Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 38: Là hắc điếm ---
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:18
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một trận tuyết lớn khiến ngôi làng vốn dĩ nhộn nhịp cũng trở nên yên tĩnh , những dân làng vốn còn đang bận rộn bên ngoài cũng thu dọn xong nông sản mang về nhà.
Mọi đều bắt đầu tích trữ hàng hóa để tránh mùa đông, thỉnh thoảng mới tiếng vài đứa trẻ đùa nghịch với tuyết ở bên ngoài, mới cảm nhận một chút sức sống.
Diêu Nhiên phát hiện ban ngày nàng và các con chủ yếu hoạt động ở gian chính, nhưng nàng đ.á.n.h giá thấp mùa đông sưởi ấm khó khăn đến nhường .
Nơi ấm áp nhất trong phòng chỉ hỏa kháng, đó thì chân và m.ô.n.g đều ấm, nhưng phần vẫn thấy lạnh.
Chưa tới việc rời khỏi phòng hỏa kháng để sang gian chính tra cứu tài liệu ghi chép.
Giờ đây mỗi sáng nàng còn run cầm cập chuồng gà nhặt trứng, còn dọn dẹp chuồng gà, đáng sợ nhất chính là việc vệ sinh.
Nàng nhịn đến mức bàng quang sắp nổ tung mới đủ dũng khí để một .
Đây còn tới giữa đông , mà nàng nhẫn nhịn vất vả lắm .
Chỉ trốn tiệt trong chăn ngoài, ở đây cũng chẳng ngôi nhà nào lò sưởi và nước nóng 24/24 cả.
Diêu Nhiên mua một hệ thống điện mặt trời dùng cho biệt thự, lắp thêm cho mỗi phòng một tấm tản nhiệt sưởi ấm, gian chính cần hai tấm, các phòng còn , ngoại trừ kho thóc thậm chí cả chuồng gà cũng cần một tấm.
Diêu Nhiên tính toán sơ bộ, chỉ riêng hệ thống điện mặt trời để tải hệ thống sưởi cho cả căn nhà, giá là 76.000 tệ, một tấm tản nhiệt giá 1.660 tệ, nếu lắp cho mỗi phòng thì cũng mua tám tấm, tổng cộng là 13.280 tệ.
Quả nhiên dư trong tài khoản của nàng ngay cả con lẻ cũng đủ.
Thật bực quá ! Diêu Nhiên ôm gối tựa, lăn qua lăn hỏa kháng.
Nghĩ đến lò sưởi mùa đông, điều hòa mùa hè, mua, nhất định mua.
Bây giờ cần tìm cách kiếm tiền, kiếm tiền, kiếm thật nhiều tiền.
Nàng những món đồ trong gian của , kiểm tra hộp trang sức, bên trong một bộ vòng cổ và vòng tay ngọc trai, hồi đó nàng thấy nước ngọc cũng khá, đúng dịp sinh nhật Diêu Thiết Lập tặng một bộ giống hệt của một nữ minh tinh nào đó.
Mèo Dịch Truyện
Tuy hàng thượng hạng, nhưng lúc đó cũng tốn mất 25.000 tệ.
Diêu Nhiên cầm sợi dây chuyền ngọc trai ướm lên cổ , chút nỡ áp mặt mà xoa xoa: "Mình ở trong căn nhà lò sưởi đều trông cậy cả các ngươi đấy."
Nàng đặt bộ trang sức ngọc trai một chiếc hộp riêng biệt.
Diêu Nhiên bộ đồ lót giữ nhiệt, áo len cùng quần tất lót lông dày dặn, mặc thêm một chiếc váy dài xếp ly màu tím nhạt, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác Parka dáng siêu dài màu đen, chân một đôi ủng nhỏ lót lông.
Đội thêm chiếc mũ lông thú, cổ áo lông cáo đen lớn kéo cao lên, hầu như che hết cả khuôn mặt, chỉ để lộ một đôi mắt.
