc đó nếu khác đòi thì chúng thế nào?
Hai con thấy đúng ?
Nếu cho khác thì chúng sẽ ít , nỡ ."
Bất kể trẻ con nhỏ thế nào, Trần Thanh Dư vẫn đơn giản giải thích cho con một chút.
“Mẹ ơi, chúng con hiểu mà."
Đại viện nhà họ chính là như đấy, nếu nhà ai nấu món gì ngon, thường xuyên trẻ con chạy nhảy quanh cửa sổ, gặp đứa nào mặt dày chủ động đòi, cho thì xót, mà cho thì tình làng nghĩa xóm cũng lắm.
Tiểu Giai Tiểu Viên cũng từng xổm cửa sổ nhà .
Cho nên ngoài dịp lễ tết , ai nấy đều cẩn thận hết mức.
Không thể hiện ngoài lắm, đương nhiên là vẫn vài kẻ thích thể hiện, khoe khoang, nhưng gây bao nhiêu chuyện lóc om sòm, mâu thuẫn ngớt.
Mới ba tuổi đầu mà trẻ con cũng chứng kiến mấy vụ mâu thuẫn nổ trong đại viện vì chuyện ăn thịt , bé như một lớn thu nhỏ gật đầu:
“Hiểu mà hiểu mà, chúng con đều hiểu ạ."
Trần Thanh Dư bật , thấy sắp đến căn nhà cũ của ông bà ngoại , Trần Thanh Dư bế con lên, bước chân nhanh hơn mấy phần.
Cô nhanh ch.óng con hẻm, lặng lẽ tới căn nhà cũ, lách một cái trong sân.
Trần Thanh Dư chốt cửa sân , dắt hai đứa nhỏ nhà, :
“Đi, chúng nhà."
“Chúng con từng đến đây ."
Trần Thanh Dư:
“, từng đến!"
Lần Trần Thanh Dư đến đây là dắt hai đứa nhỏ tìm kho báu, ừm, chủ yếu là cô tìm kho báu.
Trần Thanh Dư vẫn nhớ lúc rời bày mấy trò tiểu xảo trong nhà, cố ý nhắm Trần Dịch Quân, hôm nay thì các cánh cửa đều mở toang, trong đó một căn phòng sàn nhà chút vết m-áu, Trần Thanh Dư chẳng hề cảm thấy thương hại cho Trần Dịch Quân chút nào.
Cô khẽ hừ một tiếng, dắt hai đứa nhỏ một căn phòng khác, giao bình sữa cho Tiểu Giai:
“Con và em gái chơi ở đây nhé, khát thì uống sữa."