Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 57: Nàng quả thực quá hiểu chuyện ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ha ha ha ha!” Tiếng của Điền lão gia vang vọng xung quanh. “Ta Diêu nương t.ử là một bậc nữ trung hào kiệt, hôm nay gặp quả nhiên danh bất hư truyền.”
Lão mang theo sự ngạo mạn đặc trưng của hàng hương : “Ngươi dám ở đây ăn xằng xiên, thuộc hạ nhà họ Điền đứa nào cũng an phận thủ thường, thể ngươi trị tội?”
Diêu Nhiên cũng mỉm nhẹ nhàng với Điền lão gia: “Điền lão gia, trị tội là , mà là pháp độ quốc gia. Thuộc hạ nhà ngài phạm pháp .”
“Ngươi còn hiểu luật pháp ?”
“Nếu Điền lão gia rõ, thể qua một chút, dù Điền lão gia cũng trăm công nghìn việc, chuyện thuộc hạ trong nhà chắc ngài hết.”
“Quản gia của ngài xúi giục dân làng Sa Khê chiếm đoạt lò gạch của làng Liễu Khê chúng , khiến bọn họ mang theo v.ũ k.h.í để hai làng hỗn chiến, đợi đến khi đôi bên đều thương vong, hai làng cứ lặp lặp cuộc hỗn chiến như , cái lò gạch tự nhiên sẽ thể dùng nữa, ngài nhân lúc hỗn loạn, thu mua lò gạch của làng Liễu Khê với giá rẻ. Cái bàn tính thu lợi ngư ông đập thẳng mặt .”
Sự khinh miệt trong mắt Điền Vĩnh Phúc sự âm hiểm thế: “Vu khống, là vu khống!”
Diêu Nhiên tiến lên một bước, ánh mắt như d.a.o: “Vu khống? Vậy thì Điền lão gia, hỏi một chút, kẻ mua lò gạch chẳng là ngài ? Còn cả ngọn núi hoang chẳng cũng là thứ ngài ? Dân làng Sa Khê khống chế xong các đến nhanh như ? là thính hơn mũi ch.ó.”
Điền Vĩnh Phúc trừng mắt dữ tợn Diêu Nhiên, nén sự khó chịu trong lòng: “Sao nào? Cái nơi ngoài làng Liễu Khê các ngươi thì khác ?”
Diêu Nhiên rạng rỡ đầy vô hại, nhưng nụ chạm đến đáy mắt: “Ta Điền lão gia cái lò gạch mà! Tiếc là địa khế lò gạch ghi tên làng Liễu Khê, thậm chí cả ngọn núi hoang ngài , cũng mua từ .”
Điền lão gia lúc cuối cùng cũng mất kiểm soát, sắc mặt càng thêm tàn nhẫn.
Diêu Nhiên như hề , tiếp tục : “Điền lão gia thì hà tất bày trò như ? Cứ trực tiếp đến hỏi là mà!”
“Hừ! Ngươi giữ để nâng giá, nhà họ Điền cũng coi như chút gia sản, Diêu nương t.ử cứ việc giá !” Điền Vĩnh Phúc cúi đầu chiếc nhẫn ngọc của , đợi Diêu Nhiên một cái giá.
Diêu Nhiên che miệng cúi đầu một tiếng: “Điền lão gia hiểu lầm , nâng giá. Ta chỉ là, nếu Điền lão gia trực tiếp tìm , sẽ trực tiếp từ chối ngài mặt, để ngài sớm bỏ cuộc cho xong, đỡ để ngài hành hạ đám thuộc hạ nhà như thế, chẳng may phạm pháp tống hết đại lao thì ngài tốn công cứu giúp, chẳng ?”
Diêu Nhiên vô cùng nghiêm túc, từng chữ một: “Ngọn núi hoang , tuyệt đối tuyệt đối sẽ bán! Xin Điền lão gia hãy từ bỏ ý định !”
“Phụt!” Hàn Yến Hòa nhịn mà bật thành tiếng.
Nữ nhân quả nhiên cái miệng thật độc nha! thật là chọc tức mà đền mạng.
Điền Vĩnh Phúc thể duy trì nổi vẻ ưu việt của bậc hương nữa, lão nghiến răng nghiến lợi với Diêu Nhiên: “Ngọn núi hoang chắc vẫn của Diêu nương t.ử nhỉ! Ngươi còn trả tiền mà! Ta hàng của Diêu nương t.ử là ngày mai sẽ giao tới. Điền mỗ ở đây chúc hàng hóa của Diêu nương t.ử vạn vô nhất thất.”
Diêu Nhiên mỉm Điền lão gia đang nổi giận: “Được thôi! Được thôi!”
“Cáo từ!” Điền Vĩnh Phúc vung tay áo, với tên quản gia mặt đầy m.á.u một câu: “Đồ phế vật!” rảo bước rời .
Đợi Điền Vĩnh Phúc rời , làng Liễu Khê mới dám thở phào, lúc hai đối đầu gay gắt, bọn họ đến thở mạnh cũng dám!
Điền lão gia là ai cơ chứ? Đó là giàu nhất huyện Thanh Khê, là bậc hương lớn nhất đấy!
Bình thường đám chân lấm tay bùn như bọn họ còn đến gần chuyện với Điền lão gia.
Diêu nương t.ử những chuyện với Điền lão gia, mà còn ngay mặt huyện thái gia.
