Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 7: Huyện thành Thanh Khê ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:16:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Nhiên thu dọn đồ đạc, xem xét thời tiết bên ngoài dẫn theo hai đứa nhỏ rời khỏi nơi .
Nếu nàng tìm nơi định cư cũng sẽ chọn chỗ , quá hẻo lánh và hoang vu, là mối đe dọa lớn đối với sự sinh tồn của họ.
Diêu Nhiên bảo Diêu Tri Tiệp chỉ đường khỏi làng, lâu tìm thấy quan đạo.
Con đường cơn mưa, qua một ngày nắng gắt trở nên khô cứng.
Diêu Nhiên khoác ba lô vai, trong lòng thầm tính toán xem nên giải thích với Diêu Tri Tiệp thế nào về nguồn gốc của những thứ .
Bao bì nhựa của thực phẩm, chiếc nồi và cốc nước nhẹ tênh kín kẽ, còn cả chiếc ba lô khóa kéo, những thứ đều thuộc về thời đại .
Trẻ con lẽ thấy nhiều thứ, nhưng những vật dụng phù hợp với nơi đây thì thể giải thích rõ ràng , nếu bé vô tình với khác, nhất định sẽ chuốc lấy rắc rối lớn.
Việc định hướng là quan trọng.
"Cái đó, bảo bối nương ... , nương với con một bí mật."
Đứa nhỏ nghi hoặc Diêu Nhiên, Diêu Nhiên chỉ chỉ chiếc ba lô lưng: "Đồ đạc nương, những thứ con ăn và dùng đều giống bình thường, ừm... chủ yếu là... cái đó..."
"Nương , con mà!"
Diêu Nhiên càng thêm kinh ngạc, con cái mà ?
Diêu Tri Tiệp mắt sáng long lanh, vô cùng khẳng định : "Nương là thần tiên trời đúng ? Đồ nương dùng đều là của thần tiên, những thứ để khác ! Nếu nương sẽ bay về trời đúng ? Suỵt~ ."
Nói xong còn dùng hai tay bịt miệng , đứa trẻ là kín miệng.
Diêu Nhiên ngờ đứa nhỏ đưa lý do như , một logic tự huyễn hoặc hảo, nàng nghĩ nhỉ?
"Ha ha!" Diêu Nhiên gượng hai tiếng.
Đứa trẻ giống hệt nàng, đúng là con của nàng, cha nàng từng bảo nàng là đứa "mồm mép".
Nàng tự động quy kết "kín miệng" và "mồm mép" cùng một loại.
Hai cuối cùng thống nhất lời khai, đại khái là khi ông nội qua đời, cha đưa cả nhà chạy nạn.
Trong quá trình chạy nạn bọn cướp chặn đường, cha và lũ gian tặc liều c.h.ế.t đ.á.n.h đều bỏ mạng.
Nương cũng trong t.a.i n.ạ.n đó mà thương ở đầu, dẫn đến nhiều chuyện nhớ rõ.
Ví dụ như ngôi làng đây tên là gì, hàng xóm là ai, tất thảy đều nhớ.
Hiện giờ Diêu Nhiên là một góa phụ trẻ, mang theo chút tài sản ít ỏi của chồng quá cố để , dẫn theo một con ch.ó và một đứa con chạy nạn.
Hai sợ hớ nên đối chiếu thông tin mấy , hảo!
Quần áo và ba lô của nàng tuy chút chẳng giống ai, nhưng những vết bẩn bên hầu như che lấp hết dấu vết ban đầu, trông cực kỳ bẩn thỉu rách rưới.
Đây cũng coi như là một lớp ngụy trang .
Vì Diêu Nhiên quần áo sạch cũng dám , chỉ lén mặc cho Diêu Tri Tiệp một đôi tất, lòng bàn chân nhét thêm hai đôi tất gấp đôi để đứa trẻ chân đất.
Diêu Tri Tiệp còn nhỏ, chân ngắn, một ngày chẳng bao nhiêu đường, Diêu Nhiên lo lắng cơ thể bé chịu nổi nên một lát nghỉ lâu, nhân tiện lấy thức ăn bồi bổ một phen.
Cứ như đến ngày thứ hai, họ mới thấy lác đác vài .
Theo dòng tiếp về phía , liền phát hiện càng lúc càng nhiều ngược chiều , còn cùng về một hướng nữa.
Diêu Nhiên tìm một gò đất cao, kiễng chân về phía , cuối cùng cũng thấy tường thành của một huyện thành.
Diêu Tri Tiệp cũng nghỉ ngơi, một đến chân thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-7-huyen-thanh-thanh-khe.html.]
Quả nhiên ngoài cửa thành trọng binh canh giữ, cấm bất kỳ ai thành, tường thành treo mấy cái x.á.c c.h.ế.t, gió thổi qua khiến t.h.i t.h.ể lưa thưa đung đưa theo gió.
Ngoài huyện thành nhiều lưu dân tụ tập ở đây, ai nấy đều mặt vàng võ gầy gò, biểu cảm đờ đẫn.
Bên cạnh tường thành nhiều chiếc nồi lớn đang nấu cháo, bên cạnh còn đại phu khám bệnh từ thiện.
Có một cầm lá ngải cứu hun khói ở khắp nơi để công tác khử trùng.
Cách tường thành xa khói sương mù mịt, một mùi khét lẹt phả mặt, chắc là đang đốt thứ gì đó.
