Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 33: Nhìn thì khó, nhưng muốn chơi! ---

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Trọng Cẩn uống nước đến no bụng mới nhận một ấm nước uống khống chế hồi lâu.

 

Đợi y uống xong mới thấy cả ấm nước đều một y uống sạch, thấy Diêu Tri Tiệp đang với vẻ mặt thể tin nổi.

 

Hiện tại nương hạn chế con bé nạp quá nhiều đường, nên hầu như chẳng mấy khi thấy đồ ăn vặt và nước ngọt, hôm nay khó khăn lắm mới ké một ly, nên nó ngoan ngoãn đó chờ đợi.

 

Diêu Tri Tiệp đôi mắt sáng rực Tạ Trọng Cẩn: "Ca ca, nước đó ngon ?"

 

"Ưm~ ngon... ngon lắm!"

 

"Ợ!"

 

Tạ Trọng Cẩn còn quên ợ một cái rõ to.

 

Diêu Tri Tiệp "Oa~" một tiếng, òa lên: "Ta uống chút nào cả, oa oa oa oa..."

 

Vị công t.ử ca Tạ Trọng Cẩn từ nhỏ đến lớn, từng ly nước từng bữa cơm đều cực kỳ chú trọng lễ nghi và giáo dưỡng.

 

Giờ đây màng hình tượng mà uống sạch cả ấm nước, vốn mất mặt, tiếng của Diêu Tri Tiệp càng y thêm quẫn bách.

 

Chưa bao giờ mất kiểm soát như thế, điều khiến mặt Tạ Trọng Cẩn đỏ như tôm luộc, y luống cuống dậy: "Ta... ... lấy vật khác đền cho ngươi, ngươi... ngươi đừng nữa, đồ lùn... ái chà, xin !"

 

Y năng lộn xộn, suýt chút nữa gọi là đồ lùn tịt.

 

Diêu Nhiên bế Diêu Tri Tiệp lòng, vỗ nhẹ dỗ dành an ủi Tạ Trọng Cẩn, cho cùng đối phương cũng chỉ là một đứa trẻ mười một tuổi.

 

"Tiểu Tiệp, nước nương dùng để tiếp khách, con tranh giành nhé! Nếu uống, hôm nay cho con uống một ly, nhưng uống xong súc miệng ?"

 

"Công t.ử, tiểu nữ hiểu chuyện, xin đừng để bụng. Loại tỳ bà lê trưng uống mùa thu là thanh mát sảng khoái nhất, hơn nữa độ ngọt cao, hương vị tỳ bà và lê đậm đà, mùa thu đông uống chút sẽ nhuận phổi chỉ khái. Uống hết cũng , lấy thêm là ."

 

Diêu Nhiên phẩy tay, bế Diêu Tri Tiệp bếp, rót một ấm nước lớn, hâm nóng, để ở nhiệt độ thường chút mát lạnh.

 

Hai tiểu hài t.ử mỗi một ly uống tì tì, một hồi "phì" một tiếng cùng phá lên.

 

Khoảnh khắc khó xử cũng trôi qua, Tạ Trọng Cẩn cũng chân thành : "Lát nữa dạy ngươi đá cầu, ngươi thể cho chơi khối Rubik ?"

 

Y ở nhà cách nào cũng giải khối , trong lòng ngứa ngáy chịu nổi.

 

Lúc nãy y thấy Diêu Tri Tiệp chỉ loáng một cái xếp xong, hóa khối Rubik chính là xếp tất cả các màu về cùng một mặt !

 

Nhìn thì khó, nhưng thật chơi!

 

Diêu Tri Tiệp hào phóng: "Cái tặng ngươi luôn đó!"

 

Tạ Trọng Cẩn kinh ngạc: "Ngươi tặng thì ngươi chơi cái gì?"

 

"Ta vẫn còn mà, cái tặng ngươi đó."

 

Tạ Trọng Cẩn: Cảm giác hâm mộ đây?

 

Y là ai? Y chính là nhất công t.ử bột kinh thành, hôm nay cư nhiên hâm mộ một đứa trẻ nhà nông?

 

Tạ Trọng Cẩn gãi đầu: "Ta họ Tạ tên Trọng Cẩn, lớn hơn ngươi, ngươi gọi là Trọng Cẩn ca ca !"

 

Diêu Tri Tiệp mở to mắt gật đầu, lông mi vẫn còn vương chút nước mắt, trông sáng đáng yêu.

 

Tạ Trọng Cẩn thầm nghĩ, đồ lùn tịt cũng khá đáng yêu đấy chứ!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-33-nhin-thi-kho-nhung-muon-choi.html.]

Lần uống nước Tạ Trọng Cẩn khôi phục vẻ cao quý của một công t.ử, Diêu Tri Tiệp mặt Diêu Nhiên khá tinh thần giao kèo, bảo một ly là chỉ uống một ly, đòi thêm.

 

Dĩ nhiên mấy thứ Diêu Tiền Thụ trộm thì tính, đó là đồ ăn hai em tự dựa bản lĩnh mà , cùng một chuyện với ước định của nương .

 

Diêu Tri Tiệp chơi, nhưng diễn đạt rõ ràng, giảng mấy Tạ Trọng Cẩn cũng học nổi, cuối cùng cả hai đều phát bực, suýt nữa cãi .