Tuy nội dung hai chuyện bọn họ hiểu lắm, nhưng Điền lão gia tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t thì bọn họ thấy rõ mười mươi.
Diêu nương t.ử rốt cuộc là phận gì đây?
Cả cái huyện Thanh Khê , thể chọc cho Điền lão gia tức đến nửa sống nửa c.h.ế.t mà vẫn bình an vô sự chắc chỉ đếm đầu ngón tay thôi nhỉ!
Vị huyện thái gia mặt tính là một , Diêu nương t.ử chẳng lẽ ước chừng cũng ngang hàng với huyện thái gia ?
Diêu Nhiên và Hàn Yến Hòa tự nhiên tâm tư của dân làng.
Mèo Dịch Truyện
Đuôi mắt Hàn Yến Hòa nhướng lên, đầy ẩn ý với Diêu Nhiên: "Hàng ngày mai."
Diêu Nhiên hiểu ngay lập tức, vội gật đầu: "Thời gian địa điểm đổi, đại nhân cứ việc chờ tin !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-57-nang-qua-thuc-qua-hieu-chuyen.html.]
Hàn Yến Hòa nhận câu trả lời thì gật đầu, với đám nha dịch phía : "Mang những kẻ về thẩm vấn."
Diêu Nhiên vội hỏi: "Chúng cũng ?"
Dân làng Liễu Khê cũng chằm chằm Hàn đại huyện thái gia.
"Tự nhiên , trừ phi các báo quan, sẽ coi như ." Hàn Yến Hòa ném quả bóng trách nhiệm sang cho Diêu Nhiên.
"Báo! Nhất định báo, nhưng đại nhân , chỉ là một nhân vật râu ria, cũng chẳng , cứ để dân làng chúng cử một đại diện , rõ ngọn ngành chẳng là ?"
Diêu Nhiên nháy mắt với Hàn Yến Hòa, ý bảo ngài hiểu mà.
Hàn Yến Hòa cạn lời, từ lúc nào cho nàng cái ảo giác rằng là dễ thương lượng như ?
Diêu Nhiên tiến lên một bước, che miệng thì thầm: "Đại nhân, còn chuẩn hàng, ngày mai giao hàng."
Nói là ngày mai, nhưng thực tế là từ nửa đêm nàng bận rộn .
Hàn Yến Hòa mím môi, phụ nữ họ Diêu , thể mang theo một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt, cứ thế tiến sát gần , hiểu trong lòng chút tự nhiên.
Hắn nén sự khó chịu trong lòng, mấp máy môi phát khẩu hình, Diêu Nhiên là: "Hạt giống bông."
Nàng giơ ngón tay cái lên, nở một nụ rạng rỡ, thầm cam đoan.
Cuối cùng, thôn Liễu Khê cử Lý chính, Nhị gia thúc và một thanh niên nhanh mồm nhanh miệng đại diện, đến huyện nha chứng.
Đám thôn Sa Khê cùng với gia nhân nhà họ Điền đều giải về huyện nha.
Diêu Nhiên thấy trời còn sớm, nếu huyện nha thì lúc về nhà sẽ muộn mất.
Nàng phủi tay, hai tay chống nạnh đám dẫn , thở phào một cái, giống như giải quyết xong một việc đại sự.
Diêu Nhiên vội vàng về đến nhà, thấy Diêu Tri Tiệp đang cầm một cuốn truyện tranh, kể chuyện cho Diêu Tiền Thụ một cách đầy sống động.
Con bé chữ, nhưng hình mà bịa chuyện.
Diêu Tiền Thụ phủ phục tấm t.h.ả.m vệ sinh, cũng "oắc oắc" trò chuyện với Diêu Tri Tiệp.
Được , hai đứa chuyện hợp ghê, nàng đỡ lo lắng.
Nàng lấy từ trong gian mỗi thứ thức ăn chế biến sẵn một ít, chủ yếu là đa dạng kiểu cách, dinh dưỡng diện.
Hôm nay đối đầu với lão già họ Điền ghê tởm thực sự tốn tinh lực, nàng bồi bổ một chút.
Diêu Tri Tiệp và Diêu Tiền Thụ cũng ăn uống ngon lành, Diêu Tiền Thụ chỉ hai ngày đầu khi thương là ăn uống khó khăn, bình thường cả hai đều là những "thùng cơm" chính hiệu.
Dù ở cổ đại điện, bọn họ đều ngủ sớm, Diêu Nhiên cho Diêu Tri Tiệp và Diêu Tiền Thụ ngủ từ sớm.
Đợi khi bọn chúng ngủ say, Diêu Nhiên mới gian kiểm kê hàng hóa.
Số gạo, bột mì, bông vải, cùng với trang tặng cho nha dịch huyện nha đều xếp gọn gàng trong gian.
Đây đều là những thứ vợ chồng Diêu Thiết Lập và Ngô Kiều Nguyệt chuyển từ căn hộ hiện đại gian cho nàng.
Sau khi kiểm kê lượng sai sót, Diêu Nhiên lấy một bộ trang phục nam giới cao cấp.
Chất liệu và kiểu dáng đều khác hẳn với đồ của đám nha dịch, đây là món đồ Diêu Nhiên đặc biệt mua thêm, chuẩn để nịnh bợ Hàn Yến Hòa, dù nàng ở huyện Thanh Khê còn ôm c.h.ặ.t cái đùi lớn nhất mới .
Hì hì hì, nàng quả thực là quá hiểu chuyện !