Không ít nạn nhân quỳ xuống lạy lục về phía trong thành, miệng lẩm bẩm: "Tạ ơn Bồ Tát đại từ đại bi cứu mạng, tạ ơn quan huyện đại nhân."
Đa cầm chậu hoặc bát đợi nồi lớn chờ phát cháo.
Diêu Nhiên quan sát bên thành hồi lâu, dám mạo hiểm tiến lên.
Lúc mấy tên nha dịch ngang qua họ, một tên với dẫn đầu: "Đầu nhi, ngài xem trận mưa còn mưa nữa ? Đừng chỉ mưa mỗi trận nhé! Đám lưu dân thấy mưa rơi nên một về , nhưng vẫn còn nhiều kẻ chịu !"
Tên dẫn đầu : "Phía kinh thành hạ chỉ, Khâm Thiên Giám đại hạn qua, sắp tới mưa sẽ nhiều. Trận hạn hán kéo dài quá lâu , chỉ cần bắt đầu mưa, mấy cái đập tích nước mà đại nhân nhà sửa sang đó chắc chắn sẽ tác dụng."
"Anh em vất vả thêm vài ngày nữa, để đám lưu dân về, về sớm ngày nào thì còn kịp gieo mầm ngày đó, năm nay vẫn còn kịp thu hoạch một phần, chúng cũng ngày ngày cái việc khổ sai ngoài thành nữa."
Diêu Nhiên xong, trong lòng rõ, vị huyện thái gia xem vẫn lo nghĩ cho dân, sửa kênh mương, lập lán phát cháo còn khám bệnh từ thiện.
Nàng vội vàng chặn mấy tên quan sai : "Mấy vị quan gia, tiểu dân ngóng chút chuyện."
Thấy đối phương vẻ mặt thiếu kiên nhẫn, Diêu Nhiên vội vàng lấy túi tiền , nịnh nọt đưa cho tên quan sai dẫn đầu.
"Đây là chút tiền mời mấy vị quan gia uống rượu, các ngài vì bá tánh mà chẳng quản ngại khó nhọc, chúng tiểu dân thấy trong lòng cảm kích vô cùng, thật sự xúc động."
Tên quan sai vươn tay nhận lấy túi tiền, tung hứng tay, đúng là hạng xu nịnh thì thấy nhiều, nhưng kẻ chuyện xuôi tai thế thì hiếm.
Tên quan sai đó hiếm khi lộ nụ với lưu dân, lướt qua đối phương một lượt, trông cũng chẳng khác gì nạn dân: "Chuyện gì? Các gia đây đang bận, lời thì nhanh, đừng lỡ việc của gia."
Diêu Nhiên vội hỏi: "Tiểu dân dẫn theo đứa nhỏ mới đến huyện thành, tình hình thế nào cũng rõ, các vị quan gia chúng tiểu dân về, nhưng nhà của tiểu dân còn, cũng chẳng còn nơi nào để về, việc tính đây?"
Nói xong nàng nặn hai giọt nước mắt, trông thật sự vô duyên vô cớ đáng thương.
Tên quan sai thấy , ừm... một đàn bà còn dắt theo đứa trẻ, sống sót đến đây quả thực dễ dàng.
Mèo Dịch Truyện
"Nhà ngươi ở ? Cứ việc về , huyện lệnh huyện Thanh Khê chúng lệnh, hễ tai dân nào về quê cũ, lý trưởng địa phương sẽ chia ruộng đất cho các ngươi, còn ai khai hoang thì sản vật đất đó sẽ miễn thuế ba năm."
Diêu Nhiên ngay hiện giờ quan phủ chắc chắn khuyến khích tai dân trở về nguyên quán, nhưng nàng gì nguyên quán nào, về !
" lúc chúng tiểu dân rời , ruộng đất đều bán sạch, tài vật lương thực cũng cướp mất , nam nhân nhà tiểu dân cũng..."
Nói xong nàng quỳ thụp xuống đất, cùng Diêu Tri Tiệp ôm đầu rống lên.
"Oa oa oa~~"
"Nương ơi chúng sống đây~~ hu hu~~ cha ơi~ c.h.ế.t t.h.ả.m thế !"
Đám nha dịch thấy thì da đầu tê dại, nếu nhận bạc của thì sớm đuổi .
Quan sai bất đắc dĩ chìa tay : "Thế ! Ngươi đưa giấy thông hành cho xem, sẽ chỉ đường cho ngươi ."
Diêu Nhiên mắt lệ nhòa, vẻ mặt ngây ngô hỏi: "Giấy thông hành là cái gì ạ? Tiểu dân bao giờ xa, cần giấy tờ gì.
Đại nhân đó thôi, tài vật của tiểu dân đều lũ giặc cỏ đáng c.h.ế.t cướp sạch , chỉ cướp đồ ăn bạc tiền, mà còn g.i.ế.c c.h.ế.t nam nhân của tiểu dân, nếu nam nhân nhà tiểu dân liều c.h.ế.t với quân sát nhân đó để con tiểu dân chạy thoát, thì hiện giờ... hiện giờ con tiểu dân e cũng lành ít dữ nhiều !"
"Cha nó ơi~ ông dắt con cùng luôn ! Ông thật là nhẫn tâm mà, hu hu~"
"Oa~~ cha ơi~~ ông c.h.ế.t t.h.ả.m quá!"