Soi gương, nàng cảm thấy hài lòng với bộ trang , khả năng giữ ấm cực , cũng quá giống như đang mặc kỳ hình dị phục chứ?
Diêu Nhiên cảm thấy gói ghém bản thành một chiếc bánh chưng lớn .
Nàng huyện thành gặp nguy hiểm, nhưng vì để kiếm tiền cũng thể thêm một chuyến nữa.
Diêu Tri Tiệp cũng Diêu Nhiên bọc như một chiếc bánh chưng nhỏ, mang theo hai phần bánh mì Ciabatta kẹp trứng và xúc xích đóng gói xong, gửi tới nhà tiền bà bà.
"A nương, con cũng ." Cô bé vung vẩy hai cái b.í.m tóc nhỏ lên tiếng phản đối.
Diêu Nhiên xoa xoa b.í.m tóc nhỏ nhưng vẫn nhẫn tâm từ chối: "Con ở chỗ tiền bà bà đợi nương, nương về sẽ mang đồ ngon đồ chơi về cho con."
Nàng sợ gặp nguy hiểm sẽ cách nào bảo vệ cô bé.
Ít nàng cũng chút công phu phòng , dù đ.á.n.h thì chẳng vẫn còn gian .
Dù gian cũng chỉ nàng và Diêu Tiền Thụ mới thể , khác .
Nàng ghé sát tai cô bé thầm: "Nương kiếm tiền đây, nếu nhà chúng sẽ tiền mua đồ nữa, cũng tiền ăn món ngon, cũng chẳng tiền mua quần áo cho con mặc, cả đồ chơi nữa."
Cô bé cứ lưỡng lự mãi giữa việc kiếm tiền và việc ở bên nương, cuối cùng : "A nương sớm về sớm, đừng quên nhớ Tiểu Tiệp đấy nhé, cũng đừng mua đồ cho Tiểu Tiệp nữa."
Diêu Nhiên cảm động đến mức trái tim mềm nhũn như bông: "Ưm~"
" a nương nhất định, nhất định, nhất định kiếm thật nhiều tiền nhé, giàu hơn cả Trọng Cẩn ca ca nữa." Đôi mắt đen láy của Diêu Tri Tiệp lóe lên tia sáng rực rỡ, lộ vẻ mặt tinh ranh nhưng thực chẳng tính toán nổi con cụ thể nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-38-la-hac-diem.html.]
"Khụ~ Cũng cần thiết thế ... con đừng nữa." Diêu Nhiên đầy vạch đen mặt rời khỏi nhà tiền bà bà.
Đi huyện thành xa xa gần gần, nhưng bộ hơn một canh giờ thì thời gian thật sự khó xử, nhất là đường ít bùn nhão, Diêu Nhiên cẩn thận hết sức để tránh né.
Thật nhớ những ngày cửa là xe, đường sắt cao tốc và máy bay.
Nếu , một chiếc xe điện nhỏ cũng , cùng lắm thì tự kiếm một chiếc xe đạp.
Diêu Nhiên càng càng một chiếc xe đạp, dẫn theo ch.ó chắc tới huyện thành cũng chỉ mất chừng hai mươi phút thôi.
Đi bao xa Diêu Nhiên bất lực, từ trong gian lấy một đôi ủng cao su để , cất đôi giày da gian.
Đợi đến khi đến huyện thành, Diêu Nhiên tìm một chỗ dọn dẹp đống bùn b.ắ.n váy và giày mất nửa ngày mới miễn cưỡng trông tạm .
Quen đường cũ tới tiệm cầm đồ, bước cửa, gã sai vặt quầy nhận Diêu Nhiên ngay.
Lần cặp ly thủy tinh đó gã đưa cho Diêu Nhiên 65 lượng, gã tay bán 180 lượng, nay thấy Diêu Nhiên, gã để nàng ở quầy nữa mà trực tiếp mời khu khách quý ở gian .
