Giữa Năm Mất Mùa, Ta Nhặt Được Một Nương Thân có không gian, cả nhà không lo chết đói! - Chương 27: Sâu Khấu Thanh Tiễu Đại Tướng Quân

Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:17:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Để tránh những rắc rối phát sinh khi gia cầm ăn sâu, sợ phân bua rõ, Diêu Nhiên nêu yêu cầu của .

 

Thứ nhất, mỗi hộ thuê bắt sâu một ngày trả năm văn tiền, ai trả tiền thì gà vịt qua nhà đó .

 

Thứ hai, mỗi sáng và tối kiểm kê lượng gà vịt, nếu mất một con hoặc c.h.ế.t một con thì chủ nhà ngày hôm đó bồi thường cho Diêu Nhiên hai mươi văn tiền.

 

Thứ ba, chính là hoa màu của ruộng nhà gà vịt hỏng thì Diêu Nhiên chịu trách nhiệm.

 

Thứ tư, chủ nhà cử trông chừng để gà vịt chạy mất, đảm bảo an cho gà vịt.

 

Những điều do Lý chính chủ, nhà ai cần gà vịt bắt sâu thì đăng ký bên chỗ Lý chính , theo thứ tự, mỗi ngày kết toán chi phí.

 

Từ khi Diêu Nhiên mua ít gà giống cho làng, nhà nhà đều nuôi gà, tổng cộng cũng tới sáu bảy trăm con.

 

Có vài hộ vì tiết kiệm tiền nên gom gà vịt nhà , mô phỏng theo Diêu Nhiên, lùa đàn gà vịt đồng.

 

Diêu Nhiên cũng để tâm, nàng chẳng mưu cầu chút tiền , tay giúp đỡ thuần túy là để sớm trừ sạch hại trùng.

 

Diêu Nhiên giao công việc chăn gà vịt cho Diêu Tri Tiệp và Diêu Tiền Thụ, mỗi buổi sáng Diêu Tri Tiệp và chủ nhà cùng đếm lượng gà vịt, ấn dấu tay lên giấy, đó mới để đám gà vịt " việc".

 

Khi về kiểm tra lượng gà vịt, nếu lượng sai sót thì bạc tiền thanh toán ngay tại chỗ.

 

Diêu Nhiên thì một nhổ cỏ ngoài đồng.

 

Bởi vì Diêu Nhiên mất c.h.ế.t một con gà con vịt con thì họ đền hai mươi văn tiền, nên những chủ nhà đó việc còn nghiêm túc hơn cả Diêu Tri Tiệp, sợ rằng tổn thất sẽ tính lên đầu .

 

"Sâu Khấu Thanh Tiễu Đại Tướng Quân! Nay lệnh cho ngươi dẫn theo bốn trăm binh sĩ tấn công trực diện từ phía đối phương, chặn đợt tấn công đầu tiên của địch quân."

 

"Rõ!" Diêu Tri Tiệp quỳ một gối, hai tay ôm quyền, ánh mắt sắc lẹm.

 

"Tả phó tướng quân, lệnh cho ngươi dẫn theo một trăm binh sĩ nghi binh từ phía bên , hỗ trợ Đại tướng quân diệt địch."

 

"Rõ!" Cẩu Đản quỳ một gối ở phía bên trái Diêu Tri Tiệp.

 

"Hữu phó tướng quân, lệnh cho ngươi dẫn theo một trăm binh sĩ còn , từ phía bên trái quân địch đ.á.n.h sang, nhanh ch.óng hình thành thế bao vây, khiến đối phương còn chỗ trốn."

 

"Rõ!" Nhị Nữu quỳ một gối ở phía bên Diêu Tri Tiệp.

 

"Diêu giám quân, lệnh cho ngươi quan chiến tại chỗ, kẻ nào thoái lui tiến, kẻ nào nhát gan tháo chạy, g.i.ế.c!"

 

"Gâu!"

 

"Cái đó... ngươi thấy con nào chạy ngoài thì lùa ruộng là , đừng ăn thịt thật đấy!" Diêu Nhiên đặc biệt dặn thêm.

