Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 28: Lắp Đặt Hỏa Kháng
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:08
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoét một hốc lửa tường chỗ bếp nấu, dựng một bức tường ngăn ở gian phòng, bên trong xây mấy bức tường nhỏ để những khe hở so le, phía đối diện thông với một ống khói, bên lát phiến đá dùng bùn trám kín , như khi đốt lửa nấu cơm, nóng sẽ dọc theo những bức tường xây trong kháng mà qua một lượt.
Đây chính là hỏa kháng.
Phương pháp thực sự khéo léo, chỉ cần hai cái bếp nhỏ là thể giải quyết vấn đề sưởi ấm lớn lao trong mùa đông.
Diêu Nhiên giọng điệu bình thản: "Đây chẳng là một cái hỏa kháng để dùng qua mùa đông !"
Lưu Thế Nguyên kích động hỏi dồn: "Cái hỏa kháng hiệu quả thế nào? Mùa đông thể ấm lên ?"
"Cái ... chắc là dùng ạ? con cũng dùng bao giờ!" Diêu Nhiên ngượng ngùng, gượng gạo, đây vốn là thần khí qua mùa đông ở vùng Đông Bắc trong thế giới của nàng, nàng tuy từng ngủ qua, nhưng nghĩa là từng xem qua điện thoại.
Cứ đến mùa thu là các loại video ngắn đẩy tin Đông Bắc bắt đầu tích trữ hàng hóa, đốt kháng, muối dưa.
Mèo Dịch Truyện
"Con còn dựng một cái bệ bếp trong phòng bếp ở đây." Diêu Nhiên lấy một bản vẽ khác, đưa cho Lưu Thế Nguyên xem phiên bản tối giản của phòng bếp hiện đại.
Trên đó mấy cái tủ thấp, tủ cao hơn đùi một chút 90cm, thể dùng bàn thao tác.
Bệ bếp thấp hơn năm phân để thuận tiện cho nàng xào nấu.
Gian bếp nàng xây rộng, ở giữa còn một bàn đảo, tường đục mấy cái lỗ thể gác ván gỗ để đồ.
Lưu Thế Nguyên xem xong, cảm thấy quá lãng phí gạch xanh, xây nhà dùng gạch xanh là tốn tiền , xây mấy cái tủ thực sự quá xa xỉ.
đây là yêu cầu của Diêu thị, nàng sẵn lòng bỏ tiền thì cứ lắp đặt thôi.
Lưu Thế Nguyên đích giám sát đám xây xong kháng, ngày hôm đó khi bịt kín mặt kháng, còn chờ vài ngày cho khô hẳn mới thể ngủ lên .
Diêu Nhiên bê một ít củi từ sân , khi đốt lửa liền chờ đợi thử nghiệm xem hỏa kháng xây thành công .
Bởi vì chính nàng cũng từng , trong lòng chắc chắn, nhưng chẳng mấy chốc, sờ xung quanh hỏa kháng bắt đầu cảm nhận một luồng nhiệt độ ấm áp truyền tới.
Rất nhiều dân làng xem, ai nấy đều lộ ánh mắt ngưỡng mộ, cái kháng trông thật sự quá tiện lợi.
Trên bản vẽ của Diêu Nhiên còn vẽ mấy bức hình nhỏ, đều là cách sinh hoạt kháng.
Rộng như thế , buổi tối chỉ cần trải chăn giường, ban ngày thu chăn là thể khâu vá ăn cơm.
"Cái đó... tiểu Tiệp, cái kháng của cô, cô cứ trực tiếp đưa cho chúng như , sợ chúng học mất ?"
Nhà quyền quý thứ gì sẽ dễ dàng đưa phương pháp cho khác , nhiều kỹ thuật đều nắm giữ c.h.ặ.t chẽ trong tay .
Hiện tại Diêu Nhiên vẽ bản vẽ rõ ràng như thế, cách sử dụng cũng vẽ chi tiết, điều khiến Lưu Thế Nguyên ngại.
Từ khi nhóm di cư đến thôn Liễu Khê, ngày tháng của thôn Liễu Khê ngày một lên.
Lưu Thế Nguyên trong chuyện chủ yếu là nhờ Diêu Nhiên, ban đầu Diêu Nhiên tìm lão giúp đỡ, lão cũng vì thấy cảnh góa con côi đáng thương, nhưng về cơ bản là Diêu Nhiên yêu cầu gì lão đều cầu tất ứng.
Suýt chút nữa là coi nàng như Bồ Tát mà thờ phụng, trong những xây nhà cho Diêu Nhiên, Lưu Thế Nguyên đều tìm những thật thà chịu bỏ sức, nhà nào khó khăn sẽ ưu tiên, nhưng lão cũng tư tâm khi phái Lưu Đại nhà sang.
Hai tháng Lưu Đại chỉ kiếm ba trăm cân lương thực, mà hàng ngày ăn cơm nhà Diêu thị bữa nào cũng thịt, hơn nữa còn ăn no, cho Lão Nhị Lão Tam trong nhà ngưỡng mộ phát điên.
Đến cả huyện thái gia cũng dám đảm bảo ngày nào cũng ăn thịt !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-28-lap-dat-hoa-khang.html.]