Gã sai vặt nhiệt tình chào hỏi Diêu Nhiên: "Nương t.ử hôm nay tới đây món gì cầm ?"
"Ta họ Diêu!"
"Diêu nương t.ử, thất lễ thất lễ!" Gã sai vặt nhiệt tình chắp tay.
Diêu Nhiên xua xua tay.
Nhìn cái điệu bộ xoa xoa tay của gã là nàng ngay món đồ bán giúp gã kiếm ít, hôm nay nếu bán thêm thứ gì chắc chắn sẽ đẩy nhanh thôi.
Nàng vẻ thản nhiên chạm nhẹ cổ áo lông cáo lớn của : "Đồ thì thành vấn đề, hàng ở đây, chỉ xem bên các ngươi trả giá thế nào thôi."
"Kìa ngài gì , tiệm nhỏ của chúng ăn luôn công bằng, hơn nữa cũng coi như chỗ quen cũ , dù kiếm đồng nào cũng sẽ trả thiếu cho ngài ."
Diêu Nhiên từ trong chiếc túi vải buồm mang theo lấy hộp đựng bộ trang sức ngọc trai.
Tiểu nhị thấy chiếc hộp thì thở phào một cái. Lần vị tổ tông mang theo hai cái ly lưu ly, cứ thế trực tiếp lôi từ trong túi vải , đau lòng đến mức tim suýt chút nữa nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lần thấy món đồ đặt kỹ lưỡng trong hộp, là vật giá trị cao.
Tiểu nhị mở xem, bên trong là một bộ trang sức trân châu, viên nào viên nấy tròn trịa đầy đặn, ánh nước lung linh, nước men mịn màng. Hiếm nhất là kích cỡ các viên gần như đồng nhất, để gom đủ lượng màu sắc và kích thước tương đồng thế , chọn lọc từ bao nhiêu vạn viên trân châu mới .
Hắn tự chủ mà gật đầu: "Cực phẩm!"
"Diêu nương t.ử bán bao nhiêu tiền?" Tiểu nhị trực tiếp hỏi Diêu Nhiên, xem ý định của nàng thế nào.
Diêu Nhiên giá bao nhiêu? Nàng vốn chẳng am hiểu mấy về vật giá ở thế giới .
Nàng giả bộ thâm trầm mỉm , nhất quyết lên tiếng.
Tiểu nhị c.ắ.n răng, cũng tỏ thẳng thắn: "Không giấu gì nương t.ử, bộ trang sức bất kể lúc nào cũng lo thiếu mua, quả thực là hàng . Ta đưa một cái giá, nương t.ử xem nhé!"
Hắn giơ hai ngón tay: "Ta trả nương t.ử con ?"
Diêu Nhiên thấy liền nở nụ . Hai cái ly thủy tinh của nàng bán sáu mươi lăm lượng, nàng thể hiểu nổi một bộ trân châu thế mà chỉ đáng giá hai trăm lượng.
Nghĩ đến bộ trân châu mua hết hai vạn năm ngàn tệ, nàng cảm thấy bán thế là quá rẻ mạt.
Biết thế thà bán thêm mấy cái ly thủy tinh, dù giá vốn cũng chỉ hai ba chục tệ một cái.
"Thôi bỏ , nơi khác xem !" Diêu Nhiên đến cả mặc cả cũng buồn nữa.
Trong lòng nàng mắng thầm cái tiệm một trận tơi bời. là chuyên "chặt c.h.é.m" quen, còn gì mà khách cũ, giá thành tâm.
Hừ, khinh bỉ!
Thấy Diêu Nhiên thật sự bán, tiểu nhị cuống cuồng: "Nương t.ử, bình thường khác đến đây chỉ trả tối đa là tám trăm lượng thôi đó."
Quả nhiên là hắc điếm, thiên hạ nhất đen, hố đen vũ trụ cũng đen bằng nhà ngươi, đến cả ánh sáng cũng chẳng lọt nổi.