 

Diêu Tiền Thụ: "..."

 

"Các chiến sĩ, hôm nay là tham chiến nguy hiểm nhất từ đến nay của chúng , hy vọng các ngươi dũng diệt địch, thoái lui."

 

"G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!" Đại tướng quân, Tả Hữu phó tướng quân cùng các tướng lĩnh hô vang khẩu hiệu, chấn động trời đất.

 

Trong mắt bọn trẻ tràn đầy vẻ quyết tâm, mang theo ý chí tất thắng, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu tiến về chiến trường.

 

Dưới sự dẫn dắt của các tướng soái, binh sĩ ai nấy đều sắc bén như gió, lệnh như núi.

 

Tiếng trống tiếng kèn vang lên liên hồi, thúc giục lòng phấn chấn, tất cả tướng sĩ khí thế như cầu vồng, như thanh bảo kiếm khỏi vỏ, đến tiếng kêu than dậy đất đến đó, đ.á.n.h cho quân địch vứt giáp quẳng v.ũ k.h.í, tháo chạy tán loạn.

 

Trên chiến trường, quân như thiên binh thiên tướng, dày đặc như sa, sát khí ngút trời.

 

Bại binh rút chạy như nước vỡ bờ, tướng sĩ truy sát nghìn dặm, kiếm của họ đều dính đầy xác kẻ thù.

 

Chúng hoặc mổ, hoặc đào, hoặc khều, hoặc móc, kiếm khí chỉ tới , m.á.u đỏ nhuộm tới đó.

 

Kẻ nào phạm bờ cõi , dù xa cũng g.i.ế.c!

 

Chẳng mấy chốc, kẻ địch chiến trường còn chỗ ẩn nấp, tay tướng sĩ quân đều đền mạng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/giua-nam-mat-mua-ta-nhat-duoc-mot-nuong-than-co-khong-gian-ca-nha-khong-lo-chet-doi/chuong-27-sau-khau-thanh-tieu-dai-tuong-quan.html.]

 

Trận chiến kết thúc nhanh, ánh hoàng hôn, các chiến sĩ tuy rằng kiệt sức, bụng con nào con nấy tròn vo, trải qua vô xung phong và chiến đấu ác liệt, nhưng diện mạo của chúng kiên định đến thế, như thể mang theo bá khí ăn sạch sâu bọ trong thiên hạ.

 

Từng con một ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu trở về quân doanh — chính là chuồng gà!

 

Mười mấy ngày trôi qua, sự gột rửa của từng trận chiến thắng lợi, "Sâu khấu" ở thôn Liễu Khê chẳng còn bao nhiêu.

 

Mọi đều niềm vui đ.á.n.h đuổi kẻ thù phục hồi giang sơn, nhưng cũng dần nảy sinh một chút sầu muộn, cảm giác khoái cảm khi trận diệt địch, sự phối hợp giữa đồng đội và thu hoạch chiến thắng đều khiến họ cảm nhận rằng những ngày như sẽ còn nữa.

 

Thôn lân cận tin thôn Liễu Khê bắt sâu, cũng mời dân làng Liễu Khê cử gà vịt sang đó giúp.

 

Diêu Nhiên vốn bài xích với những nguy hiểm bên ngoài, nàng tạm thời khỏi làng.

 

Giữ mạng là hết.

 

Diêu Nhiên kiếm tiền , nhưng trong làng chứ!

 

Trong làng còn ít nuôi gà vịt, họ gom cũng chỉ ba trăm con.

 

Đám gà vịt cũng lập công lớn trong việc bắt sâu, kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú.

 

Chỉ là lượng ít hơn của Diêu Nhiên nhiều, mà việc bắt sâu ngoài đồng thì thể chờ đợi .

 

Số lượng đủ thì hiệu suất sẽ giảm mạnh, những dân làng nhanh nhạy liền thỉnh cầu Diêu Nhiên giúp đỡ.

 

Diêu Nhiên cho thuê với giá năm văn tiền một ngày, mất hoặc c.h.ế.t một con gia cầm đền ba mươi văn.