"Mọi học cách xây kháng chẳng ?" Diêu Nhiên hiểu, chỉ là một cái hỏa kháng, chẳng hàm lượng kỹ thuật gì cao siêu, nhưng bảo nàng xây thì nàng cũng chẳng nổi.
"Vậy thì bà con chúng xin cảm ơn cô!" Lưu Thế Nguyên nặn một nụ tự nhiên, trông kỳ quặc.
Bình thường là một nghiêm túc, đột nhiên lên trông cứ như giả tạo.
"Mọi xây xong , dùng , thể giúp thôn lân cận xây kháng, đây chẳng là một khoản thu nhập ?" Diêu Nhiên còn hiến kế cho Lưu Thế Nguyên.
Lời mấy thanh niên giúp việc bên cạnh trong lòng nóng hừng hực, kìm nổi kích động, mấy thầm tính toán, nếu thực sự chờ ngoài xây kháng thì đây cũng coi là một cái nghề , đây là con đường kiếm tiền mà!
"Chúng dùng phương pháp kiếm tiền thích hợp lắm ! Vốn dĩ chúng phương pháp , giờ còn dùng nó kiếm tiền, chẳng cô chịu thiệt ?" Lưu Thế Nguyên cảm thấy Diêu Nhiên quá rộng rãi, chỉ riêng bản vẽ thôi cũng thể bán lấy tiền mà!
Diêu Nhiên hai tay buông xuôi : "Con giữ con cũng xây, càng thể ngoài kiếm tiền, chi bằng để tiếng cho làng!"
Lưu Thế Nguyên thầm tán đồng, Diêu thị là một góa phụ, cửa góa phụ nhiều thị phi, nàng hiện giờ uy tín trong làng thấp, nhà ai mà nhớ cái ơn của nàng, cũng ai dễ dàng ức h.i.ế.p nhà nàng .
Diêu thị là thông minh, nhường lợi cho dân làng để đổi lấy danh tiếng , ngày tháng ở trong làng cũng thuận lợi.
Nghĩ thông suốt điểm , Lưu Thế Nguyên cũng cổ hủ nữa, thản nhiên thu bản vẽ .
Những bản vẽ lão dự định sẽ giữ bí mật nghiêm ngặt trong thôn, như thôn của họ thể kiếm một khoản tiền trong mùa đông .
Sau chắc chắn sẽ học cách xây hỏa kháng, nhưng từ năm nay đến sang năm, kỹ thuật hỏa kháng nhất định nắm giữ c.h.ặ.t chẽ trong thôn .
"Lưu thúc, con một ý tưởng, mảnh đất hoang cách đây bảy dặm ? Tại xây một lò gạch? Như thể xây kháng cho , thể xây nhà, cần tìm nơi khác để mua nữa.
Sau lượng gạch dùng cũng lớn, làng tự xây một cái, thứ nhất là gạch xanh thể bán lấy tiền, thứ hai là dân làng cũng thể đến đó việc, lúc nông nhàn cũng thêm một phần thu nhập."
Diêu Nhiên cảm thấy tuy thôn Liễu Khê khá gần huyện Thanh Khê, nhưng xung quanh đặc sản gì, đốt gạch cũng cần kỹ thuật quá cao, đúng là một con đường kiếm tiền.
Hơn nữa dân làng bắt đầu xây hỏa kháng thì lo gì gạch bán chứ!
Lưu Thế Nguyên vỗ đùi một cái, hận thể nhảy dựng lên tại chỗ: "Ái chà chà! Vẫn là tuổi trẻ các cô đầu óc nhanh nhạy! Cái quả thực, quả thực là đào tận gốc nghèo của làng , đào vàng ròng lên ! Ha ha ha ha!"
Lưu Thế Nguyên hiện giờ hận thể tập hợp dân làng, lập tức xây lò gạch ngay.
Đất đó tốn tiền, mà thể ngừng biến thành phôi đất, gạch miếng, những thứ đều là món hời cả.
"Thúc xem, chúng đến nhà xây hỏa kháng, chỉ xây mà còn thể bán gạch, nếu nhà ai sửa nhà, tiện tay mua thêm một ít." Diêu Nhiên bấm đốt ngón tay suy nghĩ của .
Lưu Thế Nguyên kích động đến đỏ cả mặt: "Đâu chỉ ! Ngói cũng thể đốt, dù gạch cũng đốt , thêm ngói nữa cũng là chuyện tiện tay."
Mấy thanh niên phía đưa mắt , bọn họ nhất định học cách xây kháng trong làng thật , cái so với việc bới đất tìm ăn hơn nhiều.
Nói chuyện một hồi lâu, Diêu Nhiên đặt tay lên kháng sờ một cái: "Ái chà! Mới chốc lát mà ấm thế !"
Dân làng đều đưa tay lên sờ thử: "Thật đấy! Thế thì quá! Mùa đông chúng cũng thể cái kháng ấm áp thế ."
" ! Mẹ , Tam nhà năm ngoái chính vì mùa đông chịu nổi mà mất." Có sụt sịt mũi, lén lau nước mắt.
Lưu Thế Nguyên xoa xoa tay, cảm nhận ấm dư của hỏa kháng: " là thứ !"
Diêu Nhiên thấy thời cơ chín muồi, bèn một câu: "Lưu thúc con còn một ý tưởng nữa!"