Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 92: Chuyện của nam nhân làm ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:18:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trán Tiền nương t.ử vặn va quệt chảy m.á.u, thị chẳng buồn lau, chỉ âm trầm : "Trừ phi c.h.ế.t! Hôm nay các đừng hòng lấy một văn tiền nào từ đây."

 

Lão già bên cạnh định vung tay tát mặt Tiền nương t.ử, bỗng nhiên nước ớt cay xè phun đầy mặt.

 

Diêu Nhiên rõ, tuy kẻ đến đây gây chuyện là nương và của Tiền nương t.ử, nhưng kẻ xúi giục chính là lão già thấp bé, nãy giờ gần như lời nào .

 

"Thị bán cho nhà , hiện tại là của , các còn dám đụng của một cái nữa xem." Diêu Nhiên lão già gầy gò đang ôm mặt ngã đất.

 

Trong lúc Tiền nương t.ử còn đang bàng hoàng, nàng tiếp: "Ta cho mỗi các ngươi hai trăm văn tiền."

 

Ngay khi mấy lộ vẻ tham lam, Diêu Nhiên hỏi một câu: " mà... tiền tự dưng mà ."

 

Tiền lão đầu quản mắt đau, nhắm mắt trào lệ hỏi: "Ngươi thế nào?"

 

Diêu Nhiên: "Ai cho các Tiền thị đang ở nhà ?"

 

"Hự, cái ..." Tiền lão đầu chút do dự.

 

Diêu Nhiên chẳng quan tâm, kẻ thể bán con gái để phối âm hôn thì còn giữ bí mật cho ai ? "Ta chỉ một yêu cầu, ai cho các , các hãy đến nhà kẻ đó mà đại náo. Náo càng hăng, phía sẽ thưởng thêm cho mỗi một lượng bạc."

 

Tiền lão đầu đưa tay : "Được! ngươi đưa sáu trăm văn."

 

Diêu Nhiên lấy sáu trăm văn, khi Tiền lão đầu định vươn tay nhận lấy thì nàng thu , nhắc nhở: "Các việc cho , sức mà mắng, nếu sẽ thuê khác mỗi ngày sáu trăm văn để thế các . Ta tin nhiều sẵn lòng nhận việc ."

 

Diêu Nhiên với dân làng xung quanh: "Ta bà con lối xóm từ khi dời đến đây định cư hết lòng giúp đỡ. luôn một kẻ đỏ mắt với tài sản nhà , lưng ít đ.â.m thóc chọc gạo, hoặc tìm gây hấn. Một hai đều chấp nhặt."

 

" chấp nhặt nghĩa là dễ bắt nạt. Nếu để phát hiện là ai, thì hãy xem thủ đoạn của ."

 

Diêu Nhiên ném tiền cho Tiền lão đầu. Tiền lão đầu đưa tay hứng lấy, ngờ một luồng điện giật trúng cánh tay. Lão hét t.h.ả.m một tiếng, chỉ cảm thấy cánh tay tê rần đau đớn khó nhịn, xâu tiền cũng rơi vãi khắp đất.

 

Diêu Nhiên đe dọa: "Các còn dám giở trò nhỏ mọn, đến cửa nhà gây hấn, sẽ thuê đ.á.n.h các . Đánh một trận trả một lượng bạc, đ.á.n.h gãy một chân trả mười lượng bạc, các ngươi đoán xem sẽ chịu bao nhiêu trận đòn?"

 

Thấy cả nhà Tiền thị sợ đến xanh mặt, vốn nghĩ Diêu Nhiên là một góa phụ trẻ tuổi, da mặt mỏng nên dễ nắn bóp. Không ngờ, Diêu thị chỉ quan hệ thâm giao với Huyện thái gia mà bản cũng là một kẻ tàn nhẫn. Lần bọn họ thực sự đụng tấm sắt .

 

"Cút !"

 

Thực sự tưởng nàng dễ bắt nạt, ai cũng thể tìm đến để trục lợi ? Diêu Nhiên tin rằng tiền mua tiên cũng , nàng cố ý vung tiền để gia đình Tiền thị "gõ núi rung hổ".

 

Quả nhiên lâu , trong thôn một hộ gia đình náo đến gà bay ch.ó sủa.

 

Gia đình Tiền thị sợ đủ hăng sẽ khác thế, nên tung hết ngón nghề. Suốt một ngày trời, chỉ với cái bánh bao ngô cứng ngắc, bọn họ mắng từ sáng sớm cho đến tận khi mặt trời lặn.

 

Diêu Nhiên dẫn theo cả nhà ăn vịt ở trong phủ.

 

Vốn dĩ định để Tiền nương t.ử nghỉ ngơi một chút, nhưng thị yên , khi băng bó vết thương đầu đơn giản liền lao bận rộn.

 

Diêu Nhiên chỉ thể để thị ít bánh tráng, thái ít hành sợi và dưa chuột.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-92-chuyen-cua-nam-nhan-lam.html.]

Đợi khi vịt chín, nàng tự đeo bao tay, lạng lấy da và thịt vịt.