 

Dân làng cho các thôn khác thuê với giá ba mươi văn một ngày.

 

Dưới sự công chứng của Lý chính, gà vịt bắt đầu những ngày "công tác".

 

Hàng ngày, khi trời sáng xuất phát, khi trời tối mới trở về chuồng.

 

Chuyện dần truyền đến huyện nha, Lý chính còn huyện lệnh đại nhân gọi lên huyện nha ban thưởng một phen, khuyến khích dân làng tích cực tự cứu, nghĩ thêm nhiều cách để đối phó với nạn sâu bệnh.

 

Lý chính mang theo năm trăm văn tiền thưởng với vẻ mặt hớn hở, bước chân sướng đến run rẩy trở về thôn Liễu Khê.

 

Đây là đầu tiên nhận sự khen ngợi của huyện lệnh đại nhân, Lưu Thế Nguyên cảm thấy chân thực như đang trong giấc mộng.

 

Vốn tưởng rằng hoa màu suýt chút nữa sâu hại phá hủy, ngờ dùng phương pháp "sinh vật phòng trị" giải quyết triệt để vấn đề, thuật ngữ "sinh vật phòng trị" cũng là Diêu thị , gà vịt ngỗng nuôi trong làng con nào con nấy đều béo khỏe mạnh.

 

Vừa tiết kiệm lương thực đỡ tốn nhân lực, những năm lão dẫn theo mấy đứa con trai suốt ngày ở ngoài đồng bắt sâu nhổ cỏ, dám lơ là một khắc, mà đến cuối năm vấn đề sâu hại vẫn giải quyết .

 

Sâu bắt xong đẻ, đẻ xong bắt, g.i.ế.c bao giờ hết.

 

Năm nay mấy đứa trẻ dẫn gà vịt là xong việc.

 

Không chỉ công việc nhẹ nhàng hơn những năm , năm nay mấy hộ gia đình chăn gà vịt bắt sâu còn kiếm một khoản bạc, đến cuối năm cũng thể ăn miếng thịt, trong nhà cũng thể mua thêm vải vóc may quần áo, hoặc gia cố nhà cửa để mùa đông chống chọi với gió tuyết hơn.

 

Mèo Dịch Truyện

Lưu Thế Nguyên đem năm trăm văn tiền công quỹ của thôn để dành.

 

Chịu đựng suốt một tháng rưỡi, thời tiết cũng bắt đầu trở nên ngày càng lạnh, hoa màu ngoài đồng mấy lão nông kinh nghiệm ngày ngày xem xét, chỉ mong sớm ngày chín để thu hoạch gấp.

 

Nhà của Diêu Nhiên cũng xây xong trong khí hăng say, ngày thượng lương, Diêu Nhiên nắm tay Diêu Tri Tiệp lên đó mấy chữ "Thượng lương cát nhật, gia trạch bình an", Diêu Tiền Thụ ở bên đóng một dấu chân.

 

Lý chính và đông đảo dân làng chủ động đến nhà Diêu Nhiên, Lý chính rót rượu tế, miệng lầm rầm khấn vái, bắt một con gà trống, bái ba nơi trái giữa, bọc vải đỏ, do Diêu Nhiên thắp hương cầu nguyện.

 

Chờ khi nhà xây xong, Diêu Nhiên lấy bản vẽ đưa cho Lý chính: "Lưu thúc, con một cái hỏa kháng (giường sưởi) thật lớn."

 

Lưu Thế Nguyên bản vẽ đến xuất thần: "Mẹ tiểu Tiệp, cái kháng là thứ gì thế?"

 

Tuy từng thấy qua, nhưng đối với một giàu kinh nghiệm sống như lão, lão cảm giác cái kháng thể sưởi ấm, đối với những nghèo như họ, mùa đông thể c.h.ế.t , nếu thứ gọi là kháng chắc chắn sẽ cải thiện nhiều.

 

Bản vẽ quý giá như mà Diêu thị hào phóng đưa thẳng tay lão, chẳng lẽ sợ lão học mất ?

 

 

Loading...