 

Diêu Nhiên từ bếp bước , cầm lấy một khối Rubik khác của Diêu Tri Tiệp, bắt đầu từng bước một chỉ dạy: "Khối Rubik khá rèn luyện trí não, chơi càng giỏi thì càng thông minh. Ta chơi nhưng cũng tính là cao thủ."

 

Diêu Nhiên tiên giảng giải các thế tay: "Đừng coi thường khối vuông nhỏ , tuy chỉ sáu mặt nhưng cách chơi đa dạng! Nếu ngươi học , tự luyện tập ở nhà, thời gian thành càng ngắn chứng tỏ kỹ thuật của ngươi càng cao."

 

"Đây là móc, đây là lên, đây là xuống, đây là móc trái... đây là móc lên về xuống, học thuộc mấy thế tay mới bắt đầu xoay khối Rubik."

 

Diêu Nhiên lúc học Rubik là khi học trung học áp lực lớn, Diêu Kiến Lập đưa nàng đến trung tâm học tập, lúc bài tập mệt mỏi thể chơi một chút để thư giãn.

 

Cách Diêu Nhiên dạy hai đứa trẻ chơi Rubik cũng là bộ giáo trình của trung tâm đó, dùng những cách gọi như "đội mũ", "con tìm " phù hợp với lứa tuổi nhi đồng, một cách giáo d.ụ.c trong giải trí.

 

Không khí dạy học thoải mái, bản Tạ Trọng Cẩn vốn là một đứa trẻ vô cùng thông minh, y nhanh ch.óng nắm vững các quy tắc.

 

"Diêu di di, thể chơi một ván cho con xem ?"

 

Ồ hố! Diêu nương t.ử cư nhiên biến thành Diêu di di !

 

Diêu Nhiên nhướng mày, cầm khối Rubik xáo trộn màu sắc đặt lên bàn, hai tay đặt hai bên, bảo Tạ Trọng Cẩn: "Nói bắt đầu !"

 

Hai cái đầu nhỏ suýt chút nữa cụm , Diêu Nhiên đương nhiên bỏ lỡ cơ hội khoe tài , đôi tay múa tàn ảnh, bọn họ còn rõ Diêu Nhiên xoay chuyển thế nào.

 

"Cạch!"

 

Khối Rubik đặt xuống bàn, hai tay Diêu Nhiên đặt sang hai bên, khóe miệng nàng đắc ý nhếch lên, nhưng miệng : "Ái chà! Lâu chơi, tay chân cũng vụng về ."

 

Tạ Trọng Cẩn cầm khối Rubik xoay một vòng mặt kiểm tra xem màu sắc về đúng vị trí : "Diêu di di, cũng quá lợi hại ! Con còn kịp xong ."

 

"Nương là giỏi nhất!" Diêu Tri Tiệp tiếc lời khen ngợi nương , thôi đủ còn ôm cổ Diêu Nhiên, "chụt" một cái rõ to mới thôi.

 

Diêu Nhiên rạng rỡ, hôn Diêu Tri Tiệp một cái.

Mèo Dịch Truyện

 

Sự tán dương và hành động mật bộc phát như thế khiến Tạ Trọng Cẩn đến ngây , trong mười một năm cuộc đời y từng thấy ai thể chung sống mật với mẫu như .

 

Y từ nhỏ do hạ nhân chăm sóc, dù mỗi ngày đều gặp mẫu , nhưng cũng từng cảm nhận việc mẫu ôm lòng, càng mẫu hôn.

 

Y luôn cảm thấy quan hệ với mẫu hòa hợp, sinh nhật y sinh nhật mẫu đều tặng những món quà đắt tiền, mẫu cũng thường xuyên hỏi han chi tiết cuộc sống của y.

 

giữa y và mẫu bao giờ quan hệ mẫu t.ử gần gũi như , giữa hai luôn mang theo một cách, loại tình cảm cốt nhục thiên tính đó thiếu hụt!

 

Tạ Trọng Cẩn cúi đầu, che giấu cảm xúc trong mắt.

 

"Sắp trưa , hôm nay ở đây dùng cơm !" Diêu Nhiên thấy giờ cơm trưa sắp đến, thuận miệng mời bọn họ dùng bữa.

 

Tạ Trọng Cẩn nghĩ ở nhà nông thì gì ngon? Diêu gia hầu, cái gì cũng tự tay , liền mở miệng từ chối: "Không phiền Diêu di di nữa, e là chuẩn cũng khá vất vả, ăn uống kén chọn, để cùng Hí nhi về thôi!"

 

Diêu Nhiên nhướng mày, đây là lọt mắt món ăn nhà nông bình thường !

 

Lòng hiếu thắng của nàng đột ngột trỗi dậy, hừ hừ! Đứa trẻ thật thấy sức hấp dẫn của đồ ăn nhanh .

 

"Con xuống, một lát là xong ngay, trưa nay ăn gà rán, cho con nếm thử hán bảo bao (hamburger) và gà chiên!" Diêu Nhiên dùng ngón trỏ ấn Tạ Trọng Cẩn vị trí.

 

Hãy đối mặt với cơn cuồng phong !

 

 

Loading...