 

Nàng dạy cách ăn vịt cho đúng.

 

Tạ Trọng Cẩn miệng nhét đầy thức ăn. Ban đầu tiểu t.ử còn mang vẻ cao quý của công t.ử ca, ăn uống văn nhã, nhưng thấy bên cạnh Diêu Tri Tiệp ăn nhanh mạnh, cũng thèm giữ kẽ nữa.

 

Hắn nhịn giơ ngón tay cái với Diêu Nhiên: "Diêu di di, thực sự quá lợi hại! Chiêu cao tay thật, trực tiếp đuổi khéo đám điêu dân , chúng bây giờ mới thể yên tâm ăn vịt ."

 

Nói xong mới nhận đang về nhà ngoại của Tiền nương t.ử.

 

Sự lạc lõng và tiều tụy trong mắt Tiền nương t.ử thể che giấu , thị vẫn cố gượng : "Tạ thiếu gia cũng chẳng sai, nhà ngoại của ... từ khi phu quân qua đời, nhà ngoại còn là nhà của nữa , và bọn họ sớm đoạn tuyệt quan hệ."

 

Sau khi ăn no nê, Tiền nương t.ử dọn dẹp sạch sẽ thứ, bắt đầu thêu hoa lên áo.

 

Diêu Nhiên ghế bập bênh, xoay đối mặt với Tiền nương t.ử mới giải thích: "Tiền tỷ tỷ, hôm nay để đuổi bọn họ mới tỷ bán cho nhà ."

 

Thế đạo hiện nay vẫn coi trọng trung hiếu. Nếu Tiền nương t.ử náo loạn với phụ mẫu , bất luận phụ mẫu gì, chỉ cần thị phản kháng thì đều là của thị.

 

khi thị bán cho nhà khác, thị còn là con gái của phụ mẫu nữa mà là nô bộc nhà , thị giữ chữ trung .

 

Chẳng nơi nào để phân bua, đây chính là đạo lý. Trung hiếu, trung hiếu, nếu chữ trung quan trọng thì đặt chữ hiếu.

 

Tiền nương t.ử lắc đầu: "Thực nếu nương t.ử nguyện ý, chân tâm hy vọng hầu hạ cả đời để báo đáp ơn đức. Chỉ là hai đứa con của , đành lòng."

 

Diêu Nhiên ngăn lời tiếp theo của Tiền nương t.ử: "Ta sẽ mua , những lời như Tiền tỷ tỷ đừng nữa."

 

Diêu Nhiên hỏi: "Tiền tỷ tỷ, một thắc mắc, nhà tỷ cũng chẳng loại thương xót con gái, gửi tỷ học thêu thùa may vá?"

 

Đừng coi thường những tay nghề như đầu bếp, tú nương (thợ thêu). Đó đều tốn bạc gửi đến những nhà chuyên môn để đồ , và thường theo học mười năm.

 

Tiền nương t.ử gật đầu: "Họ vốn chẳng đời nào chịu bỏ tiền cho học thêu. hồi nhỏ hàng xóm nhà một tú nương, vì thêu nhiều mà hỏng cả mắt, bạc kiếm cũng nhà cướp sạch, đành dời về quê sống một . Ta thường xuyên qua giúp đỡ bà . Phụ mẫu ban đầu còn tức giận, thấy sư phụ chân tâm dạy bảo , hơn nữa về khăn tay và túi thơm thêu bán tiền nên mới im lặng cho bái sư."

 

Diêu Nhiên khỏi cảm thán Tiền nương t.ử mặt. Trong môi trường khắc nghiệt như vẫn nỗ lực vươn lên, tự cố gắng thoát khỏi nghịch cảnh, một sự dẻo dai từng từ bỏ.

 

Có lẽ chính điểm Diêu Nhiên cảm động, nỡ thị vật lộn trong vũng bùn, chống chọi với phận, nên mới giúp thị một tay.

 

Diêu Nhiên gật đầu: "Ta mua nô bộc, nhưng đúng là đang thiếu nhân thủ."

 

"Tỷ thuê bốn gian cửa hàng huyện thành, dù là trang hoàng xây cất khai trương quản lý đều cần , thuê tỷ tới giúp một tay!"

 

Bờ vai Tiền nương t.ử run rẩy, thị bịt mặt, nước mắt tuôn qua kẽ tay: "Nương t.ử, cả đời sẽ dốc lòng báo đáp . Người cứ để bà t.ử quét dọn cũng , cam đoan mỗi ngày sẽ lau chùi cửa hàng sạch bong một hạt bụi."

 

Diêu Nhiên nghiêm túc : "Ta giao cho tỷ nhiệm vụ quan trọng hơn nhiều! Tỷ quản lý một gian cửa hàng, đương nhiên nếu tỷ cũng sẽ sa thải tỷ bất cứ lúc nào."

 

Tiền nương t.ử đôi mắt đỏ hoe Diêu Nhiên: "Quản cửa hàng? Ý chưởng quỹ?"

 

Mèo Dịch Truyện

Đây chẳng là việc của nam nhân ?

 

 